Béo cũng có quyền yêu cái đẹp!
Buổi sáng vừa đến thư viện, Võ Nguyệt đã thò qua, giơ tay thành số “năm”, đè nhỏ giọng hỏi Yến Thất: “Tối qua vị này nhà cô có làm ầm lên không?”
“Nhanh vậy đã đồn ra rồi à?” Yến Thất kinh ngạc, tuy mặt thì vẫn cứng đơ như cũ.
“Làm gì có, hôm qua lúc xảy ra chuyện thì đúng lúc Võ Thập tứ đang đứng ở cửa, nhìn thấy hết, về nhà cũng chỉ nói với tôi thôi,” Võ Nguyệt không nhịn được bật cười, “Tuy nói thế này không được tốt mấy —— nhưng tôi cảm thấy hả hê lắm, hồi nhỏ Yến Ngũ cũng đã ăn hiếp cô không ít bận.”
“Tôi nào có đần độn thế.” Yến Thất moi tráp sách lấy cuốn sách ra.
“Cô nghĩ sao,” Võ Nguyệt liếc xéo cô một cái, “Tôi nhớ rõ lần cô ta quậy dữ nhất chính là hồi năm 6 tuổi đúng không? Lúc đến nhà tôi chơi ấy, cả đám bọn mình đang ngồi thuyền trong hồ, cô ta cứ một hai muốn tự tay hái đài sen. Cô sợ cô ta rơi xuống nước cho nên kéo tay cô ta lại, cô ta lại trách ngược cô làm dơ tay áo mình. Cuối cùng ầm ĩ cả lên, vậy mà lại dám cố ý nghiêng người té xuống hồ, còn thuận tay kéo cô theo nữa chứ. May mà thuyền cha tôi với bác cô cũng đang ở gần, hai người mới nhảy xuống cứu, mỗi người ôm một đứa lên. Kết quả chỉ vì người bác cô vớt lên là cô chứ không phải cô ta mà ả lại làm ầm lên như nổi điên, vừa khóc vừa kéo, một hai đòi đẩy cô xuống hồ, nói cái gì mà chỉ có cô chết đi thì cha cô ta mới chịu cưng chiều cô ta như thế —— Trời đất ơi, hồi đó cô ta mới được mấy tuổi? Vậy mà đã muốn tị nạnh với cô, còn đấu đá với chị em trong nhà trước mặt nhiều người như vậy. Tôi nhớ lúc ấy Nhị tỷ cô lại đây cho cô ta một bạt tai, đánh cô ta ngơ ngác luôn……”
“Chuyện từ kiếp nào rồi, cô cứ nhớ mấy thứ đó có ích gì.” Ai năm sáu tuổi chưa từng ngu ngục, nếu bảo nàng đi chấp nhặt với đứa nhóc năm sáu tuổi thật thì lúc đó mới gọi là mất mặt ấy.
“Hôm qua hình như Nhị tỷ của cô cũng đang ở trên chiếc xe ngựa đó.” Võ Nguyệt nói nhỏ, sau đó thầm nhạo thêm một câu: Nhưng “hào quang” đều bị Yến Ngũ giành hết.
Vì “sự kiện ăn giấy” hôm qua của Yến Thất mà giáo viên lớp thi thư, Trần Bát lạc tức đến nổ phổi, hôm nay cáo bệnh không lên lớp. Học sinh lớp Mai Hoa Ban đành tự đọc sách, sau đó theo lệ đi học các môn còn lại. Đến tiết thứ ba buổi chiều thì đi học môn tự chọn, tiết thứ tư tham gia hoạt động hội nhóm. Tối về nhà làm bài tập, làm những việc mình thích, đến giờ lên giường ngủ, sống từng ngày đầy thú vị nhưng cũng không kém phần vất vả.
May mà mỗi tuần có hai ngày được nghỉ.
Đúng, Yến Thất tin mình không nghe lầm, trong trường đi học từ thứ hai đến thứ sáu, thứ bảy chủ nhật nghỉ.
Cách sắp xếp đầy hiện đại vừa tiên tiến lại khoa học như vậy đúng là một sự sắp đặt đầy ha ha ha.
Ở đây một tuần bảy ngày dùng “thất diệu” [1] để gọi. Từ thứ hai đến chủ nhật lần lượt gọi là nguyệt diệu nhật, hỏa diệu nhật, thủy diệu nhật, mộc diệu nhật, kim diệu nhật, thổ diệu nhật và nhật diệu nhật. Vì thế, thổ diệu nhật và nhật diệu nhật chính là ngày thư viện cả nước đều nghỉ.
Đáng tiếc, ngày nghỉ đầu tiên từ sau khai giảng này, rất nhiều cô cậu nhà quan vẫn sẽ chẳng được rảnh rỗi, vì mùng tám tháng hai đúng lúc chính là sinh thần của Đại lý tự khanh Thôi đại nhân, hơn nữa còn là chỉnh thọ [2], đương nhiên phải làm to. Nhà họ đã đi rải rương thiếp mời từ sớm, dự rằng hôm nay sẽ có mấy trăm khách đến, hơn nữa chưa bao gồm người hầu.
Buổi sáng qua thượng phòng thỉnh an, dùng cơm sáng với cả nhà xong thì Yến Thất liền về Tọa Hạ cư mặc cho bọn nha đầu sửa soạn giúp nàng đi dự tiệc. Chử Vũ thì muốn búi tóc thành song nha kế [3], phối với mặt Yến Thất phúng phính trông sẽ đáng yêu hơn. Phanh Vân lại cảm thấy song nha kế quá trẻ con, dù sao cũng đã là người đi học, không bằng búi kiểu loa kế [4] trông sẽ thục nữ hơn.
Sau đó liền cãi nhau.
Cuối cùng Yến Thất đứng giữa giảng hoà, búi kiểu song loa kế [5].
Kế tiếp thảo luận đeo trang sức gì, Chử Vũ nói cài một cặp trâm hồ điệp tơ vàng [6], Phanh Vân nói đeo hai sợi đào hoa lưu tô lụa mỏng [7], cuối cùng Yến Thất liền buộc hai sợi hồ điệp lưu tô thắt bằng lụa mỏng [8], to bằng cái móng tay, rũ từ búi tóc đến vai leng keng leng keng, lại đeo thêm một đôi bông ngọc đào hoa màu hồng phấn [9], cổ tay mang một chiếc vòng ngọc băng hoa phù dung [10].
Con gái 11-12 tuổi không cần tô son đánh phấn, chỉ dùng dầu thơm hoa nhài chấm hai giọt sau tai và cổ tay, khi cử động sẽ thơm thoang thoảng, thân chưa tới hương xuân ấm đã say lòng người.
Đã đi làm khách, càng phải chú ý vấn đề trang phục, vì mi không chỉ thể hiện bản thân mà trên hết còn là đại diện cho mặt mũi của toàn gia tộc. Quần áo đã được chuẩn bị xong từ nửa tháng trước. Trên phương diện này, Yến lão thái thái và Yến đại thái thái lại đồng lòng hiếm thấy. Cả mẹ chồng, nàng dâu đều là nữ chủ nhân của Yến phủ, người nhà ăn mặc bần tiện đến nhà người ta làm khách, ai thấy cũng chỉ mắng bà làm nữ chủ nhân quản lý gia đình mà thất trách thất đức [11] mà thôi. Chính mình mang tiếng không nói, còn liên luỵ đến chồng con, hơn nữa còn trong giới thượng lưu, nơi mặt mũi quan trọng hơn cả tính mạng. Phô trương thế nào cứ phô, khoe mẽ thế nào cứ khoe, trong bụng có nghèo mạt túng quẫn đến mấy thì ngoài thân cũng phải cho người ta thấy phồn hoa như gấm phú quý giàu sang.
Huống chi Yến phủ cũng đâu có nghèo, nhà mẹ đẻ của lão thái thái, Đại thái thái và Tam thái thái đều là thổ hào, quan – thương liên hôn là cách phối phổ biến nhất hiện nay, “trọng nông ức thương” là cái chi? Không biết, dù sao thì hoàng đế cũng chỉ biết một chuyện, ngươi kinh doanh kiếm nhiều tiền thì đóng nhiều thuế, ai thèm quan tâm ngươi là ai, ai đóng thuế cho bố thì bố thương người nấy. Bố mày giang sơn vạn dặm thổ địa phì nhiêu, còn cần lo đi nâng thương nhân thì không ai gieo trồng cày cấy cho ông chắc? Nông dân, thương nhân đều là con dân bố, thương như nhau, đóng thuế như nhau!
Cho nên ở triều đại này, địa vị của thương nhân cũng không hề thấp. Tuy vẫn kém thư hương thế gia nhiều đời thanh quý, nhưng so với nông dân hay thợ thủ công nghèo khó thì cũng thuộc về tầng lớp thượng lưu rồi.
Cho nên không thể không nói, vị Yến lão thái gia uyên bác này cũng tinh vi lắm, không chỉ tự mình cưới một cô nhà phú thương mà còn cưới cho con lớn, con ba mỗi người một bà vợ gia đình giàu có. Đồng thời, bản thân lão thái gia cũng được thừa kế tài sản ông bà tổ tiên để lại, thế nên chỉ cần chăm lo hợp lý thì sẽ không bao giờ sa vào cảnh miệng ăn núi lở.
Một gia tộc giàu nứt đố đổ vách như vậy, chẳng lẽ đến bộ quần áo mới đi làm khách cũng không sắm nổi ư? Đúng là bình thường, theo lệ mỗi quý chỉ cho mỗi người làm đúng mấy bộ thôi, nhưng đó là theo lệ cố định. Mi có mặc hay không thì cũng y số mà làm, còn nếu chịu bỏ tiền túi ra may đồ mới thì cũng không ai cản trở. Nói cho ngay thì nếu thật sự phải trông chờ vào mấy bộ quần áo trong nhà may định kỳ thì đúng là chẳng bao giờ đủ cho các quý tiểu thư mặc được. Yến Đại thái thái thường xuyên lấy tiền nhành lớn ra đặt mua đồ mới cho con, cũng chỉ có đứa bà không thương cậu không yêu như Yến Thất mới phải mặc đi mặc lại mấy bộ đồ theo quý. Ấy cũng không phải là vì lão thái thái hay Đại thái thái ở hẹp với nàng, mà sự thật là hai mẹ chồng nàng dâu ngày nào cũng bận tối mặt, thường thường quay qua quay lại đã quên mất trong nhà vẫn còn tồn tại một đứa.
Đại lý tự khanh Thôi đại nhân năm nay chỉnh thọ, đương nhiên phải đãi to. Khách khứa đông đúc, càng cần phải chú trọng hình tượng nhà mình. Vậy nên, lần này Yến đại thái thái đã xin nhờ Yến lão thái thái thông báo cho mọi người từ sớm, trong nhà sẽ ra bạc may đồ mới cho tất cả già trẻ lớn bé. Yến Thất vốn không biết chuyện này, cũng không ai đến đo áo cho nàng, không ai cầm mẫu tới cho nàng chọn màu hoa thêu. Dù sao thì sở thích của nàng cũng chẳng quan trọng, quan trọng là phối hợp với mọi người, đừng làm Yến phủ mất mặt trong thọ tiệc người ta.
Quần áo mới ba ngày trước đã đưa đến Tọa Hạ cư, được giặt là cẩn thận, dùng hương xông, bây giờ lấy ra tỉ mỉ giúp Yến Thất mặc vào. Một bộ tề hung nhu quần [12] rất truyền thống, nhưng màu sắc lại làm Yến Thất phun một búng máu —— áo trên màu trắng thêu hoa nhí, váy dài màu vàng kem, thắt một sợi dây dài màu lam nhạt.
Mặc xong bước ra gương nhìn, khả năng phóng đại của gam màu nhạt được thể hiện một cách hoàn hảo trên người Yến Thất, khi không mập ngang mấy kí.
Bộ mặc cái này ra ngoài thì mẹ nó không mất mặt chắc?
Kích cỡ còn nhỏ một số, cảm giác như quần áo đều dán vào thịt, dưới váy còn lộ cả mũi giày.
Yến Cửu thiếu gia bước vào, chỉ nhìn thoáng qua một cái, không hé nửa lời đã lại lui ra ngoài. Yến Thất nghe thấy hắn ở bên ngoài bảo Thế Phong, Tẩm Nguyệt: “Đi tìm búa, đinh tới, niêm phong hết cửa chính, cửa sổ căn nhà này lại.”
Cái này chính là không thể thả béo tinh [yêu tinh béo] ra trả thù xã hội.
Yến Thất nhìn cô béo trong gương cũng khóc không ra nước mắt, bình thường nàng cũng đâu xem như ăn nhiều, sao cô nhóc này dễ béo thế chứ? Đây đúng là điển hình của cơ địa “thở thôi cũng mập”, nhưng Yến Tiểu Cửu cũng chui ra từ cùng một mẹ với nàng, sao tên kia lại có thể thịt thà vừa đủ không dư cân nào rứa?
Yến Thất đang đứng trước gương ngẩn người, sau lưng bỗng lại vang lên tiếng chân. Có người cất bước vào cửa, chú chim anh vũ Lục Lí Ngư trước cửa sổ bỗng tuôn ra một tràng lừa hí, cào gan xé phổi khí thế ngất trời.



















