Tags

, , ,

Mị về rồi đây~~
Xin lũi mọi người vì đã lặn mất tăm. Đến hẹn lại lên, nhân dịp kỉ niệm ngày “hạnh phúc” 512 sắp tới, cùng bắt đầu loạt series “Không có ngược nhất, chỉ có ngược hơn” nào!

Các comments dưới đây được góp nhặt bất kì.

1. 

Lọt hố Châu Thâm 5 tháng, thêm Thâm hô Tích 2 tháng
Bổ túc được bảy tám phần
Cuối cùng cũng hiểu sự trưởng thành của “Đại ngư”, đau thương của “Song ngư”, quay lưng cất bước của “Chuông cửa”
Đọc rất nhiều bài phân tích và giải thích, tranh luận và khẩu chiến, phủ nhận và khẳng định
Là xúc động, là sinh tồn, là lý tưởng, là cuộc sống
Nhưng lời nói của bất cứ ai cũng không thể đè đầu bắt bọn họ đưa ra quyết định được
Đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy từ hơn một năm trước, hai người họ đã quyết định xong xuôi cả rồi
Nhưng người chậm tiêu như tôi lúc nào cũng phải mất ít lâu mới đuổi theo kịp
Có đôi khi lại cảm thấy, khoảng cách bây giờ giữa hai người Vương, Châu cũng rất tốt
Lùi một bước sẽ tiếc nuối, tiến một bước lại nguy hiểm
Tôi thậm chí đã không còn trông chờ vào việc “đợi viên mãn” nữa rồi
Theo như mỹ học bi kịch, “Trăng cong trong” cũng đã rất đẹp
Giây phút ấy đọng lại trong hồi ức, khắc vào dòng chảy thời gian, là độc nhất vô nhị
Cuộc đời còn dài như vậy, đừng nói nuối tiếc, cũng chưa tới kết thúc
Thật may mắn có thể một lần nữa hiểu được Châu Thâm, một lần nữa biết đến Vương Tích
Con đường sau này, cứ bước tiếp là được
Tất cả những gì gặp phải, đều là món quà ông trời ban cho

2. 

Tích Song ngư Mây trời nhất định biết Hồng đậu Cát khóc
Thâm Đại ngư Nguyện được người một lòng Tương tư Đêm của những điều có thể
Giết tui đi T_T

3.

Các chị em, phát hiện “đường”
Trong lời bài hát “Khao khát gặp anh” của ss [Thâm Thâm] có “Song Ngư”
Bài hát hot nhất của Tích ca, “Song ngư”
Khi kết hợp lời bài hát của cả hai bài
awsl kswl [Á chết tui rồi, ngọt chết tui rồi]

[Đây, tui thả cái hình cho. Bài “Song ngư” của Tích ca ra năm 2019, bài “Khao khát gặp anh” của Thâm Thâm ra năm 2020 nha.]

4. 

Hai ông này đang hát đối đấy à mỗi lần đường đều phải kèm thêm đao lòi ra đột xuất là làm sao thế này
Được rồi, ngủ ngon Mây trời nhất định biết
[Cả đầu toàn là vụ bọn họ gặp nhau lần đầu tiên ở ngoài hồ Mai Khê hai người cùng hát “Thiên ngôn vạn ngữ”]
Hừ, hai tên tuyệt tình
Tui đúng là không nên trước khi ngủ mà còn ngứa tay mở nhạc của ba ba lên nghe
Xem đi giờ ngủ không được rồi nè………

5.

Chuyết mộ dữ khanh [Tình khờ dại trao người]
Pháo hoa chóng tàn
Song ngư núi xanh
ai
Đang chờ đợi người

Hỏi: ái tình là gì
Mây trời nhất định biết

Này
Dự cảm biệt ly
Mạn trường cáo biệt
[Lời từ biệt đằng đẵng]

thiên địa vi niệm [ý của đất trời]
duyên khởi duyên lạc [duyên phận bắt đầu, duyên phận kết thúc]

cát khóc
mê muội
được rồi, ngủ ngon

Mà chúng ta
Không kịp dũng cảm
nơi hoang vu chớp lên ánh lửa

Nguyện được người một lòng
Hướng về mặt trời
Không ngừng hướng về phía trước

[Mỗi link là một bài hát, Shi để theo tên bài hát trong tiếng Việt và dịch nghĩa trong ngoặc.]

6. 

Tôi có chút cô đơn nhưng bằng lòng buông em đi [link]
Đừng tới gần tui! !
👉 Tôi là gì của người[link]
👌
Ngủ ngon [link]

7. 

Màn đêm buông không ngủ được, cả bài hát không có câu nào nhắc đến người ấy, nhưng từng chữ đều là người.
Bài hát này chỉ nghe một lần, khi nghe cũng không dám nghĩ gì nhiều, từng chữ trong lời bài hát đều trùng khớp với câu chuyện trong đầu tôi.
“Tôi là gì của người?”
“Người bạn không thể đến gần”
Cứ như vậy đi, từ trước đến nay, dùng lời ca đối thoại chính là sự lãng mạn thuộc về riêng hai người….

8. Hãy gọi tui là nhà tiên tri!
Hôm qua bài thứ tư của Thâm Thâm là “Tôi là gì của người”
Hôm nay bài thứ tư của Tích là “Em”!
Ừa!

9. 

Đi một thời gian lại trở về, phát hiện câu chuyện của họ vẫn còn đang tiếp tục
Đúng là một bộ phim (tình cảm) mãi chưa chiếu hết…….
Cá lớn ≠ Song ngư, một con rất cô đơn, cần có đôi có cặp
“Em”“Tôi là gì của người” + “Túng” = Mây trời nhất định biết
Chờ phần tiếp theo……

10. Cá lớn trưởng thành, trưởng thành thành hình bóng của anh

11. Anh xem, cá lớn trưởng thành.

[Hai comments này hồi tập 1 của Ca sĩ 2020, vì khi Thâm Thâm hát “Cá lớn” trong Thanh nhập nhân tâm thì đã bị thua còn gì, giờ “Cá lớn” trưởng thành rồi, nhất định sẽ thắng. Trong tập 1, Thâm Thâm đứng hạng nhì.]

12. Đêm khuya nghe nhạc lướt đến một cái bình luận lập tức không kềm được nước mắt
“Khi họ bắt tay, có khi nào chiếc nhẫn của anh sẽ làm đau cậu chăng.”

[rep] Đừng khóc, bắt tay phải là được.

[rep] Đừng khóc, cô cũng đeo một cái

13. Dịp lễ này… không biết nói sao, tự nhiên lại bắt đầu Thâm Hô Tích rồi……… Cứ nhớ rõ một cách kì lạ lúc đó ngược đến mức tui sống dở chết dở, ngược đến mức tui không dám nghe “Trăng cong cong” nữa, ngược đến mức quay qua lăn vào vòng tay của Vân Tứ Phương, lọt hố Minh Tinh Đại Trinh Thám, bắt đầu ship Nam Bắc [Bồ Tập Tinh x Quách Văn Thao], rồi xem qss [Cần Thâm Thâm], bọn họ ngọt lắm đúng không, nhưng biết nói như thế nào đây, có cảm giác như đi đây đi đó một vòng, trong lòng tui vẫn chỉ tràn đầy mình Thâm Hô Tích, có lẽ là “Hoa hồng” trong Lễ hội âm nhạc Quốc triều, có lẽ là “Come to me” trong lễ kí tên, bọn họ đã trở thành chấp niệm của tui, cho dù thế nào đi nữa, tui cũng sẽ vẫn đợi, cho dù là nhạc dân ca, nhạc miền núi, nhạc đỏ, nhạc thịnh hành, song ca, tam ca, hợp ca giờ chỉ có thể trông cậy vào bố đường CCTV thôi há há há há

14. Xin hình lần cuối Thâm hô Tích cùng khung. Hình hồi đợt tập dượt trong Let’s band, anh đi xem cậu ấy. Tấm mà lúc đang làm tóc, đứng thật xa lén nhìn người một lần ấy huhu
[Tấm này nè]

15. 

Bị Vãng Tích [nghĩa là “quá khứ”, đồng âm với Vương Tích]  oanh tạc bay ra, vẫn muốn nói chút gì.

Là chia tay hơn hai năm rồi
Là người bạn không thể tới gần
Là người bạn từng có “chuyện cũ”
Anh nói đây là một bài hát về tình yêu
Trừ người đó ra thì còn ai nữa, trừ cậu ra còn có thể là ai, bài này viết không thể tường minh hơn được nữa, cũng không còn một ai khác ở đây nữa.

Vương lão Vũ [vũ = quẩy] a không hổ là anh, đến nói lời từ biệt anh cũng dám mang ý quẩy như vậy, to gan lớn mật như vậy, giống như câu “Chúc Tiểu SS[bé Thâm Thâm] sinh nhật vui vẻ” mà bọn tôi đều từng cho rằng anh không dám ấy. Lúc đó tôi từng nói, tôi cảm thấy chỉ cần là anh muốn thì chuyện gì anh cũng có thể làm ra được. Tôi nghĩ, những chuyện quá hơn chắc chắn anh cũng làm ra nổi.
Chẳng hạn như chuyện một ngày kia, tiếp tục kề bên cậu, gọi nhau là bạn bè gì đấy.

Hình như từ lâu tôi đã không còn tiếp tục dõi theo bọn họ nữa.
Tôi đã quá coi thường Vãng Tích.
Anh nói đó là “người bạn không thể tới gần”, nhưng anh đã viết rất rõ ràng: anh không muốn chỉ là “bạn” của người ấy, bởi vì đó là một bài hát về tình yêu. Vậy nên anh đã dùng bài hát này nói cho bọn tôi biết: tất cả những suy đoán, vọng tưởng, tất cả những sự cẩn thận từng li từng tí không dám nói ra thành lời, chỉ gọi là “tri âm tri kỷ” ấy… đều là sự thật.

Tôi dường như bỗng trở về hai năm trước hay thậm chí là lâu hơn thế nữa, từ lúc cách xa như vậy nhìn cậu đứng trên sân khấu, đến khi anh bước xuống một mình, sau lưng vang lên tiếng dạo nhạc của bài “Ánh trăng”. Từ “chúc Tiểu SS sinh nhật vui vẻ”, đến chấp mê mà vẫn bất hối. Từ khi đứng trên sân khấu đưa tay muốn kéo lại chỉ sượt nhẹ qua vai, đến lúc hai người lần đầu tiên cất tiếng hát bài ca ấy. Từ khi anh ôm nhấc bổng lấy cậu như một bé con, đến lúc anh nói “anh đã nghĩ xong bài hát cho em rồi”, từ khi anh kiên định giơ tay lên nói “tôi muốn đàm phán với ayg” [A Vân Ca], đến thật lâu, thật lâu trước đó, người lên sân khấu thứ ba mươi lăm là anh đứng dậy, giơ tay về phía người thứ ba mươi sáu là cậu.

Là hồi ức của các người, cũng là kí ức của chúng tôi, là thời gian chúng ta đã cùng nhau đi qua, ai cũng không dám quên đi.
Anh thật sự dám, anh thật sự can đảm làm như vậy. Sao anh lại “cứng” như vậy chứ [Vương Vũ Cương]. Anh đang nghĩ điều gì.
Anh biết hết đúng không? Anh chắc chắn đều biết hết.
Cả tiền căn lẫn hậu quả, nhưng anh vẫn làm.

Hôm nay Thâm Hô Tích có biết nhau không?
“Đã biết rồi.”

—— Nhưng từ nay về sau hẳn là sẽ không còn quen biết gì nhau nữa.

Đừng quay đầu lại nữa, bước tiếp đi thôi.

[Liên quan đến bài này]

rep: Người bạn không thể đến gần, lần đầu tiên thấy lời bài hát đã cảm thấy là người ấy… Nhưng tôi lại không muốn tin cũng không muốn chấo nhận, vẫn chưa bỏ cuộc mà đợi khoảng không tám độ tuyệt đẹp kế tiếp… Tôi thà rằng khi quen biết nhau một lần nữa thì hai bên đều bình yên, là Bá Nha gặp Tử Kỳ, là cặp bài trùng hoàn hảo có thể nhìn nhau cười thoải mái… Trên lưng gánh vác rất nhiều, những người chúng ta bỏ lại sau lưng sẽ rất đau lòng… 5 năm rồi, tất cả mọi người đều đang lớn mạnh, đều dần trở nên trưởng thành hơn. Điều duy nhất không thay đổi là, là hy vọng hai người các người trong mùa đông ấm áp năm ấy, đều được mãn nguyện… Tôi sẽ luôn ở đây.

rep: Có thể kịch bản mà Tích ca nhận được là “trước hạ xuống, sau nâng lên”.

rep: “Nếu tôi có thẹn với lòng thì sao”

rep: Ít nhất bọn họ đã từng quen biết… Tôi sẽ vẫn mãi chờ đợi, cho đến ngày mà bọn họ có thể làm việc chung có thể nhắc đến đối phương, nhất định có thể đúng không? Nhất định là có thể…

rep: Ít nhất là yêu thật. Không có gì nuối tiếc

rep: Hãy đi về phía trước đi, đừng ai quay đầu lại, tôi chờ mong trăng cong cong viên mãn, nhưng tôi càng chờ mong hai người có thể quen biết nhau nơi góc khuất không người

rep: Đây cũng là kết cục rõ ràng nhất, chắc chắn nhất của chúng ta. Không ai quên. Kỳ thật, vậy cũng đủ rồi.

rep: Không nhắc tới một chữ “yêu” nào, nhưng câu nào cũng tràn đầy tiếc nuối, nếu vẫn còn có thể nói điều gì, thì tôi chúc chúng ta đều được hạnh phúc, hãy bước tiếp đi đừng quay đầu lại.

rep: Trong lòng tôi, đến ngày bọn họ thật sự có thể không chút cố kị nhắc đến tên nhau trước công chúng, cùng đứng trên sân khấu một cách tự nhiên thì đó mới là giải thoát

[Với fan tình yêu như tui thì đó chính là kết thúc.]

rep: Vầng trăng trên trời rất đẹp, tiếc rằng chỉ có thể ở trên trời mà thôi

rep: Tiến về phía trước đi nhớ ngẩng đầu nhìn vầng trăng cong cong trên bầu trời

rep: Là người bạn từng yêu thật lâu, là người bạn không thể đến gần

rep: Nếu có thể trở lại tháng ngày đã qua…