Vạn lục tùng trung nhất điểm hồng [1].
Một tiết học đổ mồ hôi sôi nước mắt, các tiểu thư thiếu chút nữa mệt sấp, thế nên đến tiết hai buổi chiều môn nấu nướng thì ai nấy đều rũ rượi. Cũng may đây là tiết đầu tiên của môn này, nên giáo viên —— một vị nữ đầu bếp trong cung về hưu – chỉ giảng về những kiến thức cơ bản nhất và các loại thực phẩm tương sinh tương khắc mà thôi, không bắt mọi người vào bếp.
Tiết thứ ba buổi chiều vẫn theo thường lệ là môn tự chọn, trừ y dược, Yến Thất còn đăng kí môn thủ công. Chọn môn này là vì có thể ngồi trong phòng học từ tốn làm vài món thủ công, vừa đỡ tốn công vừa đỡ tốn não, một sự lựa chọn hoàn hảo dành cho kẻ lười. Môn tự chọn phải đến phòng học chuyên dụng, nếu Bách Dược lư là nơi học môn y dược thì phòng học của lớp thủ công được gọi là “Bách Nghệ quán”. Yến Thất đến trước cổng chính của thư viện, vừa bước vào trường sẽ thấy một bức tường ngang, trên tường có sơ đồ thư viện Cẩm Tú được vẽ bằng màu sơn. Nàng tìm được vị trí của Bách Nghệ quán, nằm ở mặt Nam hồ Tẩy Nghiên.
Vừa bước chân vào cửa Bách Nghệ quán, Yến Thất lập tức á đù: Khắp phòng đầy cưa, bào, búa, đinh là cái quỷ gì vậy?! Môn thủ công là cái “thủ công” này á?! Cái này ụ á rõ ràng là môn làm mộc đó trời?! Học sinh trường mấy người không phải ai cũng là con quan hả? Học làm mộc là tính noi theo Minh Hy Tông Chu Do Hiệu chắc? Mấy người có chắc học mấy thứ này xong có thể đào tạo được các thiếu niên lang thanh lịch tao nhã đoan trang chính trực không vậy? Một đống học sinh mỗi người một cây cưa là tính trải nghiệm cảm giác đốn củi mệt nhoài à?
“Mi cho rằng thần khí quân ta dùng để giết địch trên chiến trường —— ‘Nỏ liên Yến Tử’ cự li bắn 600 mét từ đâu mà ra đấy hả?!” Một người đàn ông râu lún phún ngồi trên một cái trường án bằng kim loại nhìn Yến Thất khinh bỉ.
Thì ra là thế.
Môn thủ công là cái nôi bồi dưỡng các nhà phát minh vũ khí, đương triều thượng võ trọng binh như vậy, sao có thể không quan tâm phát triển nghiên cứu chế tạo vũ khí? Thế nhân ngàn vạn loại người, có người yêu văn có người thích võ, có người thích giương đao múa kiếm lên chiến trường thì cũng sẽ có người thích phát minh sáng tạo làm nghiên cứu, ai thấp kém hơn ai chứ? Nghiêm túc mà nói thì người phát minh ra ô tô sẽ càng được kính nể hơn người biết lái xe ô tô, không phải sao?
Yến Thất nhìn thử những thiết bị trong giảng đường này, cừ thật, cái lớp thủ công này không chỉ chơi mỗi vũ khí mà cả vật dụng sinh hoạt cũng có, không chỉ có làm mộc, cả nghề sắt, nghề đá, nghề gốm vân vân đều có cả. Xúc tiến khoa học kỹ thuật cùng với đề cao chất lượng sinh hoạt hằng ngày cũng là một sự nghiệp hiển hách mà, mi nói thử xem, phát minh ra ô tô với phát minh ra tủ lạnh cái nào đóng góp nhiều hơn?
Học sinh đều là nhà quan thì thế nào? Con quan đi học không phải để thi cử làm quan à? Công bộ triều ta là làm gì đấy? Quan Công bộ không phải quan à? Huống hồ, một khi có phát minh trọng yếu còn có thể được Hoàng đế khen ngợi kìa, nhà phát minh ra Yến tử liên nỗ không phải vì vậy mà trở thành người trẻ nhất được lưu danh sử sách hoàng triều à? Vinh dự nhường nào! Đó là học sinh thư viện Cẩm Tú chúng ta đấy! Hội thủ công chúng ta tuy kém tiếng hơn hội xúc cúc và kỵ xạ chút, nhưng người đông, tốt xấu gì cũng coi như một trong mười hội đứng đầu đấy!
Yến Thất hơi hơi muốn đánh trống rút lui, món thủ công này nàng thực sự làm không nổi, công trình 3D phức tạp nhất nàng từng làm chính là vằn thắn, cầm cung kéo cưa gì đó, chia tay sớm bớt đau khổ.
[Đoạn này convert Shi lấy và raw khác nhau. Dưới đây là bản raw:
Yến Thất hơi hơi muốn đánh trống rút lui, dáng người đã men lắm rồi, mỗi ngày còn phải cầm cung kéo cưa, mấy người tin không Yến Tiểu Cửu sẽ dám bất chấp gọi tui là “ca” mất.]
Trơ mắt nhìn các tân sinh năm nhất đăng kí lớp thủ công dần dần đến đủ, Yến Thất cuối cùng đau đớn kiểm chứng được linh cảm bất lành của mình: Quả nhiên tất cả học sinh chọn môn này đều là nam sinh.
Sao không ai nói cho nàng biết môn thủ công là làm cái này vậy?!
Võ Nguyệt, Lục Ngẫu đều biết nàng đăng kí môn này mà, sao không nói cho nàng biết cái thuộc tính kinh khủng của nó?!
Chẳng lẽ hai người họ cũng không biết? Không thể nào, những nữ sinh khác đều biết mà, giả thiết đúng quá thì giả lắm!
Không cần biết Yến Thất có muốn hay không, chọn lớp rồi không được sửa lại, nếu không cả trường nhiều học sinh như vậy, người này học môn này không thích, muốn đổi, người kia học môn kia không thích cũng muốn đổi, chẳng phải sẽ lộn xộn hết cả lên à? Muốn đổi hả, đợi sang học kì mới sẽ được đổi, giờ ráng chịu đi.
Dưới ánh mắt tò mò của đông đảo nam sinh, Yến Thất chịu hết một tiết, ai bảo bên trường nữ chỉ có mình nàng đăng kí môn này. Học sinh nam, nữ vốn phải tách ra học, kết quả vị tiên sinh trông thật lôi thôi kia nhìn thử: Chỉ có mình trò à? Không thể bắt thầy đây dạy nguyên một tiết chỉ cho mình trò đúng không? Như vầy đi, trò cứ vô đây học chung với các nam sinh đi, dù sao bên nam sinh đông, không ai đồn thổi gì trò được. Hơn nữa ngoại hình của trò cũng không đủ tiêu chuẩn để được đồn thổi mà, trò béo thế kia.
Moá, vậy vô đi.
Cũng may, những người chọn môn thủ công toàn là trai khối tự nhiên, không ai có dây thần kinh cần và thời gian rảnh để đi để ý một cô gái, ai cũng nghiêm túc nghe giảng chuẩn bị phát hết công lực trở thành nhà khoa học, trong mắt nhà khoa học, phụ nữ chỉ là một bộ máy sinh sản tinh vi thôi, mấy cô mà có thể sinh ra thứ gì mình người đầu heo thật thì có lẽ bọn tôi còn có thể nảy sinh hứng thú chút đỉnh.
Tiết thứ nhất môn thủ công chủ yếu giới thiệu các loại công cụ, dụng cụ.
Vừa tan học Yến Thất liền chặn đường bắt cóc Võ Nguyệt, Lục Ngẫu: “Môn thủ công làm gì biết không?”
“Biết chứ, làm các dụng cụ kĩ thuật, vũ khí, vật dụng hằng ngày…… Không phải cô đăng kí lớp thủ công à? Sao còn hỏi?” Võ Nguyệt nhìn Yến Thất đầy rối rắm.
“…… Cô cảm thấy vì sao tôi lại muốn chọn môn này vậy?” Yến Thất ruột đau như cắt.
“Chẳng lẽ không phải bởi vì bá phụ?” Lục Ngẫu cũng nhìn Yến Thất khó hiểu.
“Ai? Cha tôi?” Yến Thất cũng chẳng hiểu ra sao, chuyện này liên quan gì đến cha nàng chứ.
“Tỷ như…… nữ thừa phụ chí [2] gì đó?” Võ Nguyệt hỏi thử.