Tags
Tiết Giang Nguyên nghỉ ngơi nửa tháng, mới xem như khỏe mạnh.
Cả Quận vương lẫn Quận vương phi đều muốn đưa chàng lên núi, thành tâm hoàn nguyện, đồng thời cảm tạ Minh Tuệ đại sư, nhưng họ bỗng lại được tin Minh Tuệ đại sư đã đi du lịch dạo chơi rồi, đành phải thôi.
Thiên tử vui mừng, thời gian này không ngừng ban thưởng, Tiết Giang Nguyên còn tiến cung một lần diện kiến thánh nhân. Nhưng mỗi lần thánh nhân hỏi đến việc hồi sinh, chàng lại không tài nào nhớ nổi, trước mặt như phủ một lớp sương mù.
Chàng vẫn nhớ kỹ hình bóng trong mộng kia, chỉ cần vừa nhớ đến là lồng ngực lập tức quặn đau không chịu nổi, thế nhưng chàng chẳng tài nào quên được, cũng không muốn quên.
Nàng nhất định là một người rất quan trọng, nhưng chàng cũng không thể nhớ nổi điều gì.
Vì bệnh nặng mới khỏi, chàng vẫn ở lại trong Quận vương phủ tĩnh dưỡng.
Việc chàng sống lại ồn ào ai nấy đều hay, nhà họ Khương đương nhiên cũng biết, lúc đầu cũng sai người đưa nhiều quà cáp đến.
Phải nỗi Quận vương phi vẫn còn khó chịu việc bọn họ từ hôn, tuy nói không thể trách được, dù sao cũng là lẽ thường ở đời, nhưng nếu còn muốn thân thiết như xưa thì bà không làm được.
Không ngờ hôm nay hưu mộc, Khương Lãng lại đích thân đệ thiếp đến cửa, đương nhiên, ông ta không phải muốn gặp Tiết Giang Nguyên, mà là Quận vương. Quận vương đương nhiên phải ra gặp ông ta, Quận vương phi trong lòng cũng không thoải mái, cố ý kéo Tiết Giang Nguyên lại dặn, nếu Khương Lãng có nhắc đến chuyện thành thân thì chàng nhất định không được đồng ý.
Tiết Giang Nguyên ngẩn người, mới nhớ ra trước đây mình từng có hôn ước.
Nếu Quận vương phi không nhắc, chàng thậm chí đã sắp nhớ không nổi gương mặt của Khương Tư.
Ngày xưa thường nghĩ đến nàng, trong lòng nhung nhớ, ngọt ngào khôn kể.
Giờ đây, đã không còn có thể gợn sóng nửa phần.
Chàng khẽ nhíu mày, rồi đưa tay ôm ngực, thấy một trận co thắt đau đớn quen thuộc.
Quận vương phi biết từ khi tỉnh lại chàng mắc phải chứng đau tim, mời ngự y đến khám cũng không thấy có bệnh gì, chỉ nói sau này chú ý một chút là được.
“Êm đẹp tại sao lại đau?” Quận vương phi càng thêm ưu sầu, “Hay là, con còn nhớ đến Khương Nhị cô nương kia?” Bà chỉ tưởng lời nói của mình khiến Tiết Giang Nguyên không thoải mái, có lẽ là vẫn còn thương Khương Tức.
Nếu nó thật sự không dứt bỏ được… Quận vương phi trước giờ thương con liền trở nên do dự.
Tiết Giang Nguyên trở lại bình thường, thấy bà đầy mặt ưu tư, lập tức lắc đầu, trấn an: “Không sao, mẫu thân yên tâm, hiện giờ Uyển Diễm không mang lòng ấy.”
Tuy nói như thế, nhưng Quận vương phi vẫn không tin tưởng lắm. Liệu… bà có nên nhân lúc nào rảnh đi gặp Khương Nhị chăng?
Tiết Giang Nguyên cũng không biết quyết định của bà, thấy nô bộc của mình đến gọi, liền thưa với Quận vương phi một tiếng, quay người đi theo.
Khương Lãng rõ ràng là túy ông chi ý bất tại tửu, Quận vương muốn cản, cũng không cản được.
Nhưng ông ta từ hôn rồi lại chủ động đến nhà, dù không thể khẳng định là đến vì chuyện hôn nhân, nhưng ai nhìn vào lại chẳng nói là hối hận đeo bám, mặt dày như trâu.
Khương Lãng cũng tự cảm thấy mất mặt.
Nhưng ông không còn cách nào khác, vợ con trong nhà lấy cái chết ra uy hiếp, ép ông phải đến ướm lời Hầu gia thế nào, ông có không muốn đến đâu cũng chỉ có thể ráng mà đi.
Đang trò chuyện với Quận vương, Tiết Giang Nguyên đã đến. Khương Lãng vội đặt tách trà trên tay xuống, định hành lễ với chàng. Tiết Giang Nguyên thoáng dìu ông một cái, cười nhẹ, không thấy tức giận, nhưng cũng chẳng có nửa ý vui mừng, “Khương Ngự sử không cần đa lễ.” Bấy giờ Khương Lãng mới thôi.
Nhân khoảng cách này, ông ngẩng đầu nhìn Tiết Giang Nguyên một cái, thấy dù sắc mặt chàng hơi trắng bệch, thân hình có thoáng gầy yếu một chút, nhưng tinh thần vẫn khỏe mạnh như cũ.
Không biết có phải từng dạo một vòng qua Qủy môn quan hay không mà đôi mắt ấy cực kì sáng rõ, giống như có thể xem thấu người khác từ trong ra ngoài vậy.
Khương Lãng giật thỏm trong lòng.
Ông có linh cảm, Hầu gia này hiện giờ đã khác lúc trước, chuyện mà Thanh Sương muốn… e rằng phải đổ về Đông.
Bà Tuyên: Đoạn này hay ghê luôn á! Hỏi tui truy thê hoả táng tràng làm sao, tuy mất trí nhớ, nhưng sẽ dựa theo cảm giác trong lòng mà đuổi, hơn nữa không buông bỏ được ~ đồng thời hoàn toàn vạch rõ ranh giới với Khương Nhị luôn 一
Lục lại bài cũ thấy cái này làm xong lâu rồi mà chờ beta nên không post, cuối cùng quên khuấy mất tiêu ~