Nguồn: Tiểu Yên
Ludwig Kakumei – Xin hãy đừng bao giờ trở lại nơi này để tìm em…
“Tôi thả con thuyền giấy,
Con thuyền giấy trôi.
Tôi thả một bông hoa,
Bông hoa trôi.
Tôi thả một chiếc lá,
Chiếc lá trôi.
Tôi giữ chặt em,
Em vẫn trôi.”
…… (Trôi – Văn Cao)
Tự nhấn chuông cửa, tự lắng nghe_Châu Thâm.
“Ngày xửa ngày xưa trong một lâu đài nọ có nàng công chúa đã ngủ giấc ngủ trăm năm. Ngày kia chàng hoàng tử cưỡi bạch mã đến, hôn vào môi nàng nụ hôn đánh thức kéo nàng ra khỏi giấc mộng dài, và sau đó hai người họ sống bên nhau hạnh phúc mãi mãi, cho đến chết.”
Gấp lại trang truyện cổ tích từ thời bé thơ, nơi công chúa luôn luôn xinh đẹp còn hoàng tử sẽ là kiêu hãnh, để rồi trải qua bao thử thách họ sẽ lại được bên nhau. Còn giấc mơ nào đẹp đẽ và lãng mạn hơn thế? Khi mà hai con người yêu nhau cùng hạnh phúc bên nhau…
… Cho đến chết…
Một giấc mộng cứ ngỡ là êm đềm nhưng khi tỉnh dậy biết đâu sẽ bật trào nước mắt, nàng công chúa sau giấc ngủ trăm năm sẽ nghĩ gì khi quanh mình chẳng còn lấy một ai? Và liệu trong giấc ngủ trăm năm ấy, có khi nào nàng một lần cảm thấy cô đơn? Vì sao khi mở mắt, nàng đã nhận ra chàng hoàng tử ấy là người quan trọng của cuộc đời mình? Phải chăng dù khép mắt nhưng sâu thẳm trái tim nàng vẫn nhận biết, vẫn thấy được sự tĩnh lặng tuyệt đối đến đơn côi?
Cổ tích thì vẫn chỉ là cổ tích, biết đâu rằng bên ngoài những dòng chữ lãng mạn đẹp đẽ ấy, có khi nào lại ẩn chứa một bóng tối, một sự thật đau lòng mà chẳng ai hay?
Từng đọc qua rất nhiều truyện của Kaori, tôi đánh giá cao nét vẽ của bà trong Ludwig Kakumei dù rằng chất bi kịch ít nhiều đã phai đi. Tuy vậy nó lại rất hợp cho kiểu truyện vừa bi vừa hài như Ludwig: Đã bớt dùng những background tối màu, cũng như nhiều hơn họa tiết dễ thương, nhưng lối vẽ cầu kì sắc sảo cùng các chi tiết rườm rà vẫn còn đó và vẫn đậm chất Kaori. Đặc biệt xuất sắc là tạo hình của hoàng tử Ludwig với mái tóc màu cam dài cùng nốt ruồi nhỏ ở khóe mắt bên trái càng làm tăng cá tính.
Khởi đầu câu chuyện là hoàng tử Ludwig – hay còn gọi là Lui, chàng hoàng tử với vẻ đẹp hoàn hảo đến sững sờ bị vua cha đá ra khỏi vương quốc với lời dặn: “Chưa lấy được vợ thì đừng có về.” Nguyên nhân khiến vua cha chàng làm thế cũng bởi chàng là kẻ “biến thái” có sở thích cùng hứng thú đặc biệt đối với những cô nàng ngực to và việc sưu tầm xác phụ nữ. Thế là dần dần, chuyến đi tìm vợ của Lui lại là con đường mở ra vô vàn bóng tối ẩn sau các câu chuyện cổ tích, cũng như tìm thấy những bất hạnh đớn đau chứa bên trong các câu chuyện thần tiên.
Trên chuyến hành trình để tìm nữ hoàng cho mình, Ludwig đã gặp vô số phụ nữ cùng rất nhiều những nàng công chúa xinh đẹp (cùng vòng 1 vĩ đại, lolz). Họ đều vì vẻ ngoài cũng như địa vị của Ludwig mà dễ dàng ngã vào vòng tay chàng. Chỉ có duy nhất một cô gái là khác biệt…
Tôi luôn tự hỏi con người thật của Ludwig rốt cục là thế nào. Bỏ qua phần biến thái và lập dị, cũng như sự tự mãn quá sức vì vẻ ngoài của mình thì anh ta là điển hình cho kiểu người chông chênh giữa cái tốt và cái xấu. Anh có thể là kẻ thủ đoạn tệ hại khi giả dạng sói trong khu rừng để lừa khăn quàng đỏ, khiến cô tự tay giết chết cả gia đình mình, hoặc khi anh ta thản nhiên nhìn công chúa Albertina thật vô tội bị công chúa giả giết chết… Nhưng có lúc Ludwig lại tỏ ra là người rất tốt, như khi anh ta giúp đỡ Rapunzel và Kathrein. Nói con người Ludwig tồn tại hai mặt nhân cách cũng không hẳn là đúng, anh ta chỉ có một nhân cách duy nhất, nhưng vấn đề là nhân cách ấy có hai phần sáng tối, và nó sẽ lộ ra tương ứng với kiểu người anh ta gặp. Ai là người tốt anh ta sẽ đối xử với họ rất tốt, sẽ sẵn sàng làm mọi việc vì họ, còn ai là người xấu muốn hại anh ta thì anh ta lập tức trở nên tàn nhẫn thô bỉ gấp trăm ngàn lần để đáp lại. Nói chung đối với tôi, Ludwig là một kiểu nhân vật đặc biệt chưa từng gặp ở bất kì manga nào trước đây.
Dù vậy, có thể khiến trái tim Ludwig rung động, lại là một cô gái hết sức bình thường. Một cô gái không hề đáp ứng được tiêu chuẩn nào của anh ta đưa ra.
Công chúa Friederike, đó là tên của nàng, hay còn được gọi tắt là Idike, tức “Beautiful Sleep – Nàng công chúa ngủ trong rừng”
Trong câu truyện cổ tích xa xưa truyền lại, Beautiful Sleep là cô bé được sinh ra với lời chúc phúc của mười hai bà phù thủy xinh đẹp dịu dàng. Bất hạnh chỉ ập đến với nàng khi bà phù thủy thứ mười ba xuất hiện và nguyền rủa nàng: “Ngươi sẽ chết vì đầu nhọn của con suốt xa quay sợi khi được mười năm tuổi.” Nhưng may thay bà tiên thứ mười hai chưa kịp chúc đã dùng pháp thuật của mình gỡ lại cho nàng, nàng sẽ không phải chết mà chỉ ngủ một giấc tròn trăm năm, cho đến khi hoàng tử của nàng tới và giải thoát nàng.
Nhưng đó là câu chuyện kể lại, còn sự thật trong Ludwig Kakumei, mười hai bà tiên chúc phúc cho nàng lại là mười hai nhân tình của đức vua, lí do họ không mời bà tiên thứ mười ba vì đó mới chính là phù thủy thật sự.
Trong suốt cả tuổi thơ của mình, Idike đã sống trong nỗi cô đơn không được phụ hoàng nhìn ngó đến. Cùng với nỗi ám ảnh rằng nhan sắc, trí thông minh và tài năng của mình là do các bà tiên ban cho chứ không phải do thực lực, Idike đã cố gắng đến điên cuồng… Nhưng càng cố gắng nàng lại càng bị ám ảnh điều đó không phải do chính nàng tạo ra… Nàng trở nên xa lánh và nghi ngờ người khác. Cho đến khi nghe được lời gièm pha của một trong những nhân tình của cha, rằng nàng không phải con ruột của đức vua mà chỉ là con của một kẻ vô lại đã cưỡng hiếp mẹ nàng, thì Idike thật sự suy sụp và tìm đến cỗ xa quay sợi duy nhất còn lại trong vương quốc, những mong đó chỉ là một lời nói dối…
Và như vậy, nàng đã ngủ một giấc dài trăm năm.
Cho đến khi nàng gặp Ludwig trên cánh đồng hoa nàng yêu thích, trong giấc mơ.
Một tình yêu bắt đầu thật lạ. Trên cánh đồng bát ngát hoa, là hai con người với những mầm hoài nghi nảy nở. Với Ludwig thì anh ta rất tức tối với đứa con gái “hung hăng hiếu chiến ngực phẳng lì” đã quấy rối giấc mơ và chê bai sắc đẹp của anh ta. Còn với Idike thì đó là kẻ đầu tiên dám xâm nhập thế giới bí mật của riêng cô. Hai con người tưởng chừng như không có chút điểm chung nào ấy, lạ thay trái tim lại bắt đầu chung nhịp đập, cho đến khi Ludwig gặp lại Idike và biết được lí do thật sự của việc lâu đài bị bọc đầy bởi dây gai, rồi tìm cách cứu thoát nàng công chúa tội nghiệp khỏi lâu đài.
Người ta nói yêu là không cần lí do. Thật vậy, nếu hỏi Ludwig vì sao anh ta lại yêu Idike chứ không phải bất kì một cô gái nào khác có lẽ anh ta cũng không trả lời nổi. Phải chăng do hai tâm hồn cô đơn cùng tìm thấy sự đồng điệu, hay do Idike xinh đẹp có lúc hung dữ nhưng lại có lúc yếu mềm đã khiến trái tim Ludwig lung lay? Câu hỏi đó, nếu để tôi trả lời, tôi sẽ nói rằng đó là do sự khác biệt giữa tâm hồn hai người họ. Một Ludwig “biến thái”, say mê cái đẹp thể xác lại bị tâm hồn trong trắng của người con gái yếu đuối đáng thương mê hoặc, cũng như kẻ thuộc về bóng tối thì thường bị ánh sáng thu hút hay ác quỷ thì luôn ngưỡng mộ thiên thần. Nhưng ác quỷ thì mãi thuộc về bóng tối cũng như thiên thần thì thuộc về ánh sáng. Dù có yêu đến bao nhiêu, dù có thể chạm được vào nhưng đôi cánh trắng thiên thần sẽ chẳng bao giờ nằm trong vòng tay ác quỷ.
Cũng như vậy, Idike là người con gái duy nhất Ludwig thương yêu, và cũng là người duy nhất Ludwig không thể nào có được. Mãi mãi nàng chỉ là một ảo ảnh mờ nhạt vương vấn trên vùng đất đầy hoa để chờ đợi Ludwig, chờ đợi người mà nàng mong rằng sẽ đừng bao giờ trở lại để tìm nàng.
Tôi tự hỏi tại sao linh hồn nàng mãi không chịu siêu thoát, cho đến tận ngày Dorothea đến và cầu xin nàng cứu lấy Ludwig. Phải chăng dù đã nói với Ludwig rằng đừng bao giờ trở lại tìm nàng dù có thương nhớ nàng đến mức nào, nhưng trong thâm tâm nàng vẫn nấn ná cõi trần gian chỉ để chờ một cơ hội được gặp lại người mình yêu thương nhất?
Một con người và một linh hồn ảo ảnh thuộc về hai thế giới khác nhau, cùng cách biệt nhau ở hai nơi rất xa xăm nhưng trái tim lại luôn hướng về nhau, dù biết rằng mình sẽ chẳng thể nào chạm vào nhau, ở bên nhau dù chỉ một lần nữa.
Ở phần sau, khi Ludwig đến vùng đất của lãnh cúa “Râu xanh”, lúc nghe đến việc tìm hôn thê cho mình. Anh đã nghĩ rằng: “Ai cũng được, dù sao thứ mà ta thật sự muốn, đã nằm ngoài tầm với mất rồi.”
Một kẻ từ khi sinh ra đã sống trong nhung lụa, cùng với sự ưu ái của Thượng đế mà chưa từng thứ nào anh ta muốn lại không có được, phải chứng kiến và vuột mất người thực sự quan trọng nhất với mình. Đó là nỗi đau hay sự trả giá?
Còn Idike, một kẻ luôn tự ti cho rằng mình là kẻ đáng thương hại bị hắt hủi, lần đầu tiên sau bao nhiêu năm ngủ vùi và tránh né trong chiếc lồng bằng dây gai do chính mình tạo ra, đã sợ hãi vì có người chạm tới tâm sự thật của nàng.
“Chẳng phải cô luôn bị giam cầm trong lâu đài, trong vương quốc này sao? Cô cứ nghĩ “Ôi, tôi thật đáng thương” hay “Không ai hiểu tôi thật sự”… “Đừng tưởng rằng mình có thể đạt được mọi thứ bằng phép màu.”
Lần đầu tiên nàng nhận ra được những cái gai của mình nhọn và độc ác đến mức nào.
Nàng công chúa tội nghiệp cứ ngỡ mình là kẻ đáng thương, ngỡ xung quanh ai cũng căm ghét mình để tự vệ đã tự tạo ra những cái gai nhọn để tự bảo vệ và xa lánh những người khác. Nhưng nàng càng cố làm vậy thì những người xung quanh đó càng sợ hãi đám gai mà rời xa nàng… và nàng càng cô đơn hơn… Cho đến khi đám gai phủ kín cả lâu đài, giết hết mọi người trong đó, đồng thời vùi nàng vào trong giấc ngủ dài đằng đẵng.
Lời nguyền trên con suốt xa quay sợi vốn không có thật, nó chỉ là một loại thuốc ngủ cực mạnh bà phù thủy đã bôi lên. Thứ giữ nàng không thể tỉnh dậy chính là trái tim phủ đầy gai góc của nàng. Chính là nàng tự cầm tù trái tim mình.
Và Ludwig đã tìm thấy con người thật của nàng trong mớ dây gai đó, chính chàng là người đã vượt qua lâu đài ảo ảnh, đưa nàng ra khỏi giấc ngủ trăm năm và đem cho nàng hạnh phúc.
“Chàng hoàng tử đặt lên môi nàng công chúa nụ hôn nhẹ nhàng kéo nàng ra khỏi giấc ngủ. Sau đó họ sống bên nhau hạnh phúc mãi mãi, cho đến chết.”
Cho đến chết.
Họ thực sự đã hạnh phúc bên nhau mãi mãi cho đến chết. Nhưng cái chết quá nhanh chóng với Idike từ khi dòng thời gian chuyển động trở lại. Đã hàng trăm năm trôi qua kể từ khi giấc ngủ của nàng bắt đầu nên khi nàng tỉnh lại, cũng là lúc nàng phải chết.
Trong lâu đài to lớn vắng lặng đầy mùi chết chóc, chàng hoàng tử ôm chặt nàng công chúa trong vòng tay, ôm chặt người con gái mình yêu thương nhất mà không thể níu giữ nàng lại, cảm thấy bàn tay nàng buông lơi rời bỏ vạt áo mình, thân thể dần lạnh và đôi mắt lại khép hờ trên gương mặt xinh đẹp như muốn tiếp tục ngủ một giấc ngàn năm nữa. Chàng đã biết rằng đây là kết cục tất yếu cho nàng khi chàng đánh thức nàng dậy, nhưng chàng không thể nỡ lòng bỏ nàng tự nhốt mình trong lâu đài ảo ảnh do chính nàng tạo ra, dù hiểu rất rõ có đánh thức nàng hay không, chàng cũng sẽ mất nàng vĩnh viễn.
Chàng đã bao lần hờ hững để những người con gái khác trôi qua cuộc đời mình mà không buồn giữ lại, chỉ duy nhất một người chàng muốn giữ lại không thể giữ nổi.
Khi đọc đến đoạn đó, trong đầu tôi chợt vang vang từng lời của bài thơ Trôi… Tâm trạng Ludwig bây giờ có khi nào cũng là tâm trạng nhà thơ Văn Cao khi ông sáng tác bài thơ?
“Tôi giữ chặt em, em vẫn trôi.”
Dù tôi có ôm chặt em, mong giữ em lại bên mình, thì em vẫn cứ rời xa tôi… cứ trôi… trôi mãi…
Tuy đây chỉ là một chương nhỏ của cả tập truyện, nhưng khi gấp lại trang cuối cùng. Tôi như cảm thấy mình vừa bước ra khỏi giấc mộng dài nơi hạnh phúc quá mong manh, nơi thứ hạnh phúc giả dối không chút cách biệt với sự thật tàn nhẫn đớn đau. Và lúc này trong tôi dấy lên chút hoài nghi về cổ tích, nơi mà những chàng hoàng tử và nàng công chúa có thể sống hạnh phúc mãi mãi bên nhau…
Cho đến chết.
Khép lại một câu truyện cổ tích tuổi thơ, tôi ước gì rằng giá như mình chưa bao giờ đọc bộ manga này. Cũng như trước kia tôi từng day dứt vô cùng, tự hỏi tại sao Nàng tiên cá phải hóa thành bọt biển tan lẫn giữa làn nước lạnh trong xanh chứ không phải được sánh đôi cùng hoàng tử nàng yêu dấu như trong hoạt hình? Có lẽ đằng sau mỗi vở kịch cổ tích được dựng lên xa hoa lộng lẫy cùng hạnh phúc bọt bèo thì lại là cả một nỗi đau tận cùng mà không ai có thể tưởng tượng nổi để rồi khi nhớ lại, chỉ có thể gượng cười.
Mong sao đâu đó vẫn có những sự thật khi nói rằng: “Và như thế họ sống hạnh phúc mãi mãi bên nhau, cho đến chết.
+
Mẹ ơi, sao cô bé bán diêm chết trong giá lạnh?
Nàng tiên cá tan thành bọt biển vì tình yêu?
Tại sao những ngôi sao chiếu sáng ngàn đời
Tựa bao khát khao cháy hoài không nghỉ?
Mẹ ơi…
Sâu trong cổ tích buồn ngày xưa,
Mỗi linh hồn đều muôn thuở ước mơ:
Hai chữ “yêu thương” không bao giờ tàn lụi.
Cho đến tận bây giờ, vẫn mãi một ước mơ.
“Em yêu anh, có phải vì anh mãi mãi không thể là của em?”
Hỏi một câu tình ái là gì, mà sao khiến cho người ta phải đau khổ? Em yêu anh, có phải vì anh chẳng thể nào là của em?
Không bao giờ.
Hoàng tử thì phải sánh đôi cùng công chúa, anh đã có nàng công chúa của mình, lẽ đâu lại còn nhìn ngó đến phù thủy?
Phù thủy sinh ra chỉ để cản đường hạnh phúc của công chúa, mãi mãi không thể nào là người thay thế vị trí nàng công chúa ấy trong trái tim hoàng tử mà chỉ có thể ở bên chàng, chứng kiến chàng đau khổ mà chẳng thể an ủi, chứng kiến chàng hạnh phúc mà chẳng thể ghen tuông…
Chứng kiến chàng cô đơn mà chẳng thể lại gần an ủi vỗ về.
Vì phù thủy thì mãi mãi vẫn chỉ là phù thủy.
Phù thủy thì đã sao? Tại sao lại không được quyền yêu một ai đó?
Chỉ là tình yêu của phù thủy quá đắng cay, hạnh phúc khi bị người mình yêu lạnh lùng, khi bị người mình yêu chà đạp…
Khi phải cầu đến cả nàng công chúa chàng yêu để cứu được chàng. Khi phải hi sinh bản thân mình để đổi lại sự sống cho hoàng tử.
Một tình yêu chân thật và sâu sắc, nhưng nó cũng chẳng có giá trị gì, vì cô chỉ là một phù thủy.
Vĩnh viễn, vĩnh viễn ở bên hoàng tử, nhưng cũng vĩnh viễn không bao giờ chạm được vào chàng.
Viết trong một phút nghĩ về cô. Về tình yêu phù thủy.
Trong những hành trình anh đã đi qua
Có khi nào trái tim chợt lặng lẽ
Nhớ về một tình yêu không thể nào quên
Dù đã gặp thêm nàng công chúa mới
Có phải anh đã gửi trọn nữa linh hồn nơi đó
Nữa linh hồn này thơ thẫn ra đi?
————-
Tôi vẫn còn nhớ mãi khi phân tích tác phẩm “Tấm cám”, cô giáo dạy văn đã hỏi một câu: “Em nghĩ gì về Tấm?”… Câu hỏi ấy đã khiến tôi trăn trở mãi .Tôi không nghĩ cô Tấm là một người tốt. Chuyện trả thù mẹ con Cám đã làm sụp đổ hoàn toàn hình ảnh của một cô Tấm trong tôi. Dị bản ở SGK cũng đã đề cập rằng Cám đang có mang, khi Tấm giết Cám, cũng có nghĩa Tấm đã giết hại luôn cả một sinh linh vô tội. Và giả sử như lúc ấy Cám đã sinh con rồi, thì phải chăng đứa con của Cám sẽ lại tiếp tục rơi vào cảnh “mẹ ghẻ con chồng” để rồi trở thành một “cô Tấm” thứ hai?
Khi tôi đem suy nghĩ của mình nói cho nhiều người khác, thì cái tôi nhận được là những câu trả lời đại loại như “Con nhầm rồi, hành động của Tấm chỉ thể hiện khát khao cái ác sẽ bị triệt tiêu mãi mãi của nhân dân ta thôi! Đừng suy nghĩ theo hướng tiêu cực hoá.”
Giáo điều. Đó chỉ là những lời nói giáo điều lừa bịp bọn trẻ nít. “Cái ác” đối với tôi là một khái niệm tương đối. Giả sử như tất cả những kẻ trộm cắp, giết người, vi phạm pháp luật bla bla blá gì đó biến sạch trên thế gian này, thì lúc ấy chỉ cần bạn văng tục một câu thôi, có khi bạn cũng bị coi là “kẻ ác” đấy
Từ hôm ấy, tôi đã mất niềm tin vào truỵên cổ tích…
Và mãi đến gần 2 năm sau, tôi mới thực sự tìm lại được tình yêu đã mất…
Nhờ Ludwig Kakumei…
“Ban có tin vào cổ tích…? Chắc là có…Vậy thì đừng đọc Ludwig Kakumei. Bóng tối ẩn sau những câu truyện cổ tích”…
Vâng, tôi đã tình cờ đến với Ludwig Kakumei như thế đấy…
Nói sao nhỉ, đây là lần đầu tiên tôi đọc một truyện Gothic Horror. Nét vẽ trong truyện rất ổn, mặc dù hai chap đầu có hơi làm tôi rùng mình. Một chàng hoàng tử đẹp trai, hào hoa, phong nhã… chàng hoàn toàn có những nét điển hình của một hoàng tử trong cổ tích. Thế nhưng, chàng không phải là một “hoàng tử rập khuôn”, vì ngoài những nét kinh điển kia, chàng còn có một vài sở thích quái đản và biến thái. Tôi không thể tưởng tượng được một hoàng tử hào hoa mà có thể thản nhiên thốt ra cái câu “Giá trị của con không chỉ ở khuôn mặt. Cái tuyệt vời nhất là khi con thoát y cơ!”. Không chỉ dừng lại ở những lời nói táo tợn, chàng ta còn thích phụ nữ ngực to, và sưu tầm xác chết phụ nữ. Đã thế lại còn đôi lúc ăn mặc y chang con gái, rồi thì để móng tay dài sơn màu đỏ choé. BIến thái kinh lên được.
Trong chuyến du hành tìm vợ, chàng đã đi xuyên qua thế giới của những câu truyện thần tiên nổi tiếng của anh em Grim… và bóc trần những sự thật đen tối…
…Bóc trần…
Một nàng Bạch Tuyết gian ngoan sử dụng nhan sắc của mình như một thứ vũ khí che đậy tâm địa xấu xa. Một Cô bé quàng khăn đỏ đã giết cả gia đình mình khi nghĩ họ đã bán mình cho một con sói. Một Hansel, một Gretel bị cha mẹ ruồng bỏ giữa rừng sâu, nhưng họ không tìm thấy ngôi nhà bánh kẹo và cuối cùng cũng chả có nổi một cái kết có hậu như trong nguyên tác.
Thế giới cổ tích dưới nét vẽ của tác giả đã trở nên trần trụi hơn, đau đớn hơn nhưng cũng logic hơn. Làm gì có chuyện 12 bà tiên chúc phúc cho công chúa. Họ chẳng qua chỉ là mười hai tình nhân của quốc vương. Công chúa Idike xinh đẹp, thông minh, tài năng… đó là những thứ nàng đã có sẵn, và do nàng nỗ lực, chứ đâu phải bởi phép thần tiên gì.
Còn hoàng tử Ludwig, một kẻ tưởng chừng chỉ mê những nàng công chúa xinh đẹp ngực bự lại có thể “cảm” Idike, một cô gái đã ngủ hàng trăm năm chỉ gặp chàng trong những giấc mơ nhạt nhoà dưới hình dáng một thiếu nữ tuổi 15 ngực lép kẹp. Chàng yêu nàng, không giống những hoàng tử khác trong cổ tích “cảm” những nàng công chúa xinh đẹp vì sắc đẹp của nàng. Vì thế, tôi thấy tình yêu của Ludwig đáng trọng hơn nhiều. Nàng công chúa ngủ trong rừng… sau một trăm năm, thức tỉnh nhờ nụ hôn của hoàng tử, giây phút ấy cũng là giây phút dòng thời gian của nàng tiếp tục dịch chuyển… Đã một trăm năm rồi… thế giới của nàng không còn là ở đây, ở bên chàng nữa. Biết vậy tại sao chàng vẫn hôn nàng, vẫn đánh thức nàng. Tại sao chàng hoàng tử những tưởng rất ích kỷ ấy lại không giữ nàng trong những giấc mơ của riêng mình? Tại sao?
Phải chăng vì chàng muốn giải thoát nàng ra khỏi mớ dây gai ác nghiệt đã bó chặt nàng, đã cứa nát trái tim nàng? Phải chăng chàng muốn nàng mở lòng, muốn nàng hạnh phúc dù chỉ trong giây phút ngắn ngủi. Ánh mắt chàng lúc ấy buồn xa xăm, khiến tôi chạnh lòng. Tôi không thể khóc oà lên nhưng cũng chả thể dửng dưng… Nước mắt lưng tròng… cứ chỉ ở lưng chừng khoé mắt. Tôi đã rất đau, đã rất buồn, đã rất cảm thương cho tình yêu của họ, nhưng tôi hiểu đó là cái kết cục tất yếu dù có thể chẳng tròn vẹn…
…Chỉ những giây phút ngắn ngủi hạnh phúc… mới khiến người ta trân trọng đến suốt đời…
Nàng Lọ Lem
Cùng với “Nàng công chúa ngủ trong rừng”, “Nàng Lọ Lem” Cinderella luôn là nhân vật mà tôi yêu thích nhất trong thế giới cổ tích. Tôi cảm mến nàng vì tấm lòng nhân hậu, tinh thần luôn lạc quan yêu đời dù phải chịu sự hành hạ của mẹ kế và các chị. Tôi cảm mến nàng vì cái cách nàng sẵn sàng đứng lên giành lấy hạnh phúc cho mình, hay chỉ đơn giản chỉ vì những vệt tro lấm lem trên mặt khiến nàng trở thành “Nàng Lọ Lem” của tôi…
Đó là “Nàng Lọ Lem” mà tôi vẫn hằng yêu mến từ thuở ấu thơ…
Còn nàng Aschen của “Ludwig Kakumei”?
Nàng cũng xinh đẹp, cũng đáng yêu, cũng nhân hậu như Cinderella (xin phép gọi “nàng Lọ Lem” trong nguyên tác là Cinderella để phân biệt với Aschen ), nàng cũng bị những người chị hành hạ, sai khiến đủ đằng… Và khuôn mặt khả ái của nàng cũng lấm lem bụi tro do hay phải ngủ gần lò sưởi.
Tuy nhiên, song song với những nét tương đồng ấy, Aschen cũng có những điểm khác biệt, những điểm mà cá nhân tôi không thể ngờ đến: nàng có một đôi chân kích thước khổng lồ, chính vì thế nên ngoài biệt danh Lọ Lem nàng còn bị gọi là “Chân khủng long”.
Còn nữa, Aschen không những không hề để bụng chuyện suốt ngày bị các chị gái hành hạ mà còn coi chuyện đó như một điều hạnh phúc. Nói thật ban đầu nhìn vào, tôi thấy nàng chỉ như một con bé hâm dở (Hâm đơ + dở hơi). Dù có lạc quan đến mấy thì tôi cũng chưa từng thấy người nào tỏ ra vui vẻ, hạnh phúc mỗi khi bị hành hạ như nàng. Tại sao nàng có thể trở thành một con người như thế?
Chính nàng Aschen đã nói rằng thứ nàng sợ nhất là sự cô đơn. Khi mẹ ruột qua đời, người cha tái hôn với một phụ nữ khác và luôn tìm cách xa lánh nàng. Nàng đã rất sợ, rất sợ rồi đây sẽ chẳng còn ai chú ý đến sự tồn tại của nàng nữa… Thế nên trong tiềm thức người thiếu nữ đã nghĩ rằng “Chẳng thà bị hành hạ còn hơn!”… Một cô gái ngây thơ trong trắng, với những hành động cũng rất ngây thơ mang tính bộc phát.
Nàng Aschen yêu hoàng tử Balduin, từ những lần nhìn thấy chàng đi trên cỗ xe ngựa hoàng gia. Cái ngày định mệnh ấy, nàng gặp chàng trên ngọn đồi nàng vẫn hay dạo chơi. Cuộc gặp gỡ tuy chỉ ngắn ngủi nhưng đã làm nàng xốn xang… Nàng vẫn tự trách mình đã không đủ bình tĩnh đối mặt với chàng, không đủ bình tĩnh hỏi xem điều chàng muốn nói là gì. Đến khi nghe tin hoàng tử mở vũ hội kén vợ, nàng cũng mong mỏi được tham gia, có lẽ chỉ đơn giản để được nhìn thấy chàng. Aschen, nàng đâu biết rằng, cái chàng “hoàng tử quyến rũ” của nàng mở vũ hội xa hoa kia thực chất chỉ để tìm ra kẻ đã làm cho “người yêu dấu” Isode của chàng đau đớn. Aschen, nàng đâu biết rằng, “tình địch” của nàng lại là một… con thằn lằn tên Isode. Nàng vẫn ngây thơ, nhờ sự giúp sức của hoàng tử Ludwig cùng phù thuỷ Dorothea, đi dự vũ hội.
Và chàng đã nhận ra nàng, chính xác hơn là nhận ra…đôi chân khủng long của nàng . Chàng quyết tâm đi tìm chủ nhân của đôi giầy có kích thước lớn, để cưới cô ta và có thể hành hạ cô ta đến suốt đời. Chàng đúng là một vị hoàng tử nhẫn tâm, “có thể yêu quý bò sát đến vậy mà lại không hề đồng cảm cho con người chút nào”. Chàng không hề biết rằng chính sự nhẫn tâm của chàng đã khiến người con gái tưởng chừng lúc nào cũng cười ấy rơi nước mắt. Chàng làm cho nàng Aschen “của tôi” đau khổ. Cái ánh nhìn của chàng khiến nàng Aschen “của tôi” có cảm giác mặc cảm tột cùng với đôi chân to bẩm sinh của mình. Tôi đã ghét chàng, rất ghét chàng là đằng khác…
Thế nhưng khi nghe những lời Aschen chân thành nói với chàng, những ác cảm từ đầu của tôi tự dưng tan biến hết…Nàng nói rằng nàng hiểu nỗi cô đơn mà chàng phải trải qua, nàng hiểu cái cảm giác cần một người để nương tựa nhưng rốt cuộc chằng có ai. Phải, hoàng tử Belduin, thật ra thế giới của chàng thật chật hẹp… Chàng muốn mở lòng, nhưng nào ai chịu hiểu cho chàng. Ngay cả hoàng hậu, mẹ chàng còn dường như chả muốn bước vào thế giới của chàng nữa là. Bà cảm thấy kinh tởm những loài bò sát mà chàng nuôi dưỡng, không dám chạm vào chúng. Còn những cô gái tham gia vũ hội thì sao? Họ chỉ yêu mến vẻ đẹp hào nhoáng bên ngoài của chàng… đến khi họ biết chàng có sở thích quái đản vậy, đảm bảo họ sẽ nhìn chàng bằng con mắt ghê tờm…
Chỉ có nàng… Vâng, chỉ có nàng… Aschen à! Chỉ có nàng là dám chạm vào Isode của chàng. Chỉ có nàng trong lúc dầu sôi lửa bỏng mà vẫn tìm cách mở đường thoát cho những con vật bị nhốt trong nhà kính. Chỉ có nàng mới sẵn sàng tự nguyện bước vào thế giới của chàng, cái thế giới đơn độc do chàng dựng nên…
Khác với Cinderella, chàng hoàng tử không lấy chiếc giầy thuỷ tinh mà nàng đã đánh rớt đêm vũ hội để tự tay đi vào đôi chân nhỏ nhắn của nàng. Hoàng tử Belduin đã lấy… chính đôi giày mình đang mang để xỏ giày cho nàng . Một đôi giày to bự, lại chẳng kiêu sa như giày thuỷ tinh, nhưng tôi lại thấy nó thực có ý nghĩa… Aschen, đôi bàn chân của nàng từ lúc ấy đã chẳng còn là một khiếm khuyết… Vì chàng hoàng tử nàng yêu (cũng như tôi) chẳng còn quan tâm đến nó nữa… Vì tâm hồn đẹp đẽ của nàng đã làm lu mờ tất cả rồi…
Nàng Aschen, có thể nàng có đôi chân to bự chứ không nhỏ nhắn như Cinderella, có thể nàng kỳ quái và “ngớ ngẩn” chứ không hoàn hảo như Cinderella, song trong tim tôi, nàng vẫn luôn là một Lọ Lem xinh xắn, đáng yêu, theo một cách hoàn toàn riêng… Nàng công chúa chân to yêu dấu của tôi ạ!
Ludwig Kakumei là một trong những bộ manga Shi thích nhất. Có thể xem như nó là cánh cửa đưa Shi bước vào thế giới của người lớn – một thế giới không chỉ có màu hồng. Tấm không chỉ ngoan và hiền. Lọ Lem không chỉ xinh đẹp và cam chịu. Hoàng tử và công chúa… sẽ hạnh phúc đến trọn đời.
Shi đọc bài này trên VnSharing lâu lắm rồi. VnSharing giờ đã bay. Hôm nay lục lại đống bài cũ để đăng dần. Lưu lại phòng hờ một ngày nhà này cũng bay màu mất. Nhà Tiểu Yên có rất nhiều bài hay, ai có hứng thú với truyện ngắn Trung có thể ghé thăm thử. Bạn cũng đã ngừng hoạt động từ 2012 rồi.
Hình người ta cosplay mẹ kế Bạch Tuyết.
Dự là tác giả lấy cảm hứng vẽ nam chính từ Hakuei (Penicillin).

