Tags

,

4.

Vương Hân chờ cậu thi xong. Mấy chục đứa nhỏ lục tục bước ra, tuổi tác trông xấp xỉ nhau, đa số đều đi cùng phụ huynh, có đứa đi với ông bà. Thời buổi này, con nít học nhạc gia cảnh không tệ, ai nấy trông đều tươi tỉnh sáng láng. Có lẽ vì con đường này thật sự không dễ đi, không mấy ai có áp lực gì nhiều, nói không chừng gia đình đều có gốc cả. 

Vương Hân chờ một hồi, bỗng có chút cảm khái. Nếu có người nói cho anh biết chuyện này ngay từ đầu, liệu anh có còn học không?

Mấy đứa nhỏ quần là áo lượt này giống như đến từ một thế giới hoàn toàn khác với cậu nhỏ mà anh đang chờ. Trường thi bật điều hoà rất lạnh, Châu Thâm mặc một chiếc hoodie màu đen, trông lại càng thêm nhỏ bé. Nhưng Vương Hân vẫn rất tin vào cậu, anh từng nghe qua bao nhiêu là giọng hát, biết sự khác biệt giữa cậu và bọn họ. 

Anh biết Châu Thâm đặc biệt đến mức nào, anh hy vọng Châu Thâm đừng lãng phí thời gian như mình.

Ba giờ vào trường thi, sáu giờ cũng chưa thấy đi ra. Vương Hân hơi sốt ruột, cả trường gần như đã về hết rồi, thời gian kéo dài không phải là một việc tốt, thường có nghĩa là trong ban giám khảo có bất đồng quan điểm. 

Cuối cùng Châu Thâm được hộ tống đi ra, khuôn mặt mới khóc xong buồn rười rượi. Người đưa cậu ra khẽ ôm cậu, liên tục nói ông rất thích giọng hát của cậu, lấy hơi, cảm âm đều tốt, âm sắc trời ban; mong rằng cậu đừng từ bỏ âm nhạc, nhưng quyết định lần này là cả ba giám khảo cùng đưa ra, ông không làm gì được. 

Châu Thâm sụt sịt. Vương Hân nhìn rất khó chịu, khi còn trẻ mỗi một vấp ngã đối với họ đều đau thấu tâm can.

Vương Hân bước nhanh lên trước đón cậu, “Thâm Thâm……”

Châu Thâm ngưng khóc, ngồi lặng im trên ghế phụ. Vương Hân ngồi cùng cậu, nửa buổi không nói lời nào, Vương Hân thầm nghĩ, có phải mình nên nói gì đó hay không. 

“Em sẽ đi học y thôi, đã nỗ lực rồi, không còn gì tiếc nuối.” Châu Thâm bỗng nhiên nói, cố gắng nặn ra một nụ cười, “Đi coi người khác, thấy quả thật em cũng không phù hợp……”

Vương Hân khởi động xe, mặt lạnh băng liếc cậu, “Im cm cậu đi.”

Anh chạy đến Hậu Hải. Tối thứ năm, đèn đường mới bật, tuy không đến mức chật như nêm cối, như Hậu Hải thì lúc nào cũng nhộn nhịp. 

Vương Hân dẫn Châu Thâm vào sâu trong phố rượu, liên tục có người chắn đường họ, mời chào menu đêm nay, có thẻ học sinh giảm 5%, ly thứ hai nửa giá, hôm nay đổi ca sĩ mới…….. 

Vương Hân đưa cậu đến một tiệm ngay cuối đường, chào hỏi nhân viên trong tiệm. 

“Ái chà, Hân ca đến, để tôi đi báo ông chủ.” Nhân viên rất quen với Vương Hân, tiếp đón nhiệt tình, chỉ chốc lát sau, một người đàn ông trung niên văn nhã bước ra, tươi cười rạng rỡ chào hỏi Vương Hân, “Đến rồi à?”

“Ừ, “ Vương Hân giới thiệu Châu Thâm, “Em tôi.”

Ông chủ quán bar này là người từng chứng kiến thời đại nhạc rock underground của Bắc Kinh, ba hoa rằng mình từng tận mắt thấy Đậu Duy cưa được Vương Phi, Châu Tấn đi làm vũ nữ, khăn trùm đầu màu đỏ rồi khi nào thì đi theo tôi [đoạn này lú]. Ông làm vài ly với Vương Hân, thở dài cười, Đậu Duy – Vương Phi ly hôn rồi, Châu Tấn đi đóng phim mất, bánh xe thời gian tàn nhẫn lăn đi, nhạc rock đã mất đi thứ mà nó phải phản kháng lại, không còn gì nữa.  

Ông nói, may mà Vương Hân không ở đây, tuy tiếc nuối nhưng quyết định như vậy cũng là không sai.

Chung quanh đều là các thanh niên văn nghệ, trào lưu Emo vẫn còn, mấy người trẻ ăn bận đĩnh đạc cô độc giữa thời đại không thuộc về họ. Châu Thâm không quen, dán sát vào Vương Hân, khẽ níu tay áo anh. 

Ăn cơm tán gẫu uống rượu, ông chủ nói phải đi chào khách, bảo hai người họ cứ tự nhiên. Vương Hân uống hết chai bia trên bàn, thấy Châu Thâm mãi luôn không uống, phất tay cho nhân viên đừng khui nữa, đi thẳng đến bên ban nhạc, chào hỏi tay guitar, lại ôm vai bả cổ với tay keyboard, nói nhỏ vài câu.  

Anh bước lên sân khấu, ra hiệu cho ban nhạc bắt đầu biểu diễn. Bốn phía người người đang uống rượu, đánh bài, chơi ma sói, tiếng ồn ào huyên náo khắp nơi, bỗng im bặt ngay khi Vương Hân mở miệng. 

Giọng hát như tiếng đàn violin, tựa như rung chấn phát ra từ thân cây vân sam, nồng nàn như rượu, tinh tế như vòng ôm, ấm áp như một nụ hôn dài. Vương Hân chỉnh giá micro đúng độ cao phù hợp, hát thật chậm, giọng thật trầm, khắc hoạ gương mặt phiếm say dưới ngọn đèn rực rỡ.

“Dáng em”, La Đại Hựu của cả cộng đồng fan âm nhạc thế hệ bọn họ. Chỉ có những người thuộc thế hệ này mới biết, nhạc dân ca và rock là một thứ, là anh em một nhà. Dân ca thời đó có sức mạnh, hướng ra bên ngoài, dùng để thể hiện nỗi buồn đau, khát vọng tự do, sự phản kháng đối với gông cùm. Không phải dùng để uống rượu tiêu sầu. 

Châu Thâm mở to hai mắt. Cậu biết giọng Vương Hân rất hay, nhưng không ngờ anh lại biết hát. “Biết hát” và “hát hay” trong miệng người bình thường là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. “Biết hát” của Vương Hân, vừa mở miệng ra là đã khác xa “hát hay” bình thường như mây với đất. Anh không chỉ có giọng nền tốt, cảm âm chuẩn, tình cảm tinh tế, mà ngay cả đoạn ngẫu hứng giữa bài cũng đúng tiêu chuẩn chuyên nghiệp, giống như có muôn vàn cảm xúc đang bị giấu kín, nhưng chuyển âm một cái lại tự nhiên thoải mái giống như tất cả tiếc nuối trước đó chỉ là ảo giác.  

Đôi mắt Châu Thâm dần đong đầy nước mắt, cậu không biết Vương Hân đã học nhạc bao nhiêu năm rồi. 

Vương Hân rất rành Bắc Kinh, dù là tài xế chính gốc Bắc Kinh cũng chỉ quen thuộc những khu gần nhà mình, nhưng một người phiêu bạt ra Bắc như Vương Hân lại gần như không có điểm mù nào trên bản đồ; cho dù đi đón cậu ở thành Tây cũng có thể đọc vanh vách tên những con hẻm nhỏ. 

Vương Hân rất rành sạp báo, trên cổ tay áo còn vương mùi mực, dù cho mở miệng chào hàng chẳng mấy khi suôn sẻ. 

Vương Hân cũng rất rành Santana 2000, đổi săm lốp bảo Châu Thâm khỏi xuống, cầm cái kích chừng bảy, tám phút là xong, rửa mặt rửa tay, vẩy vẩy nước rồi lên xe ngay. 

Xung quanh rất tối, ánh đèn rọi vào người Vương Hân, thẳng tắp, anh tuấn, đường nét rõ rệt. Hắn nhìn Châu Thâm, chỉ cất tiếng hát cho riêng mình cậu.

Em vẫn như trước đứng lặng giữa cõi trần mênh mông, đứa trẻ thông minh cầm theo chiếc đèn lồng sắp vỡ. Chất giọng trầm dày miên man như nước, hoàn toàn bao phủ lấy Châu Thâm, ánh đèn làm cậu không còn chỗ trốn. 

Nước mắt Châu Thâm rơi xuống.

Part 5


Dáng em_Lâm Chí Huyền.

Bài này chú Lâm hát hay nhức nách, nhưng giọng cao quá Shi không hình dung ra được Tích ca hát sẽ ra thế nào, cho nên kiếm vòng vòng mãi mới ra bản này *tạm* được, trầm hơn, chậm hơn.

Dáng em_Đàm Vịnh Lân.

Tất nhiên, đây là bản Quảng Đông, nên lời sẽ khác bản Trung nội địa, cho nên mọi người vẫn là nhìn sub bản Lâm Chí Huyền mà ghép vào fic nhé.

Dáng em_Nguyễn Phi Hùng (lời Việt bản gốc, rất có thể bạn đã nghe).

Dáng em_Thế Khoa (lời Việt cover).


Khi tui quyết định nhín chút thời gian ít ỏi định edit tiếp trước khi quy ẩn thì Unikey lại bị khùng…

Chap sau có H.