Tags

,

Tiết Giang Nguyên đỡ ông lên rồi ngồi xuống bên dưới Quận vương. 

Nô bộc đúng lúc dâng tách trà nóng cho chàng ấm người.

Quận vương mới vừa nói với Khương Lãng về việc trong triều, Tiết Giang Nguyên dù đã đến nhưng lại chỉ ngồi uống trà mà thôi, chẳng có vẻ gì là muốn nói chuyện.

Quận vương biết ý con, cũng không đề cập chuyện tư, chỉ dẫn dắt chủ đề về chính vụ.

Khương Lãng một bên trả lời, một bên thì lo lắng bồn chồn.

Nói hơn nửa canh giờ, nước trà đã đổi ba bốn trản, Tiết Giang Nguyên vẫn thản nhiên như cũ. Chàng hơi nghiêng người nhìn họ nói chuyện, vẻ mặt vô cùng tập trung.

Khương Lãng lại ngồi không yên.

Ông vốn định cáo từ, không muốn mất nốt chút mặt mũi cuối cùng, nhưng nghĩ đến vệt đỏ trên cổ con gái vì dây lụa trắng, ông khẽ cắn môi, quyết định bất chấp mọi giá.

“Hầu gia,” Nhân lúc Quận vương tạm dừng, ông rốt cục tìm được cơ hội, chuyển hướng về phía Tiết Giang Nguyên: “Hầu gia, Quận vương…… Hôn sự……” Quận vương lộp bộp, thầm nghĩ, đến rồi.

Đang lúc ông định thay mặt Tiết Giang Nguyên từ chối, bên kia Tiết Giang Nguyên đã đặt chung trà xuống, từ từ mở miệng: “Hôn sự? Hôn sự nào?” Quận vương nhìn cậu con nhà mình, nuốt xuống lời đã đến khoé miệng.

Khương Lãng lúng túng không biết nên nói thế nào.

Tiết Giang Nguyên như bừng tỉnh đại ngộ, “Ý Ngự sử muốn hỏi, liệu bản Hầu có ý cưới vợ hay chăng, phải không?” Khương Lãng càng muốn nói thẳng là việc từ hôn lúc trước coi như không tính, nhưng Tiết Giang Nguyên đã mở miệng, ông cũng không thể nói khác. Ông đành cười gượng một cái làm đồng ý.

Tiết Giang Nguyên lắc đầu, vẻ mặt chân thành tha thiết, “Trải qua một lần sinh tử, bản Hầu không muốn sống uổng cuộc đời, bây giờ chỉ muốn đền đáp triều đình, không hề có tư tình nhi nữ.”

Chỉ một câu đã bịt kín đường lui của Khương Lãng.

Ông mà nói nữa chẳng phải là tai họa con trai tốt nhà người ta một lòng vì Đại Chu hay sao? Quả nhiên là tới không được, lùi cũng không xong, ông chỉ còn cách nuốt xuống việc này, không thể làm gì được nữa.

Khuôn mặt ông nóng lên, xấu hổ không thôi, không thể ở thêm nữa, lập tức đứng dậy cáo từ.

Trước khi về, Tiết Giang Nguyên lại theo ông đến tận cửa Quận vương phủ.

Khương Lãng ngẩn ra, hồi sau lại vui vẻ, thầm nghĩ có lẽ Tiết Giang Nguyên muốn sửa miệng, chẳng qua mới vừa rồi có Quận vương nên không tiện nói rõ mà thôi.

“Hầu……” Ông chưa kịp nói gì, nô bộc trong phủ đã dắt một con ngựa toàn thân trắng như tuyết đến. Khương Lãng ngẩn ra.

Tiết Giang Nguyên nhận lấy đường mạch nha, cho con ngựa ăn một viên, rồi lại vỗ bờm của nó, phi thẳng lên lưng ngựa. Động tác liền mạch lưu loát, con ngựa còn thở phì phì, phun một hơi vào mặt Khương Lãng.

Tiết Giang Nguyên thấy thế, kinh ngạc, “Ngự sử còn chưa đi?”  

“Đang… đang định đi ngay……” Khương Lãng lau mặt một cái, nghẹn một hơi thở không nổi.

Tiết Giang Nguyên gật đầu, “Đã vậy, không tiễn.”

Dứt lời, xả dây cương một cái, con ngựa lập tức hí vang, phi ngay đi.

Khương Lãng đứng sau lại ăn đầy bụi.

Ông tức anh ách một bụng không thể nổi đoá ở đây, ráng nén giận về phủ. Vừa vào cửa, Tương thị và Khương Tư lập tức ra đón, vây quanh ông không ngừng hỏi: “Sao rồi, sao rồi? Hầu gia nói thế nào?” Khương Lãng tức như bò đá, không thể xả với Tiết Giang Nguyên và Quận vương nên vốn đã đè nén dữ dội, giờ Tương thị và Khương Tư lại còn như vậy, không khác gì thêm dầu vào lửa.

Ông phất mạnh tay áo một cái, đẩy Tương thị ngã sang một bên, chỉ vào mặt bà, mắng: “Sau này đừng hòng si tâm vọng tưởng, mặt mũi của tôi đã bị người ta chà đạp nát bét, đừng hòng sai tôi đi nữa!” Dứt lời, lại quay sang Khương Tư, “Mi mà không phục, dám lấy cái chết ép ta lần nữa thì ta sẽ chuẩn bị một cỗ quan tài cho, mi tự đi!” Xả một trận xong, ông thấy nhẹ nhõm cả người, bỏ mặc hai người họ sững sờ, bước vào viện của người thiếp.


Bà Tuyên: Bây giờ hết lo rồi chứ? ~(V~)~