Tags

, ,

Ranh giới giữa yêu và đau_Thiện Y Thuần.

23. 

Thâm Hô Tích nhiều trắc trở như vậy
Lại vẫn là dáng vẻ của tình yêu đẹp nhất, thuần khiết nhất trong mắt tôi
Không cần thề non hẹn biển, không bàn củi gạo muối dầu, không tính toán thiệt hơn, không xem mọi thứ quá nghiêm túc
Tình nơi sớm chiều, không hỏi đường đi nơi nào, chỉ cần một ngày để sống
Bỏ lại tất cả để “yêu” một người bằng dáng vẻ nguyên sơ nhất của họ
Tình yêu ở “lúc này, thân này, nơi này”
Đem tình yêu vô hạn kề với bản thân anh ở thời không thứ nhất làm đức tin [câu này lụi]
Cái đẹp của mối quan hệ này được thể hiện bằng khoảng cách vĩnh viễn với cuộc đời thực tế
Là nỗi bi ai của họ, cũng là sự viên mãn của bọn họ.

[“Lúc này, thân này, nơi này” – Chu Quang Tiềm: Những thứ thân xác này nên làm và có thể làm được thì không nên nhờ đến người khác, đó là “thân này”. Những việc nên làm và có thể làm được ngay bây giờ thì không nên chờ đến lúc khác, đó là “lúc này”. Những thứ nên làm và có thể làm ở đây thì không nên chờ mong một địa điểm tốt hơn, đó là “nơi này”.]

24. 

Tích ca hát, VCR được chiếu có tên “Mộng hồi Mai Khê hồ” [Mơ được trở về hồ Mai Khê] 

Thử hỏi, trong showbiz còn có ai lại đi chiếu một đoạn VCR nhóm dài như vậy trong concert cá nhân chứ?

Mai Khê hồ là thật, mặc dù đã qua hơn một năm, ít hội ít hè, có thể thấy từ khi chương trình kết thúc thì không còn cùng nhau ca hát nữa, sau 512 Thâm Hô Tích không còn xuất hiện chung, thông tin dư luận về vài thành viên nào đó bỗng ào ạt tràn đến, dồn dập nổi lên thật nhiều độc duy luôn chấp nhất việc “cắt đứt liên hệ” và “độc lập tự cường”, cũng có thứ thần kỳ như bọn only đường lúc nào cũng quậy phá ầm ĩ  —— nhưng tình cảm của bọn họ để ngay đó vừa bằng phẳng vừa chân thành tha thiết, làm cho người ta không bới ra được một chút vờ vịt nào.

MXH36 đều tràn đầy nhiệt huyết, ngây thơ bảo vệ một vài thứ tỷ như giấc mộng, tỷ như sự kiên trì, tỷ như tình bằng hữu, bọn họ dùng nụ cười và nước mắt, ngọt ngào và cay đắng, cố chấp và nhẹ nhàng, mờ mịt và hy vọng, tự tay xây nên thứ viển vông như Mai Khê hồ, mà cái thứ viển vông này vĩnh viễn sẽ không bao giờ sụp đổ.

Tôi có tài đức gì, khi cái chương trình này vừa nghèo vừa flop, trước khi xuất hiện quá nhiều lời đồn đại nhảm nhí, đã biết đến nhóm người đuổi theo ánh sáng này.

Gặp được mùa đông năm ấy có lẽ là chuyện may mắn nhất cuộc đời của tôi.

[Thời gian chứng minh: đã sụp một góc.]

25.

Vương bài chính là tôi
Song ngư ca tụng em
Come to me (lại gần bên anh)
Chúng ta cùng nhau ở trong tuyết không gửi được thư cầu cứu
Sự cố chấp của em làm cho tôi túng
Hãy chờ đợi ngày hôm qua
Tôi yêu em mây trời nhất định biết
Thứ tự tên bài hát trong album là ý này đúng không….. [doge][doge]

26.

Không được, dù có bị bóp cổ lắc lắc thì tui cũng phải nói ra, cái bùng binh Cần Thâm Thâm & Thâm Hô Tích thiệt sự thơm quá xá (đừng kéo sang người thật)

Lắp não cp vào nghe “Không gặp thì tan” thì vui lắm nha, Cần vừa hơi chua lại vừa bất đắc dĩ nói đầy bao dung “Đã bao lâu rồi, sao cậu vẫn còn nhớ người ấy”, tìm người yêu (bạn hát) mới không vui hơn à? Sau đó Thâm “Tôi không buông xuống được, tôi vẫn còn thương anh ấy”……. Căn bản chính là đường của shx, tối qua tui xem TV không chút đề phòng đã bị nghẹn một cục đường???

rep: Bài hát này nếu mang não cp sẽ phát hiện trong lời bài hát toàn là Thâm Hô Tích, nhưng người hát live lại là Cần Thâm Thâm….. Hơn nữa đoạn điệp khúc thứ hai hai người đổi lời lại hát, Thâm Thâm hát “Đã bao lâu rồi sao anh còn yêu người ấy” với thầy Khắc Cần…….. Tui không chắc trước đây thầy Khắc Cần có từng có bạn diễn cố định hay không, nếu có thì thậm chí có thể ship một cái bùng binh tay tư, thiệt xự là vui quá nhen.

[Có đó: “Tả Lân Hữu Lý” – Đàm Vịnh Lân x Lý Khắc Cần]

—> Cảm giác như hai người hát với nhau thật tình cảm nhưng lời bài hát lại đều là về người cũ (của lẫn nhau?)

rep: Còn có một cái “Niềm vui dẫu sao cũng ngắn ngủi hơn ký ức” nữa, câu này chẳng khác nào nói “Niềm vui thì ngắn mà ký ức thì dài lâu”………. Cảm giác Cần Thâm Thâm đứng song ca đầy tình cảm nhưng trong ca từ toàn là hồi ức, tất cả đều là về sự kết hợp trước kia, hai người khuyên bảo lẫn nhau “Yêu một người không phải là giữ lại một vòng tuần hoàn ác tính”, nhưng “Yêu thêm một lần tôi vẫn còn sợ hãi”, cuối cùng tình cảm sẽ đi về nơi đâu, hay vẫn là cô đơn chống chọi cô đơn, không có kết luận cp chính xác.

rep: Ca từ này thật sự (dưới con mắt của não cp) viết rất khéo léo, đoạn đầu tiên của Thâm Thâm là “Tôi không buông xuống được, tôi vẫn còn thương người ấy”, đến đoạn điệp khúc thứ hai Thâm Thâm hát “Không gặp thì tan, tình yêu xưa nay vốn không phải sự trao đổi đồng giá”, mới nghe thì có vẻ đã tiếp thu lời khuyên nghĩ thoáng ra, nhưng cuối cùng lời bài hát lại quy kết thành “Chỉ có cô đơn mới có thể chống chọi lại cô đơn”, cô nói xem trong cái tam giác này rốt cuộc là đôi nào thành, giống như lại chẳng có đôi nào cả.

27.

TNNT [Thanh nhập nhân tâm]: Nỗi tiếc nuối người để lại trong đời tôi, làm sao trả? [Trăng cong cong]
Tích: Có những tiếc nuối không nên hoá thành dấu chấm tròn. Tôi yêu em, mây trời nhất định biết.
TNNT: Không nói tạm biệt
Thâm: Hẹn gặp lại sẽ còn có thể gặp lại [Vẫn là Không nói tạm biệt]
TNNT: Gặp nhau nơi chốn cũ, giờ đây, khúc tàn người tan. [Trăng cong cong]
Thâm: Đêm nay tôi mơ về nơi chốn cũ [Vượt ngàn cánh buồm]
TNNT: Thâm Hô Tích
Tích: Hít thở [hô tích] tự do [Song ngư]
Thâm: You are the secret sanctuary [Người là nơi trú ẩn bí mật của tôi]
Tích: Come to me  [Lại gần bên anh]

[Vì đoạn này mà tui coi lại bài “Không nói tạm biệt“, lại thấy buồn.]

28.

☁️ Yêu thầm: “Mây trời nhất định biết”

☂️ Tỏ tình: “Come to me”

❄️ Đau thương: “Song ngư”

👉️ Tổng kết: Ba tui giết tui

rep: Vốn cảm thấy “Mây trời nhất định biết” hẳn nên để ở cuối cùng, nhưng để cuối liền thành BE (?), nếu để “Song ngư” ở cuối thì tuy bây giờ vẫn chưa thể hít thở tự do, nhưng một ngày nào đó bọn họ sẽ có thể rời khỏi vùng biển đau lòng, rồi sẽ có hy vọng.[拳头]

29. Tôi cảm thấy, nếu đổi một góc độ khác nghĩ về “ý nan bình” [suy nghĩ khó yên], thì đây chính là một lời “tạm biệt” dịu dàng đó, nếu so sánh thử thì chẳng lẽ như vậy không tốt hơn việc hai bên đều cấu xé nhau quay ngoắt 180 độ à? Ít nhất tất cả đều nhờ “yêu” mà gặp, nhưng không vì “hận” mà kết thúc, cho nên có lẽ đây chính là sự an bài tốt nhất, rất nhiều lúc, nhờ tâm thái tốt mà tất cả vấn đề đều trở nên đơn giản hơn rất nhiều ~ cho dù là overtime đi nữa!!! 

30.

Tôi chưa từng vào cảnh phồn hoa
Chưa từng nghe tiếng ồn ào náo động
Thì ra ngay từ đầu người đã vốn thuộc về chân trời
Từ biển sâu mà đến, hãy về bên trời xanh. 


Chờ mãi không đến “Cát khóc” phải không? Là vì tui làm không kịp đó huhuhuhu

Hành trình chúc mừng 512 xin được phép kết thúc tại đây. Nghỉ nhận deadline.