Tags
Quận Vương phi lo cho sức khoẻ của chàng, do dự, “Không bằng con hãy nghỉ ngơi một ngày, hôm sau lại đi?”
Tiết Giang Nguyên lắc đầu, “Bây giờ con không sao, mẫu thân không cần lo lắng.”
Dứt lời, chàng nhét chiếc khăn và ngọc bội vào ngực áo, lấy chiếc áo liệm quăng vào chậu than.
Kỳ thật điều khiến Quận Vương phi hiếu kì nhất chính là chiếc khăn đó.
Lúc đồ rơi xuống, hạ nhân đã lập tức đưa tới, bà từng sinh hai người con trai, làm sao không biết chiếc khăn đó là chuyện thế nào? Nhưng Tiết Giang Nguyên lại chẳng định hé miệng nửa lời, trong phút chốc bà đã trơ mắt nhìn hắn đi mất.
Tiết Giang Nguyên quen cưỡi ngựa, tôi tớ của hắn theo không kịp, nhưng Quận Vương phi đã dặn dò, chàng phải dẫn người hầu đi theo.
Chàng không biết mình nên đi đâu. Ra đường, chàng nắm dây cương, đứng yên ở đầu đường hồi lâu.
Người hầu đi theo phía sau, không dám giục, cẩn thận hỏi: “Hầu gia…….” Lời còn chưa dứt bỗng nghe tuấn mã hí lên một tiếng, ra là Tiết Giang Nguyên đã kẹp bụng ngựa, phi nước đại phóng về một hướng.
Người hầu vội vàng đuổi theo.
Hai người một trước một sau, càng đi, trong đầu Tiết Giang Nguyên càng hiện rõ đường lối.
Con đường này… chàng dường như đã đi qua rất nhiều lần.
Gió lạnh cuốn theo băng tuyết phần phật trên mặt hắn, cả lông mi cũng phủ một lớp trắng nhạt.
Tiết Giang Nguyên lại chẳng hề nhận ra.
Đi thẳng một đường tới ngoại thành, Tiết Giang Nguyên níu cương, dừng lại trước một con hẻm nhỏ tường xanh ngói trắng.
Người hầu theo sát xuống ngựa, thấy chàng nhìn con ngõ mặt mịt mờ, không khỏi cất lời: “Hầu gia, đây là hẻm Lê Hoa.”
Tiết Giang Nguyên nghiêng đầu nhìn hắn, “Hẻm Lê Hoa?” Người hầu đáp, “Đúng vậy, chỗ này thanh tịnh, sạch sẽ, ở đây đa số là phụ nữ, trẻ em nghèo khó.” Người hầu còn biết là con hẻm này là phố quả phụ nổi tiếng.
Không biết Hầu gia bắt đầu ham thích loại này từ bao giờ, hắn thầm tặc lưỡi.
Tiết Giang Nguyên nắm tay lại, không để ý đến lời gã hầu, chậm rãi dắt ngựa đi vào.
Tên hầu muốn cản cũng đi không kịp. Hắn đành phải khổ sở đuổi theo, nghĩ thầm nhất định không thể nói chuyện này cho Quận Vương phi biết được.
Người trong ngõ cực kì kiêng kị đàn ông lạ mặt, trước nhà quả phụ lắm thị phi, nếu có người nào lòng dạ bất lương đến thì chắc con ngõ Lê Hoa này sẽ trở thành phố lầu xanh mất.
Mới nghe có tiếng vang, có người gan dạ lén mở một khe nhỏ liếc nhìn một cái, thấy một lang quân cao lớn tuấn tú, phục trang phú quý, lập tức đóng sập cửa lại.
Tiết Giang Nguyên vừa bước vào đã giống như thất hồn lạc phách, đăm đăm đi đến vị trí mình muốn, chẳng hề bận tâm ánh mắt chung quanh.
Bước theo kí ức mơ hồ đến một góc, Tiết Giang Nguyên đối diện với một cánh cửa gỗ đầy bụi bặm.
Trong mơ hồ, chàng cảm thấy nơi này quen thuộc đến lạ.
Thấy chàng bất động, cứ nhìn chằm chằm vào cánh cửa không nhúc nhích, gã nô bộc lên tiếng hỏi: “Hầu gia, liệu có cần kêu cửa chăng?” Tiết Giang Nguyên lập tức gật đầu.
Người hầu nhận lệnh liền bước lên gõ cửa, nhưng đã gõ hồi lâu mà bên trong vẫn không có ai trả lời.
Gã ta gọi to, nhưng đáp lại y vẫn chỉ là một sự lặng thinh.
“Hầu gia, nơi đây e là đã lâu không có người ở.”
Tên hầu cận bước xuống bậc thềm, mu bàn tay gõ cửa đã dính đầy bụi. Hơn nữa trước cửa nhà còn đóng một lớp tuyết dày, không được dọn dẹp sạch sẽ như những nhà còn lại.
Tiết Giang Nguyên nghe trống rỗng trong lòng, hai chân như mọc rễ, vẫn ngần ngừ không chịu đi.
Đúng lúc này, nhà đối diện bỗng mở ra một khe cửa nhỏ, một người đàn bà gương mặt khắc khổ ló đầu ra: “Các người tìm ai?” Bà vốn không muốn dính líu gì với người lạ, nhưng nếu bọn họ cứ đứng đây thì bà sẽ không tiện ra ngoài bán hàng thêu thùa.
Tiết Giang Nguyên không mở miệng, gã người hầu thông minh, bước lên nói, “Thím ơi, xin cho hỏi thăm một chút, người lúc trước ở đây đã đi đâu rồi?”