Tags

,

Tiết Giang Nguyên vạch đám đông, đến quán bánh bao vội vàng hỏi: “Nàng đâu rồi?!” Chủ quán là một bà cụ đã quá bán trăm, thấy chàng mặc một thân gấm vóc, người đầy khí thế, sợ hãi không thôi.

Bà chà chà tay, lùi lại, nói, “Đại… đại nhân hỏi ai?” Tiết Giang Nguyên chỉ mặc trang phục hàng ngày nên  bà lão không đoán được thân phận của chàng là gì, đành chọn một cái xưng hô khá an toàn thưa chuyện. 

“Cô nương mới vừa đứng ở chỗ bà, đã đi đâu?!” Chàng cực kì lo lắng, chỉ trong phút chốc mà nàng đi hướng nào chàng cũng không thấy rõ, đành phải hỏi bà cụ này. Bà lão chỉ lo bận việc, làm sao còn nhớ chuyện đó, đành run giọng: “Dân… dân phụ không biết.”

Tiết Giang Nguyên vừa mới đứng trước quán bà, đám đông dân chúng đã nháy mắt tản ra, vây chung quanh xầm xì. 

Bà lão khóc không ra nước mắt, bước lên định quỳ xuống. Tiết Giang Nguyên vội ngăn bà lại, “Không cần như thế, bà chỉ cần nói cho ta biết, nàng có thường đến đây không?” Nói xong, lại lấy ra một lượng vàng đưa bà.

Bà xém chút nữa đã sợ ngất xỉu, dù chàng dúi thỏi vàng vào tay, bà cũng biết thứ này như cục than nóng. 

“Có khi… có khi sẽ đến.”

Thật ra bà cũng nhớ rõ người nữ lang ấy, thường cách vài ngày nàng lại đến mua bánh bao, mặc dù không nhìn rõ dáng vẻ, nhưng giọng nói nghe rất êm tai, miệng cũng ngọt, hay khen bà làm bánh thật ngon. 

Tiết Giang Nguyên nhíu mày, “Nàng gọi làm chi, hiện ở nơi nào, bà có biết không?” Bà cụ run run nói, “Bẩm… không biết.”

Dù đã có chuẩn bị tâm lý, Tiết Giang Nguyên vẫn không khỏi vô cùng mất mát.

Chàng khẽ sụp vai, thấp giọng nói: “………Nếu nàng đến nữa, bà cần phải giúp ta giữ nàng lại, kêu người đến báo cho ta biết ngay.”

Bà cụ vội vàng xin vâng.

Tiết Giang Nguyên nói xong, quay người định đi, lại thấy hơi nóng từ lồng hấp bánh trên quầy bốc lên, ma xui quỷ khiến lại hỏi bà cụ mua hai cái. 

Bà già muốn đưa không cho chàng, bị hắn khoát tay từ chối.

Thành thử, chờ đến khi người hầu đem hai hộp điểm tâm đi ra, đã thấy Hầu gia kim tôn ngọc quý nhà mình đang cầm một túi giấy dầu thật lớn, một tay còn cầm một cái bánh bao trắng múp quan sát. 

Gã hầu ngẩn ra, cầm điểm tâm bước đến, “Hầu gia, đã mua xong.”

Tiết Giang Nguyên nghe vậy, thả chiếc bánh bao lại, gật đầu: “Về thôi.”

Hai người về Quận vương phủ. Vừa vào trong, Tiết Giang Nguyên đầu tiên sai người đưa điểm tâm qua, còn mình thì lấy một cái bánh bao trong túi, đưa phần còn lại cho gã sai vặt. 

Chàng cũng không biết vì sao, chỉ là muốn nếm thử một chút.

Dọc đường bánh bao đã lạnh, vỏ bánh hơi cứng, nhân thịt bên trong cũng tạm, nhưng hơi lạnh, ăn vào liền có cảm giác dầu mỡ.

Nhưng dù như thế, Tiết Giang Nguyên vẫn từng ngụm từng ngụm ăn hết.

Vừa ăn, vừa nhớ về giọng nói mà mình nghe được.

Chàng phải tìm được nàng.

Ngoại ô, thôn Thanh Dương.

Lê Sân mỉm cười gõ cửa một căn hộ.

Tiếng cửa vang lên kẽo kẹt, một người đàn bà từ trong bước ra, vừa thấy nàng đã vui vẻ mời vào. 

“Nữ lang tới rồi, mau mau ngồi, tôi đổ cho cô một chén trà nóng ấm người.”

Lê Sân lắc đầu, đưa cái bọc trong tay cho bà: “Vương thẩm, không cần phiền phức đâu, ta đến để nói lời từ biệt.”

Người đàn bà nghe vậy, không khỏi buồn rầu: “Nhanh vậy đã phải đi?” Lê Sân cười cười: “Đã chậm trễ lắm rồi, cần phải mau lên đường.”

Bà lại hỏi khi nào nàng sẽ xuất phát.
Lê Sân liền chỉ vào chiếc xe ngựa đậu ngoài cửa, “Bây giờ.”

Bà thở dài, đặt chiếc bọc xuống, cầm tay nàng nói: “Hay là chờ Hổ Tử về, lát nữa tôi lại làm một bữa to, gói hết cho cô mang lên đường.” 

Lê Sân khéo léo từ chối lòng tốt của bà, “Không cần đâu, lòng tốt của Vương thẩm ta nhận, bấy lâu làm phiền nhà bà giúp đỡ, thay ta từ biệt với Hổ Tử, sau này ta sẽ lại đến thăm các người.” 

Dứt lời, cho dù người phụ nữ níu kéo thế nào, Lê Sân vẫn bước lên chiếc xe ngựa ngoài cửa.
Xa phu giơ roi, quất ngựa, đưa nàng dần dần đi xa.


Bà Tuyên: Hầu gia tìm vợ đường xa đằng đẵng ~