Tags

,

Cô nha hoàn lại dâng mứt quả lên, bị Lê Sân đẩy ra, “Em ăn đi, miễn cho ảnh hưởng đến dược tính.”

Thuốc này dù đắng nhưng cũng không phải không thể chịu được, từ chuyện lần trước làm cho cơ thể của nàng còn hơi yếu, phải dùng thuốc từ từ bổ lại.

Cô bé hầu nghe vậy cũng không đẩy đưa, cầm lên bỏ vào miệng, ngọt đến mức đôi mắt cong như trăng khuyết.

Lê Sân nhìn cô bé như vậy, vui vẻ, “Ngon thế à?” Cô bé gật đầu thật mạnh, miệng còn ngậm mứt nên ú a ú ớ, “Ưm……. ngon… ngon lắm!” Lê Sân đơn giản đem cả hộp mua lúc trước đều thưởng cho hết.

Cô bé ôm mứt quả tung tăng đi rồi, chỉ còn một mình Lê Sân. Nàng lật vài trang sổ sách, nhưng lại chẳng lòng dạ nào mà đọc.

Người trong kinh tới……Chết rồi, không phải là hắn đấy chứ? Đúng rồi, tốt xấu gì hắn cũng là một Hầu gia cơ mà, lại còn bệnh nặng mới khỏi, sao có thể đến cái Lộc châu nhỏ bé này chứ? Lê Sân cười cười, nghĩ thầm mình đã đa nghi.

Chỉ có điều, nàng không biết là cái người mà nàng nghĩ “chắc chắn sẽ không đến” ấy đã đến rồi.

Phủ Thái thú Lộc châu.

Thái thú khom người, hận không thể vùi đầu xuống đất nốt.

Xưa nay ông vốn nhát gan, bây giờ trước mặt chất hơn mười cái thủ cấp máu me đầm đìa, hai mắt trợn trừng, khiến chân ông không ngừng run lẩy bẩy.

Tiết Giang Nguyên xuống ngựa, nhuyễn giáp còn vương vết máu, trên gương mặt kia không còn chút tuấn tú ôn nhã nào, ngược lại lại tràn đầy khí thế sát phạt khi chinh chiến sa trường.

Thấy Thái thú đã sắp áp mặt xuống đất, chàng thoáng cong môi, ra hiệu cho cận vệ bước đến đỡ ông dậy: “Không cần đa lễ.”

Thái thú Lộc châu run giọng đáp: “Hầu… Hầu gia, hạ quan đã chuẩn bị sương phòng, xin được giúp Hầu gia đón gió tẩy trần.”

Thật ra, đáng lý thì ông hẳn phải bày một bữa tiệc to.

Nhưng ông tuy nhát gan chứ cũng không ngốc, nếu đã biết người tới là Tiết Giang Nguyên, hơn nữa Lộc châu lại còn gặp nạn dân, nếu còn chuẩn bị mấy thứ này nữa há chẳng phải đưa đầu cho người ta gõ à? Không thể không nói, thỉnh thoảng ông cũng khá thông minh.

Tiết Giang Nguyên nghe vậy, gật đầu, “Cũng tốt.”

Lộc châu không phải nơi giàu có gì, phủ Thái thú chỉ lớn bằng này, ngoài Tiết Giang Nguyên ra thì đám cận vệ chỉ có thể đến khách điếm nghỉ ngơi.

Phút chốc, ai đi thì đi, ai ở thì ở, tất cả đều giải tán hết.

Nhìn đống đầu người còn chất trên mặt đất ướt đẫm máu, Thái thú khóc không ra nước mắt.

Ông… ông phải làm gì với cái đống này đây?

Hôm sau, Vương Thái thú liền dẫn Tiết Giang Nguyên đi xem những nơi cứu trợ.

Chàng đã thay một bộ thường phục, trông hiền hoà hơn nhiều, không còn nghiêm trang đằng đằng sát khí như hôm qua nữa.

Cuối cùng Vương Thái thú cũng có thể ăn nói trơn tru được.

Không ít phú thương hay tin liền thừa dịp hôm nay chạy lại, nếu có thể nói tốt vài câu trước mặt An Bình hầu, biết đâu lại được ngài quan tâm? Ai mà ngờ ở Lộc châu cũng có ngày có thể nghênh đón một vị Hầu gia cơ chứ.

Tiết Giang Nguyên thái độ vô cùng hoà đồng, bọn họ nói gì, chàng cũng đều kiên nhẫn nghe hết, không cả vú lấp miệng em bao giờ.

Nhưng trong sự hoà nhã của hắn vẫn mang theo nét xa cách rõ ràng, vừa khéo giữ vững khoảng cách không gần không xa, làm cho người ta không đến mức sợ hãi, nhưng cũng khó lại gần hơn nữa.

Xem xong trong thành thì ra tới ngoài thành.

Trên thực tế, trạm cứu trợ ngoài thành mới được xem là lớn, hơn nữa lại còn nấu cháo đặc sệt, khác xa trong thành chỉ có cháo loãng đầy nước, ở đây thậm chí còn có thể phát cho đôi bữa bánh mỳ.

Tiết Giang Nguyên quan sát kĩ lưỡng chung quanh, phát hiện những người cứu hộ ở đây còn dựng nhiều căn lều có thể cung cấp chỗ nghỉ tạm thời. Bên cạnh còn có một cái viện nhỏ cho phụ nữ và trẻ em, đàn ông thì đều ở ngoài.

Không thể chê bai nửa phần.

Chàng bỗng có hứng thú, “Nơi này do ai trông coi?”


Bà Tuyên: Gặp lại ~ Gặp lại ~