Tags

,

Tác giả: Evapan23
Ngày đăng: 21/06/2022

Nguồn: AO3

Edit by Lãnh Nguyệt Phong

Chapter 1: Tôi yêu người, nhưng không biết còn phải yêu bao lâu

Đã lâu rồi Châu Thâm không nhớ đến Vương Tích một lần cho đầy đủ. Cái gọi là “nhớ một lần cho đầy đủ” chính là nhớ đến một Vương Tích thật trọn vẹn, chứ không phải là từng “mảnh” Vương Tích vụn vỡ: đầu ngón tay, bàn tay, hầu kết, hay nốt ruồi nằm dưới lớp áo kia……

Còn cả chiếc nhẫn của anh nữa, chiếc nhẫn trơn nhẵn chưa từng rời khỏi người…… 

Trừ những khi hôn cậu.

Vương Tích luôn có thói quen giữ lấy gương mặt Châu Thâm, mà Châu Thâm cũng có thói quen dùng hai tay cầm ngược lại cổ tay Vương Tích. Chiếc nhẫn nhẵn nhụi, nóng bỏng, cấn người ấy luôn giống như một bàn tay thứ ba lướt dọc theo quai hàm Châu Thâm, đến sau tai, cuối cùng bóp chặt cổ cậu, cho đến khi cướp hết tia không khí cuối cùng. 

Please, đó là Vương Tích đấy. Là Vương Tích cả năm trời cậu chẳng gặp được mấy lần, là Vương Tích cậu đã yêu không biết bao lâu. 

Khi hôn môi, Châu Thâm luôn không khỏi mà chìm đắm vào nụ hôn. Cậu nhắm đôi mắt thẫn thờ đã ươn ướt, tham lam khẽ rướn về phía trước, bất chấp tất cả mà hôn. Lần này, cậu đã nghĩ, có lẽ đơn giản… chết ở đây cũng tốt. Nhưng cuối cùng, vẫn không trốn nổi cơn hoang tưởng đối với chiếc nhẫn kia. Cậu níu chặt lấy quần áo Vương Tích như người sắp chết đuối, lại dùng sức đẩy anh ra, cúi gập người, thở dốc từng ngụm, mặc nước mắt rơi xuống đất. 

Sau này, mỗi khi nắm lấy gương mặt Châu Thâm, lúc nào Vương Tích cũng sẽ tháo chiếc nhẫn ấy xuống. Nhưng tựa như loài vi khuẩn lờn thuốc, Châu Thâm vẫn luôn thấp thoáng cảm thấy có thứ gì cứ cồm cộm người mình.

Châu Thâm đếm tay, phát hiện tính không nổi thì lại mở app lịch trên điện thoại lên. Thì ra, đã bốn tháng rồi cậu chưa từng gặp anh.

Lần gặp cuối cùng ấy, Châu Thâm phát hiện, bọn họ đã chẳng còn cãi nhau nổi nữa. Khi Vương Tích ôm cậu âu yếm, anh thường thích ôm choàng lấy cả người, khẽ hôn bên tai cậu, còn Châu Thâm thì luôn đùa nghịch bàn tay trái của anh, nắn nắn bóp bóp ngón áp út.

“Ngón này của anh không gọi là ngón vô danh [không tên] được, ngón này của anh có tên đấy.” Châu Thâm nói thản nhiên như đang đứng ngoài chợ nói chuyện với chủ sạp xem củ cải trắng có thể gọt vỏ không.

Vương Tích nghe thấy thì ngừng hôn tai Châu Thâm, nằm vật xuống bên cạnh cậu, nhưng cũng không nói gì. Thật lâu sau, anh mới thở ra một câu, “Ngón bên tay phải này cũng có tên.”

“Là con gái của anh.”

“……… Là em.” Vương Tích thở dài, nói phải chạy show liền vội vàng đi mất. Châu Thâm không biết liệu có phải anh thật sự bận đến mức phải bật người chạy đi như thế, hay chỉ đơn giản là sợ cậu lại nghĩ lung tung rồi nói linh tinh nữa mà thôi. Tóm lại, đêm đó, Vương Tích đi rồi. Suốt bốn tháng liền, bọn họ chưa từng gặp nhau. 

“Cạch”, cánh cửa chống trộm đóng lại, tiếng trò chuyện của nhân viên công tác bị khoá bên ngoài, cuối cùng thế giới cũng trở nên im lặng. Hiếm khi được nửa ngày nhàn, Châu Thâm thật sự chẳng muốn nhích khỏi chiếc sô pha. 

Cậu chầm chậm lướt lại đoạn tin nhắn của mình và Vương Tích, đôi mắt thẫn thờ một phút. Rồi như đã hạ quyết tâm, cậu bấm vài chữ trên bàn phím rồi ngay lập tức vứt nó sang chỗ khác, còn mình thì nhấc chân lên, cuộn người lại như một đứa bé trốn trong lòng mẹ.

“Niềm vui.”

Chính vì những câu không đầu không đuôi thế này mà một lần nữa Vương Tích lại phải cảm thán rằng, quả thật giữa anh với Châu Thâm có một khoảng cách thế hệ. Anh đọc không hiểu.

“Thâm Thâm, sao thế?” Vương Tích đơn giản rep lại bằng giọng nói.

Anh chưa bao giờ đoán nổi tâm tư của Châu Thâm. Trong lòng anh, dù tâm tư ấy có như thiếu niên hay thiếu nữ thì tóm lại đều là tâm tư của Châu Thâm cả. 

“Vì không phải dịp lễ hay ngày kỷ niệm gì nên nghĩ không ra chủ đề, đang hơi bị phiền, nhưng khi về đến nhà thì em có thấy ánh nắng chiều nay, cũng không có gì lạ, nhưng lại đặc biệt có thêm một tầng ánh sáng màu hồng nữa, cho nên muốn kể với anh thôi.” Châu Thâm lấy mền bọc chính mình lại, nhưng vẫn cảm thấy rất lạnh, cậu cố gắng dùng giọng điệu ấm áp nhất để nói ra đoạn này. 

“Anh cũng thật sự rất nhớ em.”

Giây phút nhận được câu trả lời của Vương Tích, cuối cùng Châu Thâm cũng bật khóc. Tôi thật sự không muốn yêu người nữa. Tôi còn phải yêu người đến bao giờ…?


Dạo này nào là Trường Sa, nào là “Giọng hát trời ban”, nào là “Cát khóc”, nào là tin nhắn tự động, v.v cho nên tôi lại lượn lên AO3 xem có fic mới không. Thấy cái fic này, nhìn dòng tựa tui đã hú lên “Cha mạ ơi sao mà ngược rứa!!”, vừa rú vừa hớn hở save về.

Là em cố chấp yêu anh…