Tags
Lê Sân giật mình.
Không phải hắn đã mất trí nhớ ư? Hay là hệ thống lại hãm hại nàng? Nàng một bên vừa suy tính, một bên lùi về sau, tiếc rằng đằng sau là ghế đệm trong cỗ kiệu, không thể lùi được nữa.
Nàng chỉ có thể cố gắng ra vẻ bình tĩnh, nói, “Không biết Hầu gia vì sao làm vậy?” Tiết Giang Nguyên mím môi, nét mặt tối xuống vài phần, “Cô còn muốn làm như không quen biết ta?” Lê Sân giật thóp, hận không thể dựng lên mắng hệ thống hai câu.
“Mất trí nhớ” đâu rồi, hả? Thế nhưng nàng lại chưa từng chú ý, trong khi nàng đang hối hận thì Tiết Giang Nguyên lại đang quan sát tỉ mỉ nhất cử nhất động của nàng, không muốn bỏ qua bất cứ thứ gì.
Quả nhiên là nàng có quen biết chàng.
Đôi dòng cảnh mộng cùng cảm giác quen thuộc thoáng qua chàng đều chưa từng bỏ sót, phần kí ức mà mình đã quên đi chắc chắn có liên quan đến nàng ta.
Trên thực tế thì Tiết Giang Nguyên vẫn chưa khỏi, chàng chỉ đang cược, cược Lê Sân có quen biết mình.
Bây giờ, chàng thắng.
Bên kia Lê Sân đã bình tĩnh lại, nếu đã không tránh nổi thì cứ giả bộ đến cùng vậy: “Dân nữ không biết Hầu gia có ý gì.”
Nàng buông mắt nhìn xuống, không muốn tiết lộ tâm tư của mình.
Tiết Giang Nguyên khẽ cười một tiếng, chỉ vào sợi dây chuông tinh xảo bên hông: “Trước khi nói dối thì nên xử lý những thứ này mới phải.”
Một phần vì kĩ thuật diễn của hắn đã quá cao thủ, một phần vì Lê Sân chưa từng ngẩng đầu lên, nên nhất thời lại bị hắn lừa thật.
Nếu biết sớm như thế thì đã không giữ lại cái chuông này.
Nàng ngước lên hung hăng trừng mắt nhìn hắn, “Ta hứa với anh đã làm xong hết rồi, không ai nợ ai, cần gì cứ quấy rầy ta mãi.”
Dứt lời, nàng liền tức giận đẩy vai hắn, nói lớn: “Tránh ra, đừng có chắn đường ta.”
Tiết Giang Nguyên lại trở tay bắt được cổ tay nàng, chỉ kéo một cái đã kề sát người: “Không vờ nữa à?” Mỹ nhân gần trong gang tấc, trên người nàng toả ra hương thơm nhẹ nhàng, quanh quẩn bên thân.
Lê Sân giãy dụa hai cái, không thoát nổi.
Lúc này Tiết Giang Nguyên không còn là hồn phách nữa, người nàng liễu yếu đào tơ, làm gì còn khống chế được hắn.
“Đường đường là An Bình Hầu, chẳng lẽ lại muốn hiếp đáp một tiểu nữ tử như ta hay sao?” Trong đôi mắt chứa đầy lửa giận, bập bùng ngời sáng.
Lồng ngực Tiết Giang Nguyên chợt thắt lại, trước mặt bỗng xuất hiện một cảnh tượng mơ hồ, dần dần trùng khớp với gương mặt của nàng.
Chàng không khỏi lẩm bẩm thốt lên, “…….. Rốt cuộc cô là ai?” Lê Sân: “!!!” Nàng trợn to mắt, con ngươi tròn xoe, “Anh nói cái gì?!” Nàng phản ứng cũng không chậm, lập tức hiểu ra, mới giật mình nhận ra mình đã mắc câu.
Nàng tức giận đạp lên giày hắn một cái, “Anh gạt ta, đồ trơ trẽn!” Nàng dùng hết sức, dù là Tiết Giang Nguyên cũng bị đau đến khẽ nhíu mày.
Có điều, chàng vẫn không buông nàng ra.
“Binh bất yếm trá.”
Tiết Giang Nguyên nhẹ ngước mặt, nói thản nhiên.
Lê Sân nghẹn họng, im.
Hắn nói không sai, nếu không phải chính mình nhất thời sơ sẩy, hơn nữa vội vàng rồi phạm sai lầm thì cũng sẽ không bị hắn lừa dễ dàng như vậy.
“Nếu đã quên thì đều buông hết, cần gì cứ phải cố chấp như thế.” Lê Sân mím môi, nói.
Tiết Giang Nguyên cũng không đồng tình với quan điểm của nàng, “Nếu ta đã thật sự muốn quên thì đã mặc cho quên hết, nhưng ngày hôm nay ta đã bỏ công bỏ sức tìm nàng, thì hẳn là nàng phải biết, ta không muốn quên đi.”
Nếu đã thật lòng không muốn nhớ lại, vì sao ngày ngày chàng đều mộng thấy nàng? Lê Sân lười quên đến quên đi với hắn, giơ cổ tay đang hắn nắm chặt lên nói: “Vậy anh có buông ra hay không?” Trên cổ tay trắng mịn hiện lên hẳn một vòng đỏ bừng, trông có chút đáng thương.
Tiết Giang Nguyên sửng sốt, vội vàng buông tay ra, “Xin lỗi, ta không muốn nàng đi mất……. nên mới hơi mạnh tay chút.”
Lê Sân “heo chết không sợ nước sôi”, ngồi lại vào kiệu, “Bây giờ ta cũng không đi được, anh muốn hỏi gì thì hỏi, để xem ta có để ý đến anh không.”
Dứt lời, nàng hất mặt đi. Một bộ không sợ trời không sợ đất.
Tiết Giang Nguyên bật cười, nét mặt dịu dàng, “Nàng vẫn cứ…” Lời còn chưa dứt, chính chàng đã ngừng lại.
Vì sao câu này lại thốt ra tự nhiên như thế?