Tags
Chapter 2: Một chiếc nhẫn khác
Trên tay trái tôi có một chiếc nhẫn, bắt đầu mang từ năm năm trước. Lúc mới đeo còn lỏng lẻo, người vợ xinh đẹp cùng với cô công chúa đáng yêu nhất thế giới đã giúp tôi từng chút se chặt chiếc nhẫn này lại, cho đến cuối cùng chẳng còn tháo xuống được nữa. Bạn bè lâu ngày không gặp thường cười, ghẹo tôi là vương giả đường đời, tôi lại thường ngồi sau hậu trường, nhìn đăm đăm vào đôi tay mình. Tôi biết rất rõ trên người mình có hai chiếc nhẫn, chiếc bên tay phải thì hoàn toàn vô hình. Tôi đã chờ rất nhiều năm, mãi đến khi tay trái của tôi đã bị thít chặt, tay bên phải vẫn còn trống rỗng.
Sau này, đến khi Châu Thâm hát cho tôi nghe “Không biết vì sao, ưu sầu cứ quẩn quanh em mãi”, cả linh hồn tôi bỗng rúng động, ngón vô danh bên phải bắt đầu run lên bần bật.
Có lẽ là do già thật, hai năm trước tôi bắt đầu mắc bệnh phong thấp, em cứ cười: “Tích ca, người ta tới tuổi phong thấp thì cũng là bị đau đầu gối, sao anh lại đau ngón tay thế hử.” Em cười lên dễ thương như vậy, tôi phản bác bao nhiều lần cũng không nỡ giận thật, bóp bóp mặt em rồi thôi. Mà những lúc tôi giả vờ tức giận, em lại mở to đôi mắt tròn xoe ghé lại gần. Trong căn phòng tối, tôi kinh ngạc, cả trời sao cũng không sánh bằng.
“Anh nhớ đến trong đêm tối rạng rỡ, em bảo anh quay đầu lại ngắm ánh trăng. Anh ngắm ánh sáng trong đôi mắt em, đến sao trời đều không sánh bằng.” — “Kẻ cắp ánh trăng”.
Mãi đến sau này, khi những suy nghĩ bẩn thỉu trong lòng tôi bị một kim chọc thủng, em vẫn vuốt ngón tay tôi, nhưng không còn chòng ghẹo như trước. Em cũng biết rõ, là chính em đã đích thân đeo lên ngón tay sinh bệnh của tôi một chiếc nhẫn. Nhưng tôi cam tâm tình nguyện, hơn nữa còn được cổ vũ. Những thứ cấm kị trên đời dường như đều đã bị tôi và Châu Thâm lần lượt thử hết, tôi cực hưng phấn, ấy thế mà lại sinh ra một tia tình cảm trái ngang, lại còn tinh khiết, đậm đặc như thế.
Em nói rất nhiều, lúc nào cũng bô lô ba la, giống như sau những năm tháng cô độc lãnh lẽo thì cuối cùng em đã tìm được tôi, kể ra cái lạnh của mình. Em kể về mùa đông Ukraine, kể về chiến loạn, kể về tuyết, làm cho một người Đông Bắc như tôi trong lòng vừa nóng vừa lạnh, lạnh rồi lại nóng. Có đôi khi, thật ra tôi nghe chẳng hiểu em nói gì, không theo kịp dòng suy nghĩ của em, nhưng mỗi lần nhìn em líu ríu thì đều vẫn mê muội vô cùng.
Nhẫn dù có chặt, chỉ cần muốn tháo thì vẫn tháo được. Tôi biết em đang sợ hãi, cho dù tôi có tháo chiếc nhẫn trên tay trái xuống, nâng gương mặt em, hôn em mãnh liệt, em vẫn luôn cảm thấy cộm người. Từ lần đầu tiên chúng tôi bắt đầu thực sự cãi nhau, bé con trước đây hay ríu rít lại bắt đầu đưa lưng lại, tựa vào lòng tôi không nói gì. Em chỉ vuốt ve từng đốt tay tôi, thậm chí còn bắt đầu cắn. Em để lại một hàng dấu răng, làm chiếc nhẫn vô hình kia thực sự khắc vào da thịt tôi.
Châu Thâm thay đổi. Em tham lam hơn, mới nếm thử tình yêu khiến cho em bức thiết muốn tìm được một người chung một lòng, hoặc nên nói là, em oán tôi không thể trở thành “người một lòng” ấy. Tôi nghe thấy em hát đầy day dứt trên sân khấu, trên TV, em đang gọi “người một lòng” của em, người mà không bao giờ có thể là tôi được. Mỗi lúc như thế, ngón tay của tôi lại bắt đầu nhói đau.
Không muốn lại cãi nhau, tôi lấy cớ bỏ đi giữa đêm. Trước khi cánh cửa khép lại, từ phòng ngủ bay đến một câu: “Vậy… dấu răng có biến mất không?”
…
“Không đâu.”
Tôi biết sẽ không bao giờ tìm lại được Châu Thâm ban đầu nữa, tôi cũng không muốn chặt đứt ngón tay mình. Tôi cố chấp cho rằng, chỉ cần có thể thấy rõ là em đang siết chặt tôi, như vậy là đủ.
Thiên ngôn vạn ngữ_Châu Thâm.
Kẻ cắp ngân hà_Schoolgirl byebye.
Nguyện được người một lòng_Châu Thâm.
