Tags

,

Qua hôm ấy, Lê Sân ở lại.

Thật ra không phải nàng không muốn đi, nhưng trên thực tế, dù Tiết Giang Nguyên có dừng việc phái người canh chừng thì lời hắn nói trước khi bỏ đi vẫn đã khiến Lê Sân sợ hãi.

Đằng nào thì nàng cũng không về thượng kinh, hắn muốn ở đây cù cưa với nàng thì cứ cù đi.

Lê Sân biết, Tiết Giang Nguyên là An Bình Hầu Đại Chu, còn là con trai của Quận vương, quan hệ họ hàng thâm sâu với hoàng thất, thân phận tôn quý.

Lúc trước nàng Khương đính hôn với hắn còn bị người ta lên án, nàng chỉ là một dân nữ bé nhỏ, sao có thể trèo cao? Hơn nữa, nàng nhất định sẽ không làm thiếp hay trắc phi.

Nghĩ thấu đáo những việc này, kết luận người nên sứt đầu mẻ trán chính là Tiết Giang Nguyên chứ không phải mình, nàng cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Trong nửa tháng kế tiếp, Tiết Giang Nguyên thường hay đến nhà làm khách, cho dù hắn không đến thì cũng sai người đưa đồ ăn, vật dụng đến.

Chiếc viện trống không của nàng ấy thế mà đã bị lấp đầy quá nửa. 

Trả lại không trả được, nàng cứ thế đem đồ ăn thưởng cho người ta, đổi đồ trang sức thành bạc, tiện việc tiếp tục làm từ thiện.

Đương nhiên, trước khi làm những việc đó nàng đều phái người giải thích với Tiết Giang Nguyên, đồng thời nói rõ sẽ thông báo cho nạn dân đây là tấm lòng của An Bình Hầu, nàng đây chẳng thèm hớt tay trên.

Vốn tưởng vài đợt như vậy, Tiết Giang Nguyên sẽ thức thời không tặng nữa, chẳng ngờ sau đó hắn lại sai người đưa bạc trực tiếp cho nàng xài. 

Đôi khi vẫn đưa trang sức tới, nhưng chúng hoặc làtrâm phỉ thuý, hoặc là vòng tay cẩm thạch huyết, thứ nào cũng vô giá, ngay cả Lý chưởng quầy tiệm đằng trước cũng không dám lấy. 

Lấy làm gì được, chốn Lộc châu nhỏ bé này, ai dám dùng đồ ngự ban.

Lê Sân đành cất vào rương, để dành hôm nào dùng bùa ẩn thân lén trả lại cho hắn.

Có điều, nàng còn chưa kịp thực hành thì một trận gió đông buốt giá đã thổi nàng nằm mẹp.

Vì việc trước đây, cơ thể nàng vẫn còn suy yếu, chưa khoẻ hẳn. Bình thường nàng cực kì sợ lạnh, vậy mà kinh nguyệt lại nhằm ngay lúc này mà đến. 

Thế là yếu càng thêm yếu, không tránh khỏi trúng độc đắc. 

Tiểu nha hoàn thấy nàng sốt đỏ cả mặt, miệng ú ớ nói mê, hoảng hồn, vội đi mời thầy thuốc. 

Uống một thang, nàng vẫn sốt cao như cũ.

Nha hoàn lo lắng vô cùng, Lý chưởng quầy cũng vắng, không còn ai có thể giúp nàng. 

Rơi vào đường cùng, nàng đành đánh liều đến phủ Thái thú.

Vốn, một tiểu nha hoàn như nàng liều lĩnh đi qua, chắc chắn sẽ bị người gác cổng đuổi ra, nhưng hôm ấy đúng lúc người hầu Phương Phương của Tiết Giang Nguyên vừa bước ra từ phủ Thái thú, hơn nữa còn nhận ra nàng. 

Nhờ thế cô nha hoàn mới miễn được vài cây. 

Tiểu nha hoàn cũng không nhạy tin tức, không biết Tiết Giang Nguyên đã dọn khỏi phủ Thái Thú, đến chỗ khác mua toà nhà ở. 

Cũng may, người hầu nhanh chóng bắt được trọng điểm từ những tiếng hụt hơi đứt quãng của nàng, nghe ra nữ lang nhà nàng ngã bệnh, bệnh đến mức chỉ còn thừa một hơi.

Thế thì sao được? Người hầu hít một ngụm khí lạnh, vội bảo nàng về coi chừng, còn mình thì nhảy lên ngựa phi về nhà ngay. Chưa đến một nén hương, Tiết Giang Nguyên hay tin đã vội vàng bước vào tiểu viện của Lê Sân.

Thật ra thì cô bé nha hoàn chỉ là vì cấp bách quá, chứ vẫn còn một khúc nữa Lê Sân mới đến mức “chỉ còn một hơi”, nhưng cứ mặc cho nàng sốt thì cũng e hậu quả khó lường. 

Lần này Tiết Giang Nguyên đi đương nhiên có thái y theo, cũng được chàng đưa đến.

Khám bệnh, bốc thuốc, cô nha hoàn lại được lệnh lấy rượu lau mình cho Lê Sân. Luống cuống tay chân một phen, đến tận nửa đêm, Lê Sân mới bắt đầu hạ sốt. 

Tiết Giang Nguyên bấy giờ mới thở phào một hơi.

Chàng giải tán nhân sự, tự mình ở lại, dùng khăn ướt lau mồ hôi bên mai tóc nàng.

Lê Sân sốt mê man, cảm nhận được một tia mát lạnh, theo bản năng cọ cọ tay chàng, ngoan như một đứa nhỏ ngây thơ. 

Tiết Giang Nguyên nhìn nàng kinh ngạc. Thật lâu sau, chàng mới khẽ vuốt nhẹ ngón tay lên bờ má nàng: “Ta phải làm gì với nàng đây……”