Tags

, ,

Tác giả: amechan0315
Ngày đăng: 05/08/2021
Nguồn: AO3

Edit by Lãnh Nguyệt Phong

Summary:
* RPS, hiện đại, OOC, cực ngắn, Thâm Hô Tích only
* Viết nhanh gọn lẹ, có yếu tố Trùng Khánh Sâm Lâm 


Nếu kí ức là một chiếc hộp, tôi mong nó sẽ vĩnh viễn không bao giờ hết hạn;
Nếu nhất định phải đặt cho nó một kỳ hạn, tôi mong sẽ là một vạn năm.

──  Trùng Khánh Sâm Lâm

[Câu thứ hai thật ra là trong “Đại thoại Tây du”. Đọc thêm về “Trùng Khánh Sâm Lâm” ở đây.]

***

Dưới bàn làm việc của Vương Tích có một chiếc thùng giấy to. Lúc đầu nó chứa toàn chất vật liệu tái chế, gom đủ một mớ thì anh sẽ đem đến chỗ bà cụ bán ve chai duy nhất trong khu nhà. 

Sau này anh lại bắt đầu bỏ vào một thứ mà chính bản thân mình cũng không hiểu được ── thơm đóng hộp.

Vương Tích không thích ăn thơm đóng hộp. Thứ đồ ăn nhân tạo ngọt khé như vậy, thơm bỏ cùi ngâm trong một lon nước đầy, làm anh nhớ đến những món nội tạng hay động vật nhỏ nằm im lìm bất động trong dung dịch phóoc-môn. 

Nếu được chọn thì anh thích ăn thơm tươi hơn, trong cùng siêu thị còn có cả trái cây cắt sẵn. Ấy vậy mà anh vẫn cứ cố chấp mỗi ngày đúng năm giờ sáng, lúc siêu thị nhập hàng lại đi bộ năm phút để chọn thơm đóng hộp. 

Anh toàn chọn những hộp cùng ngày hết hạn, trước một ngày, sau một ngày cũng không được, nhất định phải đúng 29 tháng 9. 

Một hàng chữ in nhỏ xíu, đôi khi bị cọ xát hay móp méo mờ mất, anh liền ngồi xổm xuống bên thùng hàng lựa thật tỉ mỉ, cầm từng hộp thơm hình trụ quay qua quay lại, như muốn nhìn xuyên qua những chữ số cứng nhắc ấy.

Đây là hành động duy nhất có thể giúp lấy lại bình tĩnh mà anh cảm thấy tương đối dễ làm. 

Siêu thị lúc rạng sáng thì luôn im ắng, nhân viên siêu thị trốn sau quầy tính tiền coi ti vi cho tỉnh ngủ, chẳng thèm để ý anh tốn bao nhiêu thời gian ở cái thùng hàng trong xó này. Người kỳ lạ ngày nào cũng có, đêm khuya thanh vắng lại hiện ra cũng chẳng có gì đặc biệt.

Thơm hộp ngày càng chất nhiều, lon thiết không giống như giấy báo, đè xuống là nhét vào được. Chẳng mấy chốc mà đã đầy thùng, có nhiều lon phải đặt ở ngoài. 

Giống như những cảm xúc tràn đầy của anh. 

Vương Tích tự nói với mình, chờ đủ hai mươi chín hộp, anh sẽ gọi điện cho Châu Thâm.

29 tháng 9 là sinh nhật Châu Thâm, những con số giống nhau này chồng chất lên dường như có thể cho anh thêm được chút can đảm. Lâu rồi anh không nói chuyện với Châu Thâm. Khi tham dự chung sự kiện, bọn họ lúc nào cũng chỉ nhanh chóng lướt qua nhau, chỉ kịp chào một tiếng hay nhìn nhau nửa cười nửa không, hoạ chăng còn có thể mấp máy môi nói vài lời không ai nhìn thấy.

Phần like trên vòng bạn bè dừng ở một tấm hình phong cảnh mấy tháng trước; nhật kí điện thoại dừng ở một lần say rượu bấm nhầm đã nửa năm hơn; tin nhắn thì dừng lại ở vài tuần trước, Châu Thâm hỏi anh: Ca, chúng ta còn có thể làm sao bây giờ?”

Vương Tích chẳng có chút can đảm nào để trả lời dòng tin nhắn đó, lúc nào dọc đường bước đến siêu thị cũng mở ra xem, cả chặng đường đều bấm rất nhiều lời hồi đáp, nhưng rồi lại xoá đi từng chữ một trên quãng đường về.

Anh nghĩ, bọn họ đã gặp nhau muộn đến thế, câu hỏi này anh có quyền trả lời chậm một chút.

***

Tính đến hôm nay, Vương Tích đã mua được hai mươi tám hộp thơm rồi. Trước khi đi ra ngoài, anh lại dành một ít thời gian, đứng trong phòng làm việc sắp xếp đống thơm hộp này thành sáu hàng bốn hộp song song chỉnh tề.

Lúc tính tiền, nhân viên siêu thị nhìn anh, có vẻ như đang nhịn cười một cách kỳ lạ.

“Nghệ thuật gia các anh ai cũng như vậy hả, cứ đi mua mấy thứ không ai thích ăn này về làm đạo cụ chụp hình à?” Nhân viên cúi đầu quét mã, tiếng bíp vang lên giữa màn đêm vô cùng chói tai, “Ngày mai sẽ không nhập mặt hàng này nữa, còn chưa đến một tháng là hết hạn rồi, bên xưởng nói sẽ thu hồi lại.”

“Cái gì?” Vương Tích hoảng hốt, một tay đè lên hộp thơm mình đã chọn đi chọn lại, hỏi dồn, “Sau này không nhập nữa à?”

“Chắc là tạm thời sẽ không nhập đâu, huống chi, anh xem, cái hộp của anh cũng đã sắp hết hạn còn gì, ai lại thèm mua mấy thứ không để lâu được như thế chứ.” Nhân viên siêu thị không hiểu nổi sự kinh ngạc của Vương Tích, còn cười châm biếm, “Người ta toàn thích mua đồ tươi.”

Vương Tích bước ra khỏi siêu thị, hai bên má đanh lại, ánh đèn tối mù nơi đầu phố không thể chiếu rõ nét mặt suy sụp của anh.

Anh suy sụp cũng rất yên lặng, đối với việc không mua được thơm hộp có hạn sử dụng ngày 29 tháng 9 này thì phản ứng duy nhất lộ ra chỉ có bàn tay đang cầm chiếc túi siêu thị kia vẫn còn khẽ run run.

Lời hẹn của anh dành cho chính mình vậy mà lại chết yểu như thế.

Anh ngồi trên bồn hoa giữa khu nhà, xung quanh tối tăm, tiếng ve sầu đang héo mòn hoà cùng tiếng ngón tay anh gõ trên mặt kính điện thoại tạo thành một sự cộng hưởng đầy chết chóc.

“Thâm Thâm.” Anh bấm “gửi”, không biết liệu có phải là một sự sai lầm cố ý, hay anh đang muốn lại được gọi cái tên này lần nữa.

Khuya vậy rồi, có lẽ Châu Thâm đã ngủ, hoặc có lẽ cũng không vội gì mà nghe một câu trả lời đến muộn.

“Thâm Thâm….” Vương Tích lại gọi, cái tên duy nhất trên thế giới có thể nghe thấy tiếng trái tim anh sụp đổ.

Rồi Vương Tích lại lặng yên chảy nước mắt, lặng yên định chờ đến khi bình minh sẽ đi xử lý đống thơm hộp hết hạn kia, rồi lại lặng yên đón lấy vài giấc mộng khiến mình vô cùng cô đơn.