Tags
Tác giả: amechan0315
Ngày đăng: 22/10/2021
Nguồn: AO3
Edit by Lãnh Nguyệt Phong
Summary:
- RPS [fic người thật] hiện đại, cực ngắn, Thâm hô Tích only
- Viết cho “người bạn không thể tới gần” (?)
Note của Shi: Tựa fic liên quan đến bài hát này của Tích ca. Văn phong hơi trúc trắc, vì có nhiều chỗ Shi cũng khó hiểu.
Mùa hè nọ, Châu Thâm đến Vân Nam ghi hình một chương trình thực tế, đúng lúc thời tiết cực nóng, nhiệt độ cao như phát sốt. Vừa đến trưa, cả thành phố lại bắt đầu nóng hừng hực, bầu trời như bị thủng một lỗ, mưa như trút nước.
Thời tiết không tốt khiến ekip chương trình phải dành hơn nửa thời gian lo về vấn đề trang điểm, bổ sung nước. Gương mặt ai nấy đều bất lực, tiến độ ghi hình cũng chậm, chỉ có thể phối hợp theo nhịp độ thành thị phương Nam mà tiến hành từng bước.
Vân Quý là quê Châu Thâm, nơi cậu sinh ra và lớn lên. Lẽ ra cậu nên quen thuộc với thứ khí hậu nóng ẩm, mồ hôi cứ dính trên từng tấc thịt thế này, ấy vậy mà cậu lại vẫn cứ bị một thứ cảm giác bức bối xa lạ quẩn quanh, uể oải, không tỉnh táo.
Cũng may, cậu chỉ ở lại đây nhiều nhất là hai, ba ngày, không đến nỗi bấy nhiêu cũng không chịu được.
Từ khi tốt nghiệp đại học, Châu Thâm rất hiếm khi về quê ở lâu, trong lòng cậu, “nhà” dường như chỉ là một danh từ, cho cậu hơi ấm, nhưng lại chẳng hề là chốn về.
Ngoài dịp lễ lộc, Tết nhất, mấy năm nay một nửa Châu Thâm ở tại thành phố Thượng Hải náo nhiệt, một nửa thì ở Bắc Kinh lạnh lẽo, thân xác như bị chia thành hai nửa, còn linh hồn thì phiêu bạt tứ phương.
Nhân lúc ekip chương trình bận chỉnh đèn, sửa kịch bản, Châu Thâm trốn vào phòng nghỉ, nằm trên chiếc giường sô pha nhỏ chợp mắt một lúc. Cậu chỉ có thể tranh thủ thời gian ngủ đây ngủ đó vài phút, mới đủ sức chống chọi đống công việc ngập đầu mãi không hết.
Cậu không chìm vào giấc ngủ ngay. Vừa nhắm mắt, vài mảng màu xanh xám lập tức hiện lên trước mắt như chứng loạn thị. Cậu biết đó là màu sắc không gian in lại trên võng mạc, và cậu còn những màu sắc khác cũng đang nằm lại trên đó nữa.
Chẳng hạn như, trận tuyết ở Trường Sa mấy năm trước, cả thế giới trắng xoá; điếu thuốc kẹp giữa những ngón tay người đàn ông nào đó, đốm lửa đỏ hồng; và chẳng hạn như là buổi tối mà họ tình cờ gặp nhau, màu đen tối tăm và sự hổ thẹn như muốn khiến người ta mù loà.
Khi cậu sắp chìm sâu vào mộng, chuông điện thoại đột ngột vang lên. Châu Thâm liếc nhìn, cơn buồn ngủ lập tức tan thành từng mảnh.
“Vãng Tích”, trên màn hình hiện lên như vậy.
Châu Thâm không vội bắt máy. Ngược lại, cậu còn cảm thấy hơi bực bội, mắng khẽ một tiếng, quăng điện thoại tới đầu kia sô pha, cách xa mình ra.
Cậu đã nói với Vương Tích rồi, cái nick Weixin này chẳng hay ho chút nào, cứ như vừa bắt đầu đã nói ra kết quả vậy, một thứ kết quả mà những gì còn lại chỉ là hồi ức.
Vương Tích cười cười, cũng không có định sửa, nói anh đã dùng nick này từ lâu lắm rồi, ai cũng quen.
“Trở thành vãng tích của em cũng tốt mà, như có thể kề cận cuộc sống thường nhật của em, để em lúc nào cũng nhớ đến tôi.”
Gã đàn ông này lúc nào cũng lạc quan, trong việc tình cảm luôn tự tin đến ngây thơ.
Cú điện thoại tới không vì Châu Thâm cố ý lờ đi mà bỏ cuộc, thậm chí còn cúp máy vài giây rồi lại gọi đến một lần nữa.
Châu Thâm thầm nghĩ, Vương Tích cũng không phải cái loại bạn trai cũ đeo bám, nếu viết một câu chuyện đằng sau tràng đoạt mệnh liên hoàn call này, vậy thì hẳn là muốn thông báo mình đã mắc bệnh hiểm nghèo, hoặc là đến một câu “Anh muốn kết hôn”.
Nhưng Vương Tích không phải người như vậy, bọn họ không có tư cách quang minh chính đại phơi bày tình yêu ra trước công chúng.
Cậu thoáng thở dài nhẹ như bông, với tay lấy chiếc điện thoại vô tội bỗng dưng bị mình trút giận, nhấn nút bắt máy.
“Chuyện gì?” Châu Thâm khiến ngữ khí mình nghe thật lạnh lùng, từng âm tiết phát ra thật rõ hòng che giấu nỗi thất thố, và cả sự do dự của chính mình.
“Thâm Thâm…..” Đối phương lại chẳng biết gì, cũng chẳng đi đoán xem Châu Thâm đã trải qua một loạt phản ứng tâm lý thế nào. Khi gọi tên cậu thì thong dong không nhanh, không chậm, từ tính gợi cảm, khe khẽ lướt qua làn da mềm sau tai cậu.
Chỉ cần một tiếng, Châu Thâm đã có thể cảm nhận được nhiệt độ trên mặt mình lập tức tăng vọt.
“Anh có một bài hát, muốn hát cho em nghe.” Vương Tích nói.
Châu Thâm sắp tức muốn bật cười.
Cậu đang quan sát vực thẳm, Vương Tích lại gọi điện đến, kéo cậu nhảy xuống, không biết sợ, không mệt mỏi, còn bảo cậu rằng dưới vực vẫn còn một vạt ánh trăng.
“Sao anh rảnh thế… Hát cho em nghe, chẳng thà đi hát cho phòng thu âm nghe còn hơn.” Châu Thâm mát xa ấn đường, mệt mỏi ngã người xuống chiếc sô pha.
Vương Tích cúi đầu bật cười, âm thanh phảng phất như lời thì thầm khẽ trôi đến, còn lời thì vừa đứt quãng vừa không hoàn chỉnh, như đang độc thoại, nhưng cậu hiểu tấm lòng của Vương Tích vẫn rất trọn vẹn.
Châu Thâm phút chốc chìm vào giấc ngủ, không biết có rơi nước mắt không, trong mơ có mưa hay tuyết gì không. Ánh trăng ban ngày nóng phỏng cậu, bao trùm lấy sự đối đầu bấy lâu của Châu Thâm.
Thật ra thì sau này, có một ngày cậu sẽ không thể giải thích rõ ràng hết việc này được, như vài thứ bí mật, nhất định phải đem chôn sâu hơn nữa.
Cậu men theo kẽ hở mà Vương Tích đã tạo ra thì sẽ tìm thấy, nói bên tai cậu rằng, “Thâm Thâm, đây là bài tôi hát cho em nghe. Em phải nghe, bài ca tôi hát cho em.”
—–
Những lúc không thể đến gần, thì hát cho em nghe vậy.
I just have to.
Đêm của những điều có thể_Châu Thâm.
“Nếu không thể chính miệng chúc ngủ ngon, vậy thì hát cho người nghe vậy.”
