Tags

,

Mừng Trung thu 2022

Tác giả: 是星泉啦_Q
Ngày đăng: 11/09/2022
Nguồn: Weibo

Edit by Lãnh Nguyệt Phong


Đêm qua Trung thu.

Giang Hoài vừa vào thu, trong không khí còn sót chút nóng nực tràn ngập ngày hè, không chút mát mẻ. Một con sông uốn lượn quanh co trong thành Giang Hoài, bên sông những ánh đèn đường toả ra ánh sáng mờ mờ, rơi xuống, bồng bềnh trên mặt nước gợn sóng.

Trong thành tối chậm. Khắp nơi đều là ánh sáng mềm dịu, ấm áp, con thuyền nhỏ chậm rãi trôi trên sông, cây cầu đá hình vòm, cong cong như trăng treo.

Cách đó không xa, hoa đăng bắt đầu sáng, trên lầu các còn vang lên tiếng dương cầm du dương như nước.

Người trước mặt trẻ hơn bây giờ rất nhiều, cười tươi nói chuyện với mình. Vương Tích bị cậu kéo băng qua phố xá quanh co hết đoạn này đến đoạn khác, như ánh trăng len lén luồn lách.

Thật lâu sau, dừng nơi đầu ngõ, lôi từ bên ra một bó hoa như ảo thuật. Ánh trăng sáng ngời, lồng con ngõ vốn tối đen như mực, lồng bó hoa kia.

Nhờ trăng, Vương Tích mới thấy rõ bó hoa ấy.

Cỏ vong ưu.

“Nguyện anh vong ưu.”

Cậu nói với anh như thế.

Cái bóng dưới trăng rất đậm, xuyên qua kẽ lá, những bóng lá nho nhỏ in trên má trái của anh. Ánh trăng trong vắt khắc hoạ lên hình dáng khuôn mặt ấy.

Trước giờ Vương Tích vẫn cảm thấy cậu rất ưa nhìn, nhưng sự ưa nhìn của cậu chỉ có thể dùng “đẹp” để hình dung.

Đẹp đến dễ tan, đẹp đến dễ nát.

*

Anh nhìn thấy Châu Thâm đang cầm bút, chấm nước, viết lên trên Khổng Minh đăng.

Châu Thâm ơi Châu Thâm, sao em lại muốn dùng một thứ không màu để viết ra nguyện vọng mình.

Một nguyện vọng trong suốt, xa không thể thành..

Từng ngọn đèn Khổng Minh dần bay lên, trôi về xa tận chân trời.

Như từng cụm hoa đang dần nở rộ, mà cũng như những đợt pháo hoa bừng sáng giữa bầu trời đêm hội.

Nhưng cuối cùng thì đám pháo hoa kia vẫn lặng lẽ biến mất, chẳng dài lâu.

Thế thì đã sao, nếu như chúng có thể thật sự như mong ước.

“Vậy… Châu Thâm thuận lợi suôn sẻ, bình an hạnh phúc.”

Anh lặng lẽ khấn thầm trong lòng.

*

Rượu mơ trong miệng có chút chua, chút đắng. Nồng đến làm người hơi say. Nhưng cơn gió Giang Hoài vừa dịu dàng thổi qua, liền lập tức tỉnh táo.

Mùi rượu vương lâu trong miệng lại có một phong vị khác. Như trà, nhưng hậu vị của trà là ngọt.

Hai người đều không nói chuyện, không biết nói gì, cũng không cần phải nói. Tiếng dòng sông vừa yên, vừa đẹp, những chiếc đèn lồng sáng khẽ lay dưới mái hiên.

Vương Tích cứ cảm thấy như đây là chuyện đã xảy ra từ rất lâu rồi.

Nhưng ý cười tràn ra từ đôi mắt người ngồi trước mặt này lại chân thật đến thế. Lúc đó đứa nhỏ thích nhất nhìn mình như vậy.

*

Khi tỉnh lại không biết đã là lúc nào. Bình rượu từ trong tay rơi xuống đất vang lên lách cách, cây đèn chân tóc vàng vàng nằm trên sàn gỗ giữa những vỏ chai rỗng ngổn ngang.

Vương Tích hé mắt mơ màng, đập vào mắt chỉ có ánh đèn trắng xuyên qua đống chai lọ. Chói mắt.

À, lại say.

Vương Tích hơi bực bội kéo khoá áo khoác, làm mình tỉnh táo lại. Lại là lần thứ mấy rồi.

Điện thoại không ngừng hiện lên những tin râu ria, số điện thoại ấy vẫn chưa từng liên lạc được.

Tựa như một cuộc điện thoại vĩnh viễn đợi hoài không đến.

Ê này, đừng ngủ, Vương Tích.

Nên tỉnh rồi.

“Nhưng…. em có cần một vầng trăng sáng không, Châu Thâm.”


Trung thu năm nay, không chỉ mình tôi điên.