Tags

Chúc mọi người năm mới vui vẻ!


Tính cả Yến Thất, năm nay thành viên mới của hội kỵ xạ tổng cộng có mười mạng, năm nam năm nữ. Bước đầu tiên sinh hoạt hội đều là chạy bộ vòng quanh Đằng Phi tràng, nam mười vòng, nữ sáu vòng, Yến Thất mười vòng.

Chạy xong đến tập hợp ở trường bắn, dàn hàng ngang luyện bắn bia. Các thành viên cũ cũng không vì đã đạt đến trình độ kỹ thuật nhất định mà được miễn tập luyện bài tập cơ bản nhất. Cho nên lúc này tất cả ma cũ, ma mới đều đang đứng ở sau vạch bia, ngoan ngoãn tiến hành tập luyện bắn bia tĩnh một trăm lần. 

Tính cả những học sinh mới vào hội thì hội kỵ xạ có tổng cộng 60 thành viên. Mỗi khối mười người, bình quân nam nữ bằng nhau, thành viên lớn nhất mười bảy, mười tám tuổi, thành viên nhỏ nhất mười một, mười hai tuổi. Mà Tạ Phi – nữ thành viên xuất sắc nhất – năm nay chưa đến mười lăm tuổi, lại đã sớm là đương kim hoa khôi của hội kỵ xạ. Huấn luyện viên của hội là Võ Trường Qua, dưới huấn luyện viên chính là đội trưởng, từ một vị đàn anh “năm tư” đảm nhiệm. Vị đàn anh này Yến Thất rất quen thuộc, tên là Võ Đĩnh, là anh năm nhà Võ Nguyệt.

Cử hiền bất tránh thân [1], Võ Trường Qua đã dám đem cháu trai của mình đặt ở vị trí nổi bật nhất trong thư viện này, có thể thấy bản thân Võ Đĩnh có thực lực đủ mạnh để chịu nổi áp lực to lớn ấy, hoàn toàn xứng đáng trở thành đội trưởng của cả hội.

Võ Đĩnh đương nhiên cũng biết Yến Thất, nháy nháy mắt với nàng. Nhân lúc Võ Trường Qua ở bên kia chỉ dạy tư thế bắn tên cho thành viên mới, anh chàng lén lượn lại đây nói chuyện với Yến Thất: “Đừng để ý đến tên Trịnh Hiển Nhân kia, chờ anh dạy dỗ hắn cho cô xem!” Khi chuyện xảy ra anh không có mặt, chỉ mới nghe người trong hội nhắc đến mà thôi. 

Trịnh Hiển Nhân vì ăn cú đấm của Nguyên Sưởng, lúc này đã bị đưa đến Bách Dược lư.

“Nghe Tiểu Thập lục nói cô bị Thập nhị thúc anh ép kéo vào hội à?” Võ Đĩnh cười khẽ, hỏi, Tiểu Thập lục chính là Võ Nguyệt, “Không sao đâu, có gì không biết cô cứ đến hỏi anh, cô bắn trước một mũi tên cho anh xem nào.”

Kỹ thuật bắn tên của thành viên năm dưới đa phần đều do đàn anh, đàn chị dạy dỗ, đằng nào cũng chỉ có một huấn luyện viên, không thể lúc nào cũng chăm sóc hết tất cả mọi người được. Việc được đội trưởng đích thân chỉ điểm cũng đủ làm các thành viên mới khác hâm mộ ghen ghét, bên cạnh Yến Thất liền có một cô nương mày ngài mắt xếch cướp lời: “Võ học huynh không được bất công đâu, cũng phải chỉ điểm cho em nữa đấy!”

“Được, hai đứa mỗi người bắn thử một mũi tên, tôi xem thử bản lĩnh thế nào.” Võ Đĩnh là người có trách nhiệm, nói xong liền đứng bên cạnh, nhìn kỹ tư thế cầm cung của hai cô bé này. Chung quanh có mấy học sinh lớp trên xem thành viên mới cảm thấy mới mẻ, đều thò qua nhập bọn. 

“Không tệ nha, tư thế kéo cung, cầm tên đều chuẩn lắm!” Một người cười nói, mấy người còn lại cũng cười phụ họa.

“Bắn một mũi tên! Bắn một mũi tên!” Mọi người ồn ào.

Cô nương mắt xếch liền ra tay trước, dây cung vang lên, mũi tên đã bay ra, cây cung sức kéo năm cân, bia 30 mét, trúng giữa hồng tâm.

“Giỏi —” mọi người tiếp tục ồn ào.

Không giỏi có thể được chọn giữa mấy ngàn người à? 

Sau đó là Yến Thất, một mũi tên bắn ra, cũng trúng giữa hồng tâm.

“Võ học huynh, thế nào? Em làm có ổn không?” Cô nương mắt xếch nhìn Võ Đĩnh hỏi, đắc ý lắm. 

“Phải gọi là đội trưởng.” Người khác cười, sửa đúng cho cô.

“Cảm giác có đấy, nhưng tính ổn định còn cần đề cao.” Võ Đĩnh nói súc tích.

“Tính ổn định? Đã trúng hồng tâm, còn muốn ổn định thế nào?” Cô nương mắt xếch không phục, giương cung lại thêm một mũi tên nữa, mũi tên này lại trúng giữa hồng tâm, sau đó xoay mặt sang khẽ hất cằm, nhìn Võ Đĩnh có ý khiêu khích.

Võ Đĩnh cười cười, duỗi tay ra bên cạnh, lập tức liền có người chạy tới chiếc trường án [bàn dài] đặt bên sân lấy mấy món đồ về. Thấy là một chiếc thùng con bằng sắt chứa nước, chỉ to bằng chén trà, hai mép đục hai cái lỗ, có xỏ dây. Võ Đĩnh bảo cô nàng: “Giương cung lên, đem thùng nước này treo lên cánh tay cầm cung.”

Cô nương này tuy thấy khó hiểu, nhưng vẫn nghe lời làm theo, giương cung lên, liền có người lại giúp thắt sợi dậy vào tay cho, nghe thấy Võ Đĩnh cười nhẹ, nói: “Cô hãy nhìn nước trong thùng, có dao động không?”

Cô nương này nhìn qua, hừ, nói: “Đương nhiên là có rồi! Không phải đặt lên bàn, sao có thể không dao động chứ!”

Võ Đĩnh không để ý tới cô, ngược lại cười với Yến Thất, nói: “Cô cũng thử xem?”

Yến Thất giơ cung lên, cũng có người bước đến treo thùng cho nàng, mọi người không khỏi đều ồ lên kinh ngạc, mặt nước trong thùng vậy mà lại chẳng hề gợn sóng, yên ả như gương!

Trên cơ bản thì những học sinh lớp lớn trong hội đều có thể làm được điều này, thậm chí có treo thùng nước lớn bình thường cũng có thể giữ nguyên không gợn sóng, nhưng cô béo trước mặt lại là học sinh mới! Mới chừng mười hai tuổi thôi! Vậy mà cũng có thể ổn định đến mức ấy, thật đúng là không đơn giản!

Cô nương mắt xếch nhìn Yến Thất, không khỏi cũng kinh sợ, sắc mặt có chút khó coi. Võ Đĩnh cười nhẹ, nói với cô: “Cho nên, tính ổn định của cô còn cần phải đề cao, sau này có thể treo chiếc thùng này luyện tập.”

Cô nương mắt xếch sắc mặt càng thúi, hừ một tiếng đi tới đường tên bên cạnh.

Không ai để ý một cô nhóc giận dỗi, giờ này Yến Thất trở thành vật lạ, mấy người vây lại vừa tham quan vừa hỏi: “Bé tên là gì vậy? Trong nhà có trưởng bối xuất thân võ tướng không? Trước khi nhập học ai dạy bé bắn tên thế? Bé luyện được mấy năm rồi?”

Còn chưa kịp hỏi xong, Võ Đĩnh đã bắt đầu giải tán lực lượng: “Đi tập hết đi, tụm một chỗ ở đây làm gì? Năm nay giải kỵ xạ có chắc đoạt giải nhất không?” 

Trừ xúc cúc, kỵ xạ cùng những môn khác như mã cầu [polo], tứ nghệ cầm kỳ thư hoạ vân vân mỗi năm đều có các giải đấu cần phải tham gia.

Tiếp tục luyện bắn tên. Bắn được mười mũi là phải đi qua bia ngắm nhổ hết tên trên đó xuống, sau đó mới trở lại sau vạch bia bắn tiếp, nếu không một cái bia ngắm nhỏ xíu sao có thể chứa nổi một trăm mũi tên.

Võ Trường Qua từ đầu đến cuối chỉ lo chỉ đạo chín tên học sinh mới vào hội mà thôi, chẳng quan tâm gì đến Yến Thất bên này. Có điều, Võ Đĩnh đã nhìn ra được, nhóc mập này có trình bắn tên nằm trên chín đứa còn lại rất nhiều, chỉ mỗi bàn tay cầm cung vững chãi này thôi cũng có thể nhìn ra không ít. 

Một trăm mũi tên, nói thì nhẹ nhàng nhưng thật ra rất mệt mỏi, các hội viên cũ đã quen, tốc độ mau, chất lượng cao. Hội viên mới thì lại khá trầy trật, xong một trăm mũi đã mệt run cánh tay, nhưng đó chỉ mới là khởi động mà thôi.

Tiếp theo là rèn sức chịu đựng. Các thành viên mới mỗi người một cây cung, nam sinh dùng sức kéo 40 cân, nữ sinh dùng sức kéo hai mươi cân, không gài tên, chỉ kéo cung, kéo cung đến lớn nhất, giữ vững 30 giây — thứ dùng để tính giờ chính là một cái đồng hồ cát có khắc độ. Làm xong một lần sẽ được nghỉ một lát, tiếp tục làm lần thứ hai, lần thứ hai phải giữ vững 35 giây, lần thứ ba 40 giây, cứ thế mỗi lần lại thêm năm giây, làm tổng cộng mười lần.

Loại bài tập này thật sự vừa buồn tẻ vừa gian nan, hơn nữa đối với cơ thể con người thì còn là một loại tra tấn, thử thách khả năng cực hạn của cơ thể. Để giữ cho cánh cung luôn được kéo hết thì phải liên tục dùng lực, liên tục tiêu hao thể lực, hơn nữa lần sau còn dài hơn lần trước. Đặc biệt là tới đoạn sau, khi thể lực càng ngày càng ít thì độ khó sẽ càng lúc càng tăng, đúng là sống không bằng chết. Có mấy người đến lần thứ năm đã không kiên trì nổi, nửa đường đã buông lỏng tay, bị Võ Trường Qua không chút lưu tình thông báo: Mỗi lần không hoàn thành sẽ phải luyện thêm lần nữa, mỗi lần luyện thêm đều phải dài hơn lần trước năm giây. Tức là nói không cần biết mi bỏ cuộc giữa lần thứ hai hay lần thứ năm, đều phải cộng thêm năm giây vào 75 giây của lần thứ mười, bỏ cuộc lần nữa thì phải cộng thêm năm giây vào 80 giây trước. 

Mọi người nghe xong sao còn dám bỏ cuộc, cắn răng liều chết cũng phải kiên trì đến thời gian, đến đoạn cuối thì gần như ai cũng đều quỷ khóc sói gào mà hoàn thành. Làm hết lần cuối cùng, mười người toàn bộ mệt sấp mặt, đến Yến Thất cũng lảo đảo muốn lăn quay. 

Các thành viên cũ đứng một bên xa xa vừa tập luyện một bài khác vừa nhìn qua đầy vui sướng khi người gặp họa, thưởng thức ma mới bị ngược quả thực chính là một niềm vui sướng dành cho ma cũ. Trước đây bọn họ ai cũng từng phải chịu lễ rửa tội như vậy, mọi người cùng vui, chúng mi mới tới ai cũng đừng hòng chạy thoát!

Đằng nào cũng là lần đầu tiên huấn luyện của các thành viên mới, Võ Trường Qua dường như còn thủ hạ lưu tình. Hắn không bắt luyện thêm gì khác, chỉ bảo những hội viên mới đã hoàn toàn kiệt sức sau ít phút nghỉ ngơi thì lại lấy cung tên tiến hành luyện bắn bia lần thứ hai. Lần này, thành tích luyện tập lại được tính vào điểm thi, ai đứng bét sẽ bị phạt.

Kiểm tra chỉ có mười mũi tên, vẫn là bia 30 mét, nhưng lại đổi thành cung sức kéo mười cân.

Các học sinh mới xếp hàng từng người bước lên bắn bia, thành tích quả thực thảm không nỡ nhìn. Ai nấy đều run lẩy bẩy kéo cung ra, mũi tên bay tán loạn khắp nơi, những người xếp hàng phía sau sợ tới mức ai cũng né ra xa bảy, tám mét, sợ mấy mũi tên đó bay ngược lại đây.

Võ Trường Qua mặt không cảm xúc nhìn đám tân sinh đã héo úa từng người lên mất mặt, từ đầu đến cuối không nói lời nào. Thẳng đến người xếp hàng ra sân cuối cùng – Yến Thất cầm cung lên, lúc này y mới khẽ giật khóe môi, mở miệng: “Trò dùng cung hai mươi cân.”

Yến Thất lập tức đổi cung, những người còn lại đều nhìn Võ Trường Qua đầy kinh ngạc: Nhóc mập này làm gì mà đắc tội giáo đầu thế? Cung hai mươi cân? Giờ cô ta còn kéo nổi không? Mọi người mau chóng tản ra! Giữ vững phạm vi 360 độ không người ở!

Sự thật chứng minh mọi người đã nghĩ quá nhiều, Yến Thất kéo cung, gài tên, tay vững như chạc cây to nhất, rắn chắc nhất trên thân cây vậy. Một mũi tên, hai mũi tên, ba mũi tên, tư thế tiêu chuẩn không thể soi mói. Không phải là nàng không mệt, nàng chỉ nắm chặt cây cung như được tiếp thêm ý chí và sức mạnh, dù có mệt đến mấy cũng không gì có thể dao động đôi bàn tay nắm cung cài tên này. 

Nếu nói kiếm là sự sống của kiếm khách, thì cung tên chính là linh hồn của cung tiễn thủ, con người sao có thể vì mệt mà vứt bỏ chính linh hồn của mình? Một người đến linh hồn cũng không thể khống chế thì làm sao còn có thể khống chế vận mệnh của bản thân nữa? Từ kiếp trước đến kiếp này, cho dù đang ký thác trong cơ thể nào đi nữa, Yến Thất trước sau đều nhớ kỹ người nào đó từng nói với nàng một câu: Một người cung tiễn thủ chân chính, cho dù xuống núi đao biển lửa hay vào trong chảo dầu, cũng phải bắt đôi tay mình nắm lấy cung và tên thật chắc.

Mười tên liên tục, từng mũi trúng hồng tâm.

“Nghe nói trong những thành viên mới vào có một cô béo rất giỏi,” sau khi kết thúc huấn luyện, các thành viên cũ ở trong phòng thay quần áo tám chuyện về những thành viên mới. Người nói là một nữ sinh cao ráo, trong giọng mang vài phần bông đùa, “Chẳng lẽ vì béo cho nên sức nhiều, mới có thể kéo nổi cung lớn?”

Lời này đang nói với Tạ Phi, Tạ Phi cong môi cười cười, không để ý gì mấy đến những tin tức như vậy, lại quay sang hỏi người bên cạnh: “Nghe nói năm nay thư viện Tễ Nguyệt có chuyển đến một nữ tiễn thủ khá lợi hại, có việc ấy không?”

“Đúng là có chuyện như vậy,” người nọ gật đầu, “Hình như là gọi là Trình gì…… Trình Bạch Nghê! Nghe nói vốn chỉ học ở thư viện bình dân, không ngờ trước đây không lâu được chứng thực là nữ nhi thất lạc nhiều năm nhà đại nhân nào đấy. Đưa về phủ chính danh [2] xong thì đương nhiên là phải chuyển từ thư viện bình dân sang thư viện nhà quan rồi. Vì cô ta có một tay tiễn pháp cực tốt nên mới được thư viện Tễ Nguyệt đặc cách tuyển vào, xem chừng chính là vì để cùng chúng ta tranh một trận ở kỵ xạ đại tái năm nay đấy.”

Tạ Phi cười một tiếng, chỉ nói bốn chữ: “Mơ mộng hão huyền.”

Mọi người cũng đều cười, phụ họa: “Còn không phải mơ mộng hão huyền hay sao, muốn lấy quán quân cũng phải xem chúng ta có cho hay không đã!”

Khi Yến Thất lên xe ngựa, Yến Cửu thiếu gia đang ngồi nghiêng trên ghế, cầm quyển sách đọc, hiển nhiên đã đợi nàng khá lâu. Nghe thấy nàng vào cậu cũng không ngẩng đầu lên, chỉ gõ gõ thùng xe, xa phu đằng trước nghe thấy, điều khiển con ngựa chậm rãi bước đi.

“Để cậu chờ như vầy mỗi ngày cũng không tốt cho lắm.” Yến Thất nói.

“Tôi cũng thấy vậy.” Yến Cửu thiếu gia đặt sách xuống, chậm rì rì vươn vai, “Trong xe ngựa quá ngộp, tôi cảm thấy có thể cân nhắc đến việc ngồi thuyền.”

“…… Cái đó không phải là trọng điểm [điểm quan trọng].” Ê này đừng có học theo đại bá thần kinh chứ. 

“Ừ, ‘trọng’ điểm [người nặng hơn] là chị.” Yến cửu thiếu gia nói.

“…… Có biết tán gẫu không vậy?” Yến Thất nói.

Lúc về đến Tọa Hạ cư, Phanh Vân đang đứng châu đầu ghé tai với Thế Phong, thấy Yến Thất vào vội vàng bước lên đón. Chử Vũ ở phía sau cười hì hì hỏi: “Hai cô đang lén lút thì thầm gì đấy? Mau nói cho tôi nghe với!”

Phanh Vân cùng Thế Phong đều xấu hổ, nhưng Chử Vũ ngốc nghếch đã hỏi ngay trước mặt cô chủ, hai người họ cũng không giấu tiếp nổi. Phanh Vân đành phải đè nhỏ giọng nói với Yến Thất: “Ngũ cô nương muốn đem Tôn Phúc Lai kéo ra ngoài đánh chết, giờ này đang làm ầm bên nhà chính đấy ạ.”

“Tôn Phúc Lai là ai?” Yến Thất bước vào phòng, thuận miệng hỏi. Tẩm Nguyệt vội vàng bưng trà sâm lên.

Phanh Vân liền nói: “Tôn Phúc Lai là mã phu đánh xe cho Nhị cô nương với Ngũ cô nương, nghe nói hôm nay khi hai vị cô nương trở về từ thư viện…… Con ngựa của tên xa phu ấy bỗng nhiên lại bị sình bụng…… Phụt đầy trên cửa thùng xe, mà khi đó lại còn cách cổng thư viện không xa, rất nhiều người tan học về nhà đều nhìn thấy, ai cũng cười ầm lên. Ngũ cô nương bị mất hết mặt mũi, vừa về đã sai người đem giết con ngựa kia đi, sau đó còn muốn đánh Tôn Phúc Lai chết tươi, nói hắn cho ngựa ăn bậy. Mẹ của Tôn Phúc Lai là vú già coi sóc cây cỏ cho lão thái thái, nghe tin cầu đến trước mặt lão thái thái, quấy rầy đến cả lão thái thái, giờ này đang khóc bên nhà chính ấy.”

Yến Thất vừa thay quần áo vừa hoang mang: “Tôn Phúc Lai cho ngựa ăn gì?”

“Cũng chỉ là mấy thứ ngựa thường ăn thôi, cỏ xanh, cám gạo, liệu đậu [3],” Phanh Vân vừa nhìn đã biết đã từng chính là chiều sâu bát quái quá, các chi tiết đều đã hỏi thăm rõ ràng, “Nhưng mà mấy thứ đó đều được cho ăn lúc hồi phủ giữa trưa rồi. Tôn Phúc Lai nói buổi chiều từ sau khi đến thư viện thì chưa từng cho con ngựa ăn gì nữa cả, từ lúc ăn hồi trưa đến hơn hai canh giờ sau, con ngựa đó chẳng bị làm sao. Nhưng cứ chờ đến đúng lúc Nhị cô nương và Ngũ cô nương lên xe thì chỉ một lát sau con ngựa đó liền có chuyện. Tôn Phúc Lai cứ một mực kêu oan, còn muốn kéo Cát Hắc đi làm chứng cho hắn nữa.”

“Cát Hắc?” Yến Thất uống ngụm trà rồi bước ra ngoài, đến sảnh trước dùng cơm chiều với Yến Cửu thiếu gia.

“Cát Hắc chính là phu xe của cô với thiếu gia ấy ạ.” Chử Vũ lập tức chêm vào.

“À.” Yến Thất nhớ đến người tên Cát Hắc kia, vừa gầy vừa cao vừa đen, khá trầm mặc kiệm lời, “Rồi lại can chi đến hắn?”

“Là vì lúc bọn họ cùng nhau chờ ở ngoài cửa thư viện thì Cát Hắc vẫn luôn tán gẫu với Tôn Phúc Lai. Hai người đứng bên cạnh xe ngựa của Ngũ cô nương, Cát Hắc có thể giúp Tôn Phúc Lai làm chứng, chứng minh trong thời gian đó Tôn Phúc Lai không hề cho ngựa ăn bậy ăn bạ,” Phanh Vân lắc đầu, nói, “Nhưng mà……”

Nhưng mà cũng chẳng làm được cái mợ gì. Ngũ cô nương là ai chứ? Là tiểu công chúa muốn ngôi sao thì không được đưa trăng. Lần này nàng mất mặt to, trước mắt bao nhiêu người, tiểu công chúa kiêu ngạo lại bước ra từ xe ngựa đầy cứt, hình ảnh đó thà mi lấy đao thọc nàng một nhát thì nàng còn thoải mái hơn nhiều. Với người kiêu căng, thứ quý giá nhất chính là mặt mũi, ai cần biết nhà ngươi là ai, mau đem đánh chết cho hả giận!

Có điều, dù Yến gia có chiều nàng đến mấy thì cũng chưa tới mức có thể mặc nàng muốn giết ai thì giết. Cho dù Tôn Phúc Lai có là nô tài của Yến phủ, sống chết theo ý chủ nhân đi nữa thì Yến phủ cũng không thể để bị mang tiếng xem nhẹ mạng người được. Yến lão thái thái ra mặt, đuổi Tôn Phúc Lai đến thôn trang hốt phân, đổi xa phu khác cho Yến Ngũ cô nương, chuyện này cũng chỉ có thể dừng lại ở đây. Mi mất mặt thì cũng đã mất rồi, chẳng lẽ ai thấy được thì đều diệt khẩu hết chắc? 

Nghe nói Yến Ngũ cô nương khóc lóc ầm ĩ cả đêm, hôm sau xin nghỉ bệnh không chịu đi học, nhưng dù thế vẫn không thể ngăn được bản lĩnh đồn xa của hội nói nhảm. Chỉ một buổi sáng, tất cả mọi người đều đã biết bên Đào Hoa Ban có một tiểu thư bị phun phân ngựa, cái gì mà khóe miệng dính một cục chưa tiêu hóa hết, cái gì mà ngã một cái dính đầy mình, cái gì mà mùi hôi trên người ngược gió bay ra mười dặm — tin đồn mà, qua ba cái miệng thì chẳng còn biết bản gốc là gì nữa.

Sau này khi Yến Thất học đến năm 3 mới học trong lớp y dược biết trong vườn thuốc của Bách Dược Lư có trồng một loại thảo dược có thể nhanh chóng làm động vật ăn vào là bị tiêu chảy, gọi là phan tả diệp [4].

……

“Thưởng cho Cát Hắc một thỏi bạc, cho hắn đem về trị bệnh cho mẹ.” Yến Cửu thiếu gia chậm rì bảo gã bộc Thủy Mặc của mình.


[1] Cử hiền bất tránh thân: khi tiến cử người hiền tài thì không né tránh kẻ thù, người thân. Chuyện “Lã Thị Xuân Thu – Khứ Tư”, đọc thêm ở đây.

[2] Chính danh: sửa đúng danh phận.

[3] Liệu đậu: một loại đậu làm thức ăn cho gia súc.

[4] Phan tả diệp: thường được dùng làm thuốc nhuận tràng, ngày nay còn được chế làm trà phan tả diệp giúp làm sạch ruột, giảm cân.

Chương 31

Lời tác giả: Chúc mọi người năm mới vui vẻ! Xin gửi lời chúc chân thành nhất đến cha mẹ của chúng ta, chúc sức khỏe dồi dào, tài lộc cuồn cuộn, vạn sự thành công trong năm mới!

【 Ngoài lề: Cẩm Tú 】

Nguyên Sưởng: Chúc các cô và gia đình năm mới có được sức khỏe dồi dào như ta!

Yến Cửu: Được yêu thích như tôi.

Yến Thất: Tâm thái tốt ăn uống ngon miệng như tôi!

Yến Tử Khác: Trở thành kẻ nổi bật nhất trong câu chuyện của người khác như ta.

Mọi người: …… Ngài thắng.


Cách xưng hô của Võ Ngũ ca với Yến Thất…. Lúc đầu tui để là “anh-em”, sau đó thấy mờ ám quá nên tui sửa là “anh-cô”, nhưng như vậy chẳng lẽ cái truyện cổ đại này sẽ không bao giờ có xưng hô “huynh-muội” hay sao!! Tui phải làm sao bây giờ @@