Yến Thất vs. Trần Bát lạc; Phụ huynh bị thần kinh vs. Chủ nhiệm lớp.
“Đại lão gia nói, xe ngựa trong phủ chở quá nặng, không tiện chạy qua nhiều phố phường, các chủ tử chen chúc trong xe chật chội ngột ngạt, không bằng tất cả đều thay bằng xe con nhẹ nhàng hơn chút, thứ nhất tốc độ nhanh hơn, thứ hai ra vào thuận tiện,” Quản lý phòng xe ngựa cung kính bẩm với cái chủ nhân con, “Đại lão gia cho Đại gia và Tứ gia một xe, Nhị cô nương và Ngũ cô nương một xe, Tam gia và Lục cô nương một xe, Thất cô nương và Cửu gia một xe. Bát cô nương đi riêng một xe, sau này chờ Thập gia tới tuổi đi học, hai chị em lại dùng chung một xe. Như thế trong xe cũng rộng rãi thoải mái, các gia và cô nương nếu mệt thì có thể nằm xuống nghỉ ngơi. Nha hoàn của các cô nương sẽ hầu hạ trong xe, tớ nam thì ngồi ngoài cùng xa phu, không cần chia thêm xe riêng, dễ bề hầu hạ.”
Mọi người nghe vậy, ai nấy đều hoan hỉ. Hai cậu thiếu gia Yến Đại, Yến Tứ và hai cô tiểu thư Yến Nhị, Yến Ngũ đều là con vợ cả, đương nhiên là vui vẻ đi chung xe với anh em mình. Yến Tam, Yến Lục là con vợ lẽ, vốn thường không hợp với con vợ cả, giờ hai anh em tự đi một xe, cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Yến Thất, Yến Cửu càng không phải nói, Yến Bát trong lòng lại càng vui hơn. Một mình nàng độc chiếm một xe không nói, lại còn chẳng cần đối diện với Yến Lục im như hũ nút, một mình trong xe muốn lăn lê bò trườn thế nào thì thế, thoải mái biết bao!
Tư tưởng cổ hủ nam nữ bảy tuổi bất đồng tịch không tồn tại trong triều đại này. Hai người An Lộc Sơn với Dương Quý Phi còn ngồi chung một giường cười đùa lăn lộn kia kìa, huống chi là cái thời đại thần kì này, anh em ruột cùng ngồi một xe.
Yến Cửu thiếu gia nhân cơ hội tra khảo chị: “Giày ai cho?”
“Đại bá.” Chị cậu hôm nay còn mặc một bộ bán bối và đối khâm màu tím nhạt, thêu rải rác hoa bướm nhí to bằng đầu ngón tay, bên dưới mặc một chiếc váy trắng cũng thêu hoa văn màu tím dọc mép váy, tông xuyệt tông với đôi giày mới, phối đồ lên trông như tô canh thịt viên luộc vậy.
“Tối qua làm sao trở về?” Yến Cửu thiếu gia đã nghe Chử Vũ khai hết chuyện hôm qua từ đầu tới đuôi rồi.
“Đại bá đón.” Yến Thất đáp ngắn gọn súc tích.
Yến Cửu thiếu gia không nói nữa, tựa vào thùng xe nghỉ mắt, chợt ngửi thấy có mùi hương. Cậu mở mắt ra tìm, thấy trong góc, không biết ai đã để một bình hoa bằng sứ trắng, đang cắm một nhành đào mới nở.
Tiết thứ nhất vẫn là thi thư, thầy Trần bát lạc vẫn tiếp tục trầm mặt giảng Luận Ngữ: “Nông, Tử rằng: ‘Chí vu đạo, cư vu đức, y vu nhân, du vu nghệ.’[1] Câu là có nghĩ là gì? Nông, tức là đang nói……”
Võ Nguyệt ngồi ở dưới vẽ vời, nàng vẽ một cô béo đang giương cung, ngắm bắn về phía xa. Có lẽ cảm thấy hình ảnh quá cô đơn hiu quạnh, nàng còn vẽ rắn thêm chân tặng thêm một con chó vào, ngặt nỗi vì tế bào hội hoạ quá khiếm khuyết cho nên con chó này còn to hơn cả người, đang nhe răng sủa dữ.
Võ Nguyệt vẽ xong cũng tự cười nửa ngày, sau đó xếp tờ giấy lại thành một hình vuông nhỏ, liếc Trần bát lạc trên kia một cái, vội vàng quay người quăng ra sau cho Yến Thất.
Sự tình chính là vừa khéo như vậy, Trần Bát lạc vừa đúng lúc nâng mí mắt lên tí xíu, đúng lúc tách tách bắt được ngay giây phút Yến Thất đưa tay bắt được tờ giấy, ngay lập tức máu xông lên não: Nông nông nông! Các ngươi đều khinh thường ta! Học sinh kiêu căng không tôn trọng sư trưởng, giám khảo mắt mù không biết văn chương! Nông! Ông mày đầy bụng kinh luân học phú ngũ xa, thi rớt tám lần liên tục không phải là trùng hợp, chắc chắn là giám khảo các người mắt mù! Mù hết cả rồi! Nông! Mai một nhân tài ưu tú, ngăn cản quốc gia phát triển, đám cặn bã các ngươi! Đồ cặn bã! Sao, giờ đến con bé cục mịch ngu dốt này cũng bắt đầu đạp lên đầu ông mày rồi đấy hả?! Nông nông nông! Hôm nay ông đây sẽ không nhịn nữa! Nông!
“Trò —” Trần bát lạc tiên sinh đùng một cái đứng dậy, cầm cuốn sách chỉ vào Yến Thất, “Trò đi ra đây với ta! Giơ tay ra!”
Cái này là sợ Yến Thất giấu tờ giấy vào hộc bàn rồi phi tang chứng cứ.
Võ Nguyệt bên kia cuống lên, đứng dậy nói: “Thưa thầy, là học trò sai, tờ giấy đó ——”
Yến Thất đánh hắt xì một cái cực lớn cắt ngang câu nói của nàng, Trần bát lạc tức đến run lên: Ụ á người ta hắt xì thì phát ra tiếng “Ách xì”, còn mi mẹ nó nói cho ta biết tại sao lại phát ra tiếng thành “Chết không nhận tội” thế hả?!
Võ Nguyệt nuốt xuống nửa câu còn lại, đúng là không thể nhận tội được, nhận một cái là thành sai chắc, không nhận biết đâu còn có thể giảo biện được….. Nhưng nếu nàng không nhận, vạn nhất bị xử thành sai thì sẽ chỉ có mình Yến Thất chịu phạt, sao có thể làm thế!
Do dự một chút, nàng quyết định vẫn sẽ tự mình nhận lỗi, chuyện gì thì chuyện, trước hết phải lôi Yến Thất ra mới được. Nàng vừa định mở miệng, đột nhiên thấy Yến Thất bên kia bỗng há miệng ra, trực tiếp nhồm nhoàm nuốt luôn tờ giấy, cả lớp đều đứng hình tập thể — vô… vô sỉ quá! Sao cô có thể làm như vậy trước mặt Trần bát lạc! Võ Nguyệt còn thấy nghẹn giùm Yến Thất.
Trần bát lạc tức đến run hết cả người, quăng cuốn sách xông ra khỏi phòng. Ngọn lửa bùng to, cả lớp không ai dám hó hé. Không ngoài dự đoán, Trần bát lạc đảo mắt đã tìm được Tề tiên sinh trai trưởng đem tới, dọc dường đã kể sơ sơ ngọn nguồn rồi, Tề tiên sinh vào thì lập tức nghiêm mặt xách Yến Thất ra ngoài: “Nói trò còn ăn luôn tờ giấy?! Tờ giấy đó viết cái gì? Ai ném cho trò đấy hử?”
Yến Thất liền nói: “Học sinh tự ném chơi thôi.”
“Vậy trò ăn giấy làm gì?!” Tề tiên sinh hỏi.
“Đói bụng.” Yến Thất trả lời vô cùng đơn giản.
Tề tiên sinh: “……”
Người đói bụng ăn giấy có gì sai? Nhiều nhất là không nên ăn lúc đang đi học thôi. Tề tiên sinh cũng không thể nói gì nhiều, dạy dỗ Yến Thất vài câu “Khi đi học thì không được ăn” xong thì vội vàng đi mất — Không đi không được, Trần bát lạc cái người này nếu thật sự muốn đôi co thì có thể niệm cho mi lên Tây thiên luôn đấy. Cũng chỉ là việc đi học ăn tờ giấy mà thôi, có đáng lôi ra tra xét hạch hoẹ không? Bộ mi không biết học sinh trường này có thân phận gì hả? Ai cũng là quan quyến đấy! Đặc biệt là cô béo này, cái vị làm quan trong nhà nàng là ai mi có biết không? Chính là cái tên điên nặng nhất trong lịch sử từ khi thư viện Cẩm Tú xây tới bây giờ đó! Yến Tử Khác, mi không biết hả? Hồi hắn ta còn đi học ở đây, há chỉ là đứng ăn giấy trước mặt giáo viên sơ đẳng như thế, tên đó là trét thẳng keo dính cực mạnh lên ghế giáo viên, dán luôn ông thầy xui xẻo ốm yếu mắt kèm nhèm vào ghế đó biết không! Vị tiên sinh đó giận tới mức khóc ngay tại chỗ có biết không vậy!
Thà đắc tội quân tử không đắc tội tiểu nhân, thà đắc tội tiểu nhân không đắc tội tâm thần — đây là lời răn khắc vào góc bàn tất cả những người từng dạy Yến Tử Khác. Tới bây giờ, vài nơi trong thư viện vẫn còn lưu lại hơi thở bệnh thần kinh tuổi dậy thì thời học sinh năm đó của y, đuổi mãi không đi cứ như bóng đè có biết không hả!
Mà ụ á còn làm người ta mệt mỏi hơn chính là — con nhóc mập này nhập học ngày đầu tiên tên khốn Yến Tử Khác đó đã cho người chuyển lời lại đây, từ đầu tới đuôi chỉ có một câu: Nghe nói đại lao Hình bộ bọn ta lại có phòng trống thì phải.
Cái đậu má hắn ta đang đe doạ chứ còn gì nữa! Y muốn vu oan giá họa mà! Mà cho dù hắn không nắm được bím tóc của mi đi nữa, lấy đại cái cớ kêu mi lên công đường đi dạo một vòng là thanh danh mi sẽ nhơ liền! Cây ngay không sợ chết đứng làm được quỷ gì, tiếng đồn như hổ dữ mi tưởng mi là anh hùng đả hổ chắc?! Kiện y ỷ thế hiếp người à? Chứng cứ đâu? Người ta chỉ nói một câu trong đại lao có phòng trống, nói đùa tán dóc thôi mà cũng tưởng thật à?!
Cái thứ thần kinh mát mát vô liêm sỉ không biên giới này thì trốn còn không kịp, ai thèm quan tâm Trần bát lạc mi có vui hay không. Có bản lĩnh mi đi thi lấy chức quan cao hơn Yến Tử Khác mà đè lại hắn đi, vị ấy tuy có thần kinh, nhưng tài năng của người ta cũng là hàng thật giá thật, người ta tam nguyên liên tục là giả chắc? Còn mi rớt luôn tám lần cũng có phải xạo đâu, so với người ta, mi lấy cái gì mà so? Yên yên lặng lặng làm một người đàn ông sầu đời không tốt hả?!
Thuận miệng ăn miếng giấy thôi, chuyện bé xé ra to!
……
Học sinh mới nhập học xong, học kì đầu môn thể dục không phải học kỹ năng gì nhiều, nhiều lắm là chạy tới chạy lui, đánh Thái Cực, toàn là những thứ dưỡng sinh, kiện thể. Thầy thể dục Đỗ Lãng hiển nhiên chẳng mấy hứng thú dạy cho một đám con gái, chỉ huy câu được câu không. Hôm nay không đụng lớp với vị tiên sinh tên Kỷ Hiểu Hoằng nữa, trên Đằng Phi tràng chỉ có một lớp nữ năm trên và hai lớp nam mà thôi.
Không ai so cao thấp, Đỗ Lãng nhàm chán, ngồi xổm bên sân miệng ngậm cây cỏ dại, trông như một tên lưu manh trốn học. Thầy giáo còn trông như vậy, học sinh lại càng chẳng ra sao, lười được thì lười, chốc lát đã tụm tốp năm tốp ba nhiều chuyện, tán dóc.
“Ê ê ê, mấy trò đừng có mà quá đáng nha.” Đỗ Lãng trừng đám con gái này.
Các cô nương cười hi hi ha ha, chẳng thèm sợ anh thầy trẻ tuổi chẳng lớn hơn bọn họ là bao.
Hơn nữa vị này lại còn trông rất anh tuấn.
Đùa qua giỡn lại mới là quan hệ khác giới bình thường chứ sao.
“Một đám được đằng chân lân đằng đầu.” Đỗ Lãng đứng lên duỗi tay duỗi chân, “Được rồi được rồi, biết các trò không thích tập võ người già, chúng ta chơi thứ mới đi!” Đỗ Lãng kêu Thái Cực quyền là võ người già, chính thầy còn không thích tập, đừng nói là dùng để dạy đám học trò thiếu nam thiếu nữ.
“Cái gì mới?” Bọn con gái cười hỏi.
“Các trò có biết ‘hội thao’ không?” Đỗ Lãng liền hỏi.
Có người nói biết, có người nói không, có người hỏi đó là một loại cá à? Có người thì chẳng thèm quan tâm chút nào.
“Mùa xuân, mùa thu hằng năm, các hội trong thư viện sẽ cử hành một cuộc thi đấu toàn viện, lấy đơn vị lớp, tham gia các hạng mục thi đấu thể dục, dựa theo thứ tự tỉ số đạt được, lớp nào có điểm cao nhất chẳng những sẽ được ghi tên vào biên niên sử của thư viện mà còn sẽ có thêm những phần thưởng khác.” Đỗ Lãng giải thích.
Lạy, cái này mẹ nó chẳng phải là đại hội thể thao toàn trường à! Yến Thất nghe xong nhũn chân.
“Thưởng gì vậy ạ?” Mọi người vui vẻ hỏi.
“Mỗi lần đều khác nhau, như năm ngoái, phần thưởng của lớp hạng nhất là — vé đi xem trận chung kết môn tổng võ toàn quốc.” Đỗ Lãng nhấn mạnh từng câu từng chữ.
“Wow —” các nữ hài tử một mảnh kinh hô, hiển nhiên cái này khen thưởng liền các nàng nghe xong đều đi theo động tâm cùng hướng tới.
“Hội thao mùa xuân hằng năm tổ chức ngày 4 tháng 4, lớp nào cũng phải tham gia. Thời gian không còn bao lâu nữa, các trò đã chuẩn bị xong chưa?” Đỗ Lãng cố ý hỏi đám tiểu thư liễu yếu đào tơ chẳng chạy nổi lấy một vòng Đằng Phi tràng này.
“Sao nổi!”
“Thật là đáng sợ!”
“Chúng ta vừa mới biết, làm sao chuẩn bị được!”
“Thi cái gì vậy ạ?”
“Không tham gia được không?”
“U là trời em lo lắng quá……”
“Chúng em làm sao thi lại các chị ạ!”
“Tiên sinh thầy nói dối phải không?”
Các cô gái lập tức nhao nhao, tiếng yến giọng oanh, làm cho hai lớp nam sinh bên kia cách đó không xa tính cả thầy thể dục của bọn họ đều nhìn qua bên đây đầy hâm mộ.
Đỗ Lãng “diễm phúc không cạn” lại chẳng có lòng nào hưởng thụ, mở miệng ra đã trào phúng: “Nhìn thử bộ dạng các trò mà xem, đến lúc đó ra sân chẳng phải tự làm mình mất mặt à? Muốn không tham gia? Ha, nói cho các trò biết, không tham gia là sẽ bị ghi tội, đủ mười tội là bị khuyến lui. Ta khuyên các trò đừng có mơ hão nữa, đến lúc đó có bò cũng phải bò ra sân cho tôi!”
Các cô gái càng to giọng hơn nữa, một đám làm nũng la lối tranh cãi không chịu không chịu. Đỗ Lãng đâu thèm để ý, ra lệnh xếp thành hàng mới, sau đó bắt đầu giới thiệu các môn thi đấu trong hội thao.
So với con trai, do bị hạn chế bởi điều kiện cơ thể, những môn thi đấu của con gái đơn giản hơn con trai nhiều, hơn nữa còn thiên về tính thú vị, tỷ như có chạy bộ, nhảy dây, kéo co, ném thẻ vào bình rượu, đá cầu, ném bao cát, chơi đánh đu [2] — chính là so ai đu cao hơn, ai đu đẹp hơn, cùng với cưỡi ngựa, bắn tên, xúc cúc, bóng ném, mã cầu, ném xa và võ nghệ.
“Ai cũng phải tham gia,” Đỗ Lãng nhắc lại lần nữa, “Trừ phi có giấy của y sư chứng minh cơ thể thật sự không thể vận động mạnh, bằng không nếu có người nào dám vô cớ không tham gia thì đều sẽ bị ghi tội.”
“Em báo đá cầu!”
“Em báo đu dây!”
“Em báo nhảy dây!”
“Ném bao cát!”
“Ném thẻ vào bình rượu!”
Mọi người đều tích cực tranh giành quyền dự thi những môn đơn giản, thú vị nhất — phí lời, không giành là phải rớt xuống mấy môn chạy bộ, cưỡi ngựa đáng sợ gì gì đó, tính làm gì đấy? Làm danh hài chắc?
“Tôi sẽ không cho các chị lộn xộn đâu nhé,” Đỗ Lãng nhìn đám thiên kim tiểu thư khôn lỏi này, cười xấu xa, “Từ nay, mỗi tiết thể dục, từng môn thi đấu này ai cũng phải tập luyện. Đến cuối cùng ai tham gia môn nào sẽ do tôi quyết định. Đương nhiên, những môn có độ khó cao, tôi sẽ cho người tham gia các phần thưởng tương ứng, ví dụ như cộng điểm cho phần đánh giá học lực cuối năm….”
Cuối năm môn nào cũng có kì thi, tổng điểm cao sẽ được lên bảng vàng danh dự, còn có thể sẽ được phần thưởng của thư viện. Tổng điểm thấp thì không chừng còn phải lưu ban, đến lúc đó thì cả bản thân lẫn người nhà đều mất mặt, nên mọi người đều rất xem trọng thi cử.
Rầm. Yến Thất quỳ lạy thật.
Ụ á cái này lại còn theo chế độ tín chỉ.
Sau đó lớp học chỉnh đốn hơn nhiều, các cô nương quả nhiên không dám biếng nữa, bắt đầu nghiêm túc tập luyện. Phàm là thi vào được thư viện Cẩm Tú, không cô gái nào chịu bằng lòng với hiện tại hay không có chí tiến thủ cả. Thư viện này chính là một đại đấu trường, mỗi người bạn học đều là đối thủ cạnh tranh. Có khó hơn, khổ hơn cũng phải cắn răng tiến về phía trước, hơn nữa còn phải suy nghĩ tìm mọi cách đứng thứ nhất, bất cứ phương diện nào cũng phải đạp tất cả những người còn lại dưới chân. Nếu không thể đứng đầu một phương, ngươi có tư cách gì tìm được nhà chồng tốt nhất?
Chỉ có thể nói, trong thời đại mà con gái tuy tương đối có tự do nhưng lại tương đối không có địa vị này, môi trường đã thúc đẩy mọi người có cái nhìn đối với hôn nhân và cuộc sống khá dị dạng. Sự tự do này đã trở thành một công cụ giúp đàn bà có thể tranh đoạt địa vị một cách khốc liệt hơn, mà địa vị này, lại trước sau vẫn chỉ là một sự tồn tại thấp hèn phụ thuộc vào đàn ông mà thôi.
[1] Chí vu Đạo, cư vu đức, y vu nhân, du vu nghệ: Chí ta ở trong Đạo, lấy đức làm gốc, dựa vào lòng nhân, làm theo khả năng.
[2] Bên mình cũng có trò chơi đánh đu nè.
【 Ngoài lề: Cẩm Tú 】
Võ Nguyệt: Tiểu Thất, thật xin lỗi……
Yến Thất: Không sao, chị em tốt lỗi phải gì mà xin!
Võ Nguyệt: Không phải…… Cái mực tôi dùng để viết chữ lên giấy á…… Tối hôm qua con hamster tôi nuôi văng nước tiểu trúng…… Sáng tôi dậy trễ chưa kịp đổi mực khác, nãy tôi quên mất chuyện đó nên……
Yến Thất: Tuyệt giao.
Phần xưng hô trong chương này hơi loạn, đặc biệt là so với các chương trước, vì Shi đã lâu không làm nên không nhớ hết, và một số phần vẫn chưa quyết định chắc chắn nên để xưng hô như thế nào. Thông cảm giùm nhen, xincamon huhu.

Mình thấy truyện hấp dẫn có lẽ cũng 1 phần vì cách tác giả xây dựng bối cảnh, tình huống, nhân vật. Vì so với các truyện hiện hành giờ theo lối mì ăn liền quá nên nhiều khi những tiểu tiết nên các tác giả khác ko chú trọng, đọc được vài chương là chán