Tags
Chàng lại càng cảm thấy kì lạ.
“Ta chỉ là muốn biết, rốt cuộc ta đã quên đi điều gì?” Tiết Giang Nguyên thấy vẻ đề phòng của nàng, đành lùi về sau một chút, cho nàng bớt cảnh giác.
Lê Sân thở dài, “Cũng không phải là ta hại anh quên, sao anh lại tìm ta hỏi chứ?” Tiết Giang Nguyên không đáp, chỉ nghiêm túc nhìn nàng.
Lê Sân thật sự không muốn ở đây dây dưa với hắn, ráng nhẫn nhịn, vẫn dịu giọng xuống nói: “Dù gì thì nơi đây cũng không phải chỗ nói chuyện, nếu anh muốn biết, ngày mai hãy đến cửa hàng tìm ta.”
Ừ, tối nay nàng chuồn.
Tiết Giang Nguyên chần chờ, ánh mắt sâu thẳm, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Hai người kiệu phu cũng được thả ra, lại bắt đầu khiêng Lê Sân lên, hoảng sợ đi về phía cửa hàng.
Nhìn theo chiếc kiệu nhỏ lắc lư đi khuất, người hầu đến cạnh Tiết Giang Nguyên, nhỏ giọng: “Hầu gia, chỉ sợ……..” vị nữ lang này không dễ chơi như vậy.
Tiết Giang Nguyên khoát tay, cắt ngang, “Yên tâm, ta tự có tính toán.”
Cách nàng đảo mắt nhanh như chớp vừa rồi, còn chứa vài phần chột dạ, làm sao có thể giấu nổi hắn? Vừa về tiểu viện, Lê Sân lập tức hối hả đi dọn đồ đạc.
Tiểu nha hoàn bị nàng làm sửng sốt, không dám hỏi nhiều, chỉ giúp đỡ nàng thu xếp hành lí, cho là nữ lang nhà mình đã gặp phải chuyện gì nghiêm trọng lắm.
Lê Sân hạ quyết tâm không cho Tiết Giang Nguyên cơ hội chộp được mình.
Nàng dặn dò tiểu nha hoàn vài câu liền đeo tay nải, định lén lút trốn qua cửa sau cửa hàng.
Nhưng khi nhìn thấy hai tên lính cường tráng trước mặt, Lê Sân suýt nữa đã hộc máu.
Nàng tức giận giậm giậm chân, định đổi lối khác.
Trèo tường là một sự lựa chọn không sai.
Có điều, trước đây khi tiếp quản cửa hàng, vì an toàn, nàng đã cố ý đắp tường cao lên, nên giờ phải tìm một chỗ thấp nhất, nên cũng chỉ còn chỗ sâu nhất trong tiểu viện mà thôi.
Nàng ôm tay nải, rón rén chuồn ra sân sau.
Ngay lúc nàng định quăng tay nải qua tường, từ sau lưng truyền đến một giọng nói quen lạ, khiến nàng tức nghiến răng nghiến lợi: “Cô nương chớ nên vọng động thì hơn, làm bị thương mình thì sẽ không tốt cho lắm.”
Lê Sân: “……..” Mợ, tên này canh kĩ thật.
Nàng quay người lại, bực bội quẳng tay nải xuống đất, thiếu điều chỉ vào mũi hắn mắng thứ mặt dày: “Anh ăn vạ ta đấy à?!” Tiết Giang Nguyên ngồi lên chiếc ghế người hầu không biết đã lấy từ đâu, ung dung nhìn nàng: “Cô nương trí tuệ hơn người.”
Chẳng thèm phủ nhận chút nào.
Lê Sân nắm nắm đấm, thấy cái ghế hắn đang ngồi là của mình, liền nổi giận đùng đùng đích bước tới đạp cho một cước: “Không được ngồi ghế của ta!” Tuy Tiết Giang Nguyên đã quên, nhưng trí nhớ của nàng thì vẫn còn đủ, trong suy nghĩ của Lê Sân, mặc dù nàng nhờ Tiết Giang Nguyên thoát chết, nhưng lúc trước nàng đã bất chấp tất cả trả hết rồi.
Hắn cũng không phải nhân vật mình cần tấn công, dựa vào đâu mà bắt mình làm trâu làm ngựa mà còn phải ngậm bồ hòn làm ngọt chứ? Thấy hành động của nàng, đám thân binh dàn hai hàng bên cạnh đương nhiên cảm thấy gan to bằng trời, theo bản năng định rút đao kề ngay họng.
Lại bị Tiết Giang Nguyên đánh mắt cho bất động.
Chàng nhìn chiếc ghế bên dưới, lại nhìn đôi mắt rực lửa của nàng, bỗng khẽ mỉm cười.
Chàng vươn một tay ra cầm cổ tay nàng.
Lần này không chút thô bạo, nhẹ giật tay, ôm eo nàng nhấn một cái, trong lòng lại tràn đầy êm ái.
Lê Sân ngồi trên đùi hắn, không thể tin được.
Cái này… cái này… cái này chính là tên Tiết Giang Nguyên kiêu căng lúc trước à?! Người hầu trước giờ đều rất có mắt, thấy thế thầm niệm một câu “phi lễ chớ thị”, kéo mấy tên thân binh đang mắt chữ A miệng chữ O lui xuống.
Tiết Giang Nguyên tựa đầu lên vai nàng, cười nói, “Không bằng… ngồi chung?”