Tags
Lộc Châu.
Lí Trường Nghĩa xuống kiệu, vội vàng vào cửa hàng.
Trong tiệm có một hậu viện, từ lúc sang tay cửa hàng gạo này, trừ phi có chuyện quan trọng, ông rất hiếm khi bước chân vào hậu viện.
Hôm nay lại không thể không đến đây một chuyến.
Ông vén tay áo, khẽ chậm mồ hôi bên trán, nói với nha hoàn đang canh bên ngoài: “Làm phiền………” Ông chưa dứt lời, nha hoàn đã hiểu, hành lễ một cái, nói: “Chưởng quầy đợi một chút, nô tỳ sẽ báo với nữ lang ngay.”
Lí Trường Nghĩa lập tức đồng ý, liên tục cảm tạ.
Nha hoàn vào một chuyến rồi quay lại, dẫn Lí Trường Nghĩa vào trong viện, viện này mặc dù không tính lớn nhưng cũng đầy đủ các phần.
Nam nữ hữu biệt, ông được dẫn đến ngồi ở tiểu thính bên ngoài.
Vừa ngồi không lâu thì một cô nương trẻ tuổi đeo mạng che mặt bước ra. Lí Trường Nghĩa thấy nàng, theo bản năng định đứng dậy thi lễ.
Cô gái ngăn lại, nhẹ nhàng cười, “Lý chưởng quầy không cần khách sáo với ta, hôm nay đến đây có việc gì vậy?” Lại ra hiệu mời ông cùng ngồi xuống.
Lí Trường Nghĩa thấy thế cũng không đa lễ nữa, lần lượt thuật lại những tin tức mình lấy được.
“Bên trên đột nhiên phái người xuống, lại gọi đích danh muốn gặp những người từng cho cháo, làm từ thiện. Tôi suy xét kĩ lưỡng, lần này chắc nữ lang phải đi một chuyến.”
Thái thú Lộc châu không có gì nổi bật, mấy năm nay dù thành tích chỉ thường thường bậc trung nhưng phước là tốt số, không vướng phải chuyện gì lớn.
Chỉ tiếc năm nay xui xẻo, trước là gặp dân chạy nạn, sau lại mắc phải giặc cướp, ông ta mà không xử lý tốt thì chiếc mũ cánh chuồn trên đầu sẽ khó giữ.
May mà Lê Sân đến nơi, vung tay mua một cửa hàng bán gạo, lập một trạm phát cháo từ thiện ngoài thành, tạm thời giúp đỡ những nạn dân bôn ba tứ phía.
Có nàng làm gương, lại thêm Thái thú nói ra nói vào, đám phú thương cũng không thể mặt dày làm lơ, ít nhiều gì cũng bỏ ra vài phần gạo muối làm từ thiện.
Như thế, mặc dù ngân lượng cứu tai gặp bất trắc tới chậm, vẫn có thể tạm thời ổn định được tình hình.
Bây giờ, nghe nói ngân lượng cứu đói cũng tới rồi, có thể nói là song hỷ lâm môn.
Chỉ là, Lê Sân không muốn đi gặp người khác.
Nàng nhấp một ngụm trà, ngước lên nhìn Lí Trường Nghĩa, “Lý chưởng quầy đi thay ta là được.”
Đôi mày cong, làn mắt biếc, đáng lẽ phải làm đàn ông rung động, nhưng lại làm Lí Trường Nghĩa cảm thấy hốt hoảng.
Ông khổ sở giải thích, “Nữ lang, thật sự không phải là tiểu nhân không muốn đi, nhưng Thái thú đại nhân đã nói rồi, chủ nhân phải đích thân đi mới được.”
Lúc trước khi Lí Trường Nghĩa mới gặp Lê Sân lần đầu cũng từng bị nửa khuôn mặt của nàng mê hoặc, nhưng lâu ngày mới hiểu, người chủ mới này của ông có thủ đoạn còn tàn nhất, dứt khoát hơn rất nhiều nam tử khác.
Giống như có những nạn dân ồn ào, đập phá trạm cháo, hay là cướp bóc đồ ăn của đàn bà, con nít, ngoài mặt nàng không nói gì, nhưng đến đêm khuya lại đi thuê một đám du côn tha mấy tên lộn xộn ra ngoài.
Đến hôm sau liền thấy bọn họ mang mặt mũi bầm dập đi xin lỗi từng người, từng người một.
Cho nên ông thật đúng là chẳng dám tơ tưởng gì bà chủ trẻ này nữa.
Lê Sân nghe vậy, không khỏi nhíu mày, “Không đi không được?” Nàng luôn theo phương châm nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện, huống hồ, mặc dù thế đạo bây giờ không tính là khắc nghiệt đối với phụ nữ, như những người hay “ra đường lộ mặt” như nàng ít nhiều gì cũng sẽ bị người ta chỉ chỏ vài câu.
Lí Trường Nghĩa gật đầu, thấy nàng do dự, liền trấn an: “Nếu nữ lang lo lắng thì tiểu nhân sẽ đi cùng nữ lang một chuyến, cũng tốt chuẩn bị một phần.”
Ông đã nói đến vậy, Lê Sân cũng không nghĩ ra được lý do gì để từ chối, nàng gật đầu đồng ý.
Hai người liền định ra thời gian, đợi đến ngày thì cùng đi.
Lí Trường Nghĩa vừa bước ra, một cô nha hoàn đứng chờ ngoài cửa nâng một chén thuốc màu nâu đi đến: “Nữ lang, thuốc đã xong rồi, đang ấm đây ạ.”
Lê Sân cầm lên, lãnh đạm uống một hơi cạn sạch, tựa như không nếm được vị đắng nghét đậm đặc ấy.