Tags
Hãy đọc đi, đọc một chương tôi dùng 8 tháng để lấy can đảm làm đi.
WARNING: H
5.
Châu Thâm biết mình đang thất thố, ban tối uống quá nhiều, nhưng lại cảm thấy người nhẹ như bay.
Cậu trèo lên người Vương Hân, dán chặt lấy anh, cứ gọi “ca” hết lần này đến lần khác. Hơi nóng tràn vào chiếc áo thun của Vương Hân, hai người họ đều dính đầy mùi mồ hôi và rượu. Cậu bảo Vương Hân hát gì, anh liền hát nấy, kề bên tai cậu hát thầm thì, khi nào dừng khi nào hát đều tuỳ vào ý cậu; cậu luyên thuyên về chính mình, sau đó rầm rì nói, ca anh uống với em đi. Rồi cậu tự hớp một ngụm, Vương Hân cùng cậu uống hết.
Hồi sau Vương Hân không uống nữa, nói chờ bớt say, lát tối chở cậu về.
Khi đi ra quán bar thì trời đã khuya, ngay cả Hậu Hải cũng không còn đông đúc nhộn nhịp; Châu Thâm đi thất tha thất thểu, chờ tỉnh rượu. Du thuyền neo ở bến tàu, Vương Hân đứng trước mặt cậu, to lớn như trời đất.
Châu Thâm hôn anh thật sâu. Ngây ngô lại mờ mịt, không biết nên thể hiện cảm xúc như thế nào. Cậu ôm Vương Hân, nói những lời ngây thơ của tuổi trẻ, chưa nói rõ ràng đã lại kiễng chân lên hôn anh, đau khổ mà khẩn thiết.
Vương Hân ôm choàng lấy cậu, đứng trong con hẻm khuất bóng hôn đáp lại. Trong lòng anh cũng có thứ gì đã vượt qua giới hạn, mùa hè khô nóng như vậy mà cũng lại lạnh như băng.
Châu Thâm nhìn Vương Hân, không biết còn sót lại mấy phần tỉnh táo; cậu lấy tay kéo áo anh ra, giọng nói vừa lạnh lẽo lại vừa dâm mị —— giờ phút này cậu không còn đè giọng nữa, có lẽ cũng không biết tính hướng của chính mình. Cậu nói, ca, em muốn nhớ rõ anh.
Con hẻm phía Tây Nhiếp chính vương phủ quá hẹp, quay lưng lại với Hậu Hải tấp nập ồn ào. Cục Tôn giáo có xây một ngách cửa nhỏ trong này, lâu dần cũng không dùng nữa, thành ra hai bên tường cao rào thành một con ngõ cụt. Vương Hân đá văng chai lọ bên chân, đè Châu Thâm lên tường hôn.
Hai người không ai có chuẩn bị, Vương Hân cũng không có kinh nghiệm với con trai, anh chỉ biết cách chiều chuộng phụ nữ. Lúc thử đi vào Châu Thâm đau đến mức cắn anh thật mạnh, mất mẹ nó thật lâu mới cọ quy đầu vào được một nửa, đi vào nữa thì bị kẹt ngay chỗ hiểm. Đôi mắt Châu Thâm đỏ lên, mấy ngón tay cậu bấu vào tay anh rướm máu.
Vương Hân liên tục sờ cậu trấn an, dùng tay, dùng môi, dùng sườn mặt; anh nâng đùi cậu lên, từ từ đẩy mình vào trong. Châu Thâm chôn mặt vào hõm vai anh, cắn môi liều mạng không kêu ra tiếng. Chỗ đằng sau vốn không được tạo nên vì tình ái nên đường kính rất hẹp; hai người đều không có kiến thức cơ bản về bôi trơn lẫn nới lỏng, nhét cả quy đầu vào thành ra nửa bước khó đi. Tư thế này Châu Thâm rất mất sức, Vương Hân cũng không chịu nổi, liên tục nhỏ giọng an ủi cậu.
Tiến thoái lưỡng nan, Vương Hân chịu không nổi nữa. Anh ôm cậu bé, liếm vành tai cậu, hôn lên những giọt nước mắt trên gương mặt ấy. Anh nói Thâm Thâm, bằng không chúng ta đừng làm nữa, em đủ mười tám tuổi chưa, em biết cái gì.
Châu Thâm níu chặt lấy anh, lắc đầu rồi lại gật đầu, cậu nói xấp xỉ đủ rồi; dứt lời túm chặt lấy Vương Hân, hốt hoảng như chim sợ cành cong.
Lại đẩy mạnh đi vào, mỗi một tấc đều là cày trên sỏi đá, giống như sắt đỏ đốt tan niêm màng, đâm xé da thịt. Cảm giác bị đâm vào, thúc đầy chiếm cứ tất cả các giác quan, Châu Thâm khóc, nói đau, nhưng mỗi lần Vương Hân thấy không nỡ, định rút ra thì cậu lại đều níu chặt tay anh.
Cậu nói ca, em đã nghĩ hết cả rồi, anh ngàn vạn lần đừng để em cảm thấy mình chỉ là một trò cười.
Vương Hân xót xa, anh biết Châu Thâm đã hết cương rồi, có lẽ lực chú ý đã không còn nằm ở bản thân tình dục nữa. Anh ôm cậu, những nơi chạm đến đều đầm đìa mồ hôi lạnh.
Vương Hân nhẹ nhàng liếm hôn cổ cậu, tai cậu, hỏi, em có chịu quay người qua không, thế này em rất khó chịu, tôi cũng không thể……
Châu Thâm bảo anh thả cậu xuống, thuận theo quay người qua.
Bị đè lấy hông thúc vào một lần nữa thì cảm giác đau đã không còn xé ruột xé gan như trước nữa, Châu Thâm cảm thấy có lẽ mình đã chết lặng rồi, ý bảo anh vào. Dương vật to cứng một lần nữa khảm vào trong cơ thể cậu, vào đến vị trí mà trước đó chưa từng chạm đến, bắt đầu thử nhẹ nhàng đưa đẩy; vẫn đau, có một đoạn có thể đã bị rách mức độ nhẹ, mỗi lần đưa đẩy đều đau, Châu Thâm nghĩ. Có thể tình dục sai chỗ vốn nên như vậy, ai bảo cả cuộc đời cậu thứ gì cũng sai. Đời này cho dù có lại gặp gấp mười lần thất bại đập vào mặt thì liệu còn có thể còn hoang đường hơn bây giờ hay sao.
Bên ngoài có xe chạy ngang, đèn trước lướt qua con ngõ. Châu Thâm lo đến phát run, Vương Hân lấy chiếc áo liền nón che trên mặt, trên lưng, vội vàng che khuất cậu. Có con mèo đen lướt trên mái ngói chạy mất, không ai phát hiện ra hai người bọn họ.
Vương Hân kê cánh tay mình ở trước mặt Châu Thâm, bị đứa nhỏ cắn một ngụm. Anh thử giúp cậu thủ dâm, lại bị cậu cản lại.
Châu Thâm nói cậu không muốn bắn —— có lẽ là thật sự đau quá không cương lên nổi, cũng có thể là vốn không muốn có được khoái cảm trong trận ái dục này. Cậu bị đè trên tường đâm vào sau lưng, mỗi một lần rút ra đẩy vào đều kêu lên khe khẽ, nướt bọt hoà với tiếng rên, có cả nước mắt, cọ trên tay Vương Hân hết lần này đến lần khác.
Không dám đi vào cậu hoàn toàn. Trong ánh đèn đường mờ mờ, mỗi lần đâm sâu một chút, làn da lưng Châu Thâm lại run rẩy, có thể thấy rõ xương bướm nhô lên vì gầy, những nơi Vương Hân chạm đến đều như bị phỏng, theo bản năng run run.
Lại có đèn xe quét qua trên đường lớn, Châu Thâm lại hồi hộp đến run người. Vương Hân kéo khuôn mặt cậu qua, nghiêng người hôn lên mắt cậu, liếm đi giọt nước trên làn mi ấy.
Không hôn còn đỡ, Châu Thâm bị anh hôn đến nức nở, nhỏ giọng gọi anh “ca”, xin anh nhanh lên. Anh không dám nói mình đã sắp chịu không nổi nữa, cảm thấy đầu voi đuôi chuột thì trông thật hoang đường; cậu nghĩ chắc là Vương Hân cũng không có khoái cảm gì, cậu không muốn Vương Hân cảm thấy như mình đang cưỡng hiếp trẻ vị thành niên.
Vương Hân bóp chặt eo cậu, bảo cậu bấu vào trên tường, dùng lực thúc vào, nhưng vẫn nắm độ sâu đi vào. Anh vẫn có vài biện pháp xử lý cậu trai mới vừa nếm thử trái cấm này, bên dưới thì đ* cậu kịch liệt như vậy, giọng nói thì lại trầm ấm, từ tốn, hơi thở ổn định, miệng nói những lời dịu dàng vô nghĩa, những khi đằng xa có tiếng xe thì giúp cậu che khuất sườn mặt hướng ra đường.
Anh vội vàng bắn ra, không ở trong cơ thể cậu, sượt phải giữa hai đùi, sau đó dùng quần áo lau khô qua loa. Anh lại giúp Châu Thâm dọn dẹp đại khái xong xuôi, ăn mặc chỉnh tề, sau đó ôm ngang lấy cậu.
Vương Hân không còn gì để nói về sự hoang đường của chính mình. Thung lũng đường đời phải sâu đến mức nào mới có thể khiến những người thất ý gặp được nhau. Nhưng cho dù anh có gặp phải gian nan đến mấy, cũng chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày mình gần như tàn nhẫn mà cùng một cậu bé chưa trưởng thành giúp nhau xoa dịu. Một cậu bé tướng mạo bình thường, có giọng hát thiên phú, một giây thôi là có thể bị đám đông nuốt chửng, mang theo cả giọng hát của cậu, cuối cùng cả đời yên lặng vô danh.
Anh không cứu rỗi được Châu Thâm. Châu Thâm còn rất trẻ, cậu vốn không cần anh.
Vương Hân chỉ biết cách ôm con gái. Anh sợ Châu Thâm đau đi không nổi, bản thân mình cũng cố hết sức đi thật chậm rãi nhẹ nhàng, nhích từng bước rất nhỏ. Châu Thâm cầm quần áo khoác lên mặt, lặng lẽ nằm trong lòng Vương Hân, rơi lệ. Vương Hân biết, vì thế càng ôm lấy cậu thật chặt, ngực bị mồ hôi ướt đẫm làm quần áo vừa ẩm vừa nóng. Vương Hân biết cậu đang khóc, dù cho Châu Thâm không hề phát ra chút âm thanh nào.
Hậu Hải hai ba giờ sáng, người đàn ông tuổi trẻ thất chí ôm lấy cậu. Đèn đường chiếu vào cổ tay, cổ chân loã lồ của Châu Thâm, thiếu niên mảnh khảnh, nhìn không tới mặt.
Tựa như bất cứ đôi tình nhân nào khác, người đàn ông trẻ tuổi ôm bạn gái đã say khướt, bước qua bên hồ. Không ai ngước nhìn.
Anh ôm cậu về xe, Châu Thâm ngồi ở ghế sau, cắn môi chồm lên hôn trên trán Vương Hân, nói ca, em vui lắm.
Đau lòng con zai tui ~
Phủ Nhiếp chính (攝政王府; 摄政王府) nằm ở góc tây bắc của Trung Nam Hải, từng được Nhiếp chính Vương dùng, nay là nơi đặt văn phòng của Tổng lý và Phó Tổng lý. Khác với văn phòng của các quan chức Đảng Cộng sản ở Xóm Lầu Tây, được cấp cho cá nhân cụ thể và không cần thay đổi nếu cá nhân đó thay đổi chức danh vai trò, Phủ Nhiếp chính thuộc về chức vị Tổng lý và Phó Tổng lý và người giữ phải chuyển đi khi hết nhiệm kỳ.
Vào đời nhà Minh, Hoàng đế Gia Tĩnh cho xây Phủ Nhiếp chính ở Trung Nam Hải làm cung điện sinh hoạt chính. Tên hiện tại của ngôi nhà do Tải Phong là nhiếp chính của Phổ Nghi đặt vào năm 1909. Năm 1911, lúc nhà Thanh đổ, ngôi nhà vẫn chưa xây xong. Vào thời Dân quốc, ban đầu phủ là văn phòng của Tổng lý Nội các và nơi họp Nội các. Năm 1918, Tổng thống Từ Thế Xương dời phủ tổng thống đến Phủ Nhiếp chính, Tổng lý và Nội các chuyển đi Nhà Di Niên ở Vườn Phong Trạch. Khi Nhà Hoài Nhân trở thành phủ của Tổng thống vào năm 1923, Phủ Nhiếp chính trở thành trụ sở của bộ lục quân và hải quân.
Sau năm 1949, chính phủ Trung Quốc lại dùng ngôi nhà làm trụ sở của Tổng lý và Quốc vụ Viện. Trong đợt trùng tu Trung Nam Hải lớn vào cuối thập niên 70, có kế hoạch hiện đại hóa Phủ Nhiếp chính, nhưng vì chất lượng công trình rất kém, phần móng thì lỏng lẻo và các khe hở giữa các cột gỗ thì lấp bằng gạch vỡ, nên chính điện và các sảnh vào phải bị phá bỏ và xây mới. Nơi họp chính của Quốc vụ Viện hiện nằm ngay bên cạnh Phủ Nhiếp chính ở Nhà Quốc vụ Viện.
Nguồn: Wikipedia
Cái khó của làm H là làm sao cho nó vừa hot vừa hỏn mà lại không tục. Tui đã cố gắng hết sức.
Nói chung Shi thấy H như vậy là hợp lí. Đây là một trong những hoàn cảnh mà hai người đàn ông thẳng có thể phát sinh quan hệ tình dục. Tất nhiên, sau khi quan hệ xong thì có còn được gọi là “trai thẳng” nữa hay không là tuỳ quan điểm mỗi người.
Quan điểm của Shi là như thế này:
Chirlane McCray, vợ của một chính trị gia New York Bill de Blasio, từng tự nhận là một lesbian trong một thời gian dài. Bà nói: “Tôi come out khi 17 tuổi. Tôi chưa từng thật sự hẹn hò với bất kì người đàn ông nào. Tôi đã nghĩ, ‘Wow, cái gì đây?’ Nhưng đồng thời tôi cũng chưa từng suy nghĩ, ‘Ồ, giờ thì mình thích đàn ông rồi.’ [Thứ] Tôi thích là Bill. […]”
Đọc thêm ở đây.
Shi sửa lại cách Vương Hân tự xưng từ “hắn” thành “anh” cho dễ edit, nhưng Shi vẫn thích “hắn” hơn, bụi đời, bất cần, hoang dã và gai góc. Nhưng thật sự không dễ phân biệt giữa khi Châu Thâm nghĩ về Vương Hân (sẽ gọi bằng “anh”) và khi Vương Hân tự nghĩ về mình (“hắn”). Đợi xong tất cả Shi sẽ biên lại lần nữa vậy.
