Tags

,

3.

Châu Thâm thi viết vào chiều thứ tư, thi ở trường Bát Trung, làm bài trên máy tính, có kết quả ngay. Vương Hân hỏi cậu còn cần ôn bài nữa không, Châu Thâm nhún vai, biển học vô bờ, làm sao ôn hết.

“Đằng nào thì mấy môn văn hóa của em cũng ổn lắm.” Châu Thâm lại gật đầu, giống như đang tự nói với bản thân.

Trời vừa tối Châu Thâm nói muốn đi ăn lẩu xương cừu, Vương Hân chiều cậu, nhưng cả ngày chưa ăn sáng ăn trưa, bụng rỗng lại uống lạnh nhiều, dạ dày bắt đầu hành nhẹ. Châu Thâm nhìn ra anh có vẻ không ổn, lẽo đẽo hỏi trước hỏi sau cả buổi đến mức Vương Hân phát phiền, liên tục nói không sao hết, cậu chọn chỗ đi ăn lẹ đi. Châu Thâm suy nghĩ nửa ngày, kéo anh đi tiệm cháo Sán Đầu ven đường.

Lúc đưa Châu Thâm về khách sạn, Châu Thâm hỏi Vương Hân, ca, anh đỡ hơn chút nào chưa? Vương Hân dừng xe bên đường, kéo thắng tay, xua tay, không sao không sao.

Châu Thâm thò lại, có thật là không sao không đấy? À, có phải là vì hồi sáng em ăn mất bữa sáng của anh không? Cậu chàng nấm lùn, cái đầu xù xù, xuất hiện trước mắt Vương Hân, nhỏ giọng nói mình rành lắm, mẹ cũng bị dạ dày không tốt, nói xong lại còn đưa tay xoa bụng cho Vương Hân nữa.

Đủ chưa trời. Vương Hân bật cười, con nít cứ thích táy máy tay chân. Anh cầm tay Châu Thâm bỏ ra, “Tôi không sao.”

Châu Thâm lại hỏi anh sống ở đâu; Vương Hân nghĩ về tầng hầm và sạp báo kia, nói qua loa tên trạm tàu điện ngầm, cậu nhóc nói sáng mai sẽ đến tìm anh.

Kết quả bảy giờ rưỡi sáng Châu Thâm đã tới, đến cửa trạm tàu thì gọi cho anh, nói mình tới rồi, có thể đến giúp đỡ.

Cậu mang theo mấy bịch mì lạnh nướng, sữa đậu nành nóng, còn đựng bằng hộp của Tụ Đức Hoa Thiên [một tiệm ăn nổi tiếng]. Gặp mẹ Vương Hân, cậu cười tươi chào hỏi, tự giới thiệu nói là học sinh đến dự thi, hai ngày nay ngồi xe Vương ca chở.

Vương Hân từng gặp người phú quý thế nào, đương nhiên cũng nhìn ra cậu chỉ là con nhà bình thường, muốn trả tiền bữa sáng cho cậu. Những người hoàn cảnh khó khăn mà lại kiên cường thường tính toán tiền bạc rất rõ ràng, đây là nguyên tắc, như giấy rách phải giữ lấy lề vậy. Châu Thâm phất tay nói không cần, rồi lại mặt dày một cách quang minh chính đại —— Vương ca bao em ăn tối đi.

Mẹ Vương Hân vào ngồi trong sạp báo, cậu không gọi là Vương ca nữa, hở ra là “ca” miết. Giúp Vương Hân mở sạp, treo từng tờ báo lên, chủ động sắp xếp lại lần nữa, cái nào chưng, cái nào bán, cái nào bìa cứng sặc sỡ thu hút ánh mắt người đi đường, rõ ràng rành mạch.

Trời quá nóng, Vương Hân moi trong tủ lạnh ra một chai nước quăng cho cậu, Châu Thâm ngoan ngoãn khui ra uống. Giọng cậu khi nói chuyện cũng mang âm sắc trẻ con, nhưng không mỹ lệ du dương như khi hát, trông người gầy tong gầy teo, khó lòng có thể tưởng tượng được phong thái khi cất giọng. Có lẽ là con người ai cũng tự đeo filter, Vương Hân dễ dàng bị âm thanh làm mất não.

Buổi chiều đưa cậu đi thi, nhân lúc cậu làm bài tranh thủ đi sửa xe. Tháng trước bị người ta quẹt trúng cản trước chút xíu, bên bảo hiểm giám định thiệt hại xong không chuyển khoản, hôm qua mới vào. Vương Hân chẳng thèm đem con xe nát này đi kiếm tiệm gì cho sang, nhờ bạn sơn một lớp là được, phần còn lại dùng để cải thiện cuộc sống, xem như một khoản thu nhập ngoài ý muốn.

Châu Thâm lúc bước ra trông khá vui vẻ, có thể thấy cậu thi được không tệ. Vương Hân hỏi cậu thi bao nhiêu điểm, Châu Thâm hất cằm, “Đã nói em học hành ổn lắm mà, hẳn là cũng lọt được top ba đợt này.”

Vương Hân cũng vui theo, vỗ vai cậu, “Đi, ca bao cậu đi ăn Haidilao.”

Tiệm Haidilao gần đường Nhị Long nhất nằm trong tòa nhà Tây Đan Hôn Khánh, Vương Hân đậu xe trong hẻm Nê Oa, mang theo bé nhóc mừng rỡ ton ton đi ăn lẩu.

Haidilao là nhà hàng Giản Dương, Tứ Xuyên, nhưng thành lập ở Tây An, phát tài ở Bắc Kinh. Nguyên nhân không có gì khác ngoài việc những nhà hàng phương Bắc chẳng biết phục vụ là gì, một tiệm lẩu Xuyên đồ ăn ổn, ra Bắc lại thay đổi thái độ phục vụ, lập tức liền vô địch thiên hạ. Dân tài xế Bắc Kinh ai cũng biết phải đem khách đến Haidilao, hãnh diện.

Khi xếp hàng Châu Thâm ăn hết hai bịch snack Bugles miễn phí, còn uống đầy bụng trà lạnh, đến lúc ăn thật thì lại ngược lại ăn được không bao nhiêu, cứ dốc sức gắp đồ ăn cho Vương Hân —— cậu rất biết nấu lẩu, lòng heo chín mềm, tàu hũ ky vàng giòn rụm, hỏi Vương Hân —— chà, ca anh ăn óc không? Thử không?

Vương Hân lắc nguầy nguậy. Châu Thâm cười lớn, nói trường mình nằm đằng sau tòa thị chính, quay mặt ra đường lớn, đầy tiệm ăn vặt lớn nhỏ —— anh biết lẩu xương hầm không? “Món sủi” của người Tứ Xuyên á, chỗ em có thể nấu óc nữa, vớt lên cho ớt, cải chua, dầu mộc khương tử với rau diếp cá, anh biết rau diếp cá không?

Cậu tỉnh lại đi. Vương Hân nghĩ thử, không rét mà run, nói nữa là tôi ăn hết vô đấy.

Ăn tối xong, Châu Thâm cười híp cả mắt. Khẩu vị của cậu cũng không có gì đặc biệt, nhưng cứ ăn cay là vui như tết. Châu Thâm có thể ăn khoai tây lát nấu dầu ớt đến thiên hoang địa lão, cũng có thể nhượng bộ một chút, gọi lẩu uyên ương cùng người bệnh dạ dày Vương Hân. Nước dùng trắng không, có gì ngon mà ăn? Châu Thâm vớt được bao nhiêu đồ ăn là chất đống hết trong chén của Vương Hân.

Tản bộ xong Vương Hân đưa cậu về, khi sắp xuống xe, Châu Thâm đột nhiên giơ tay đặt lên cần thắng —— chính xác mà nói là đặt trọn lên tay Vương Hân, nói, ca, em lo lắng lắm.

“Sao vậy?”

Châu Thâm cúi đầu, rồi lại ngẩng lên, lắc đầu, “Sợ thi hát, sợ em không phù hợp.”

Dường như cậu cũng cảm thấy mình lo được lo mất có vẻ thật buồn cười, lại cười đứng lên, “Haiz đằng nào không được thì cũng đi học y thôi, cám ơn ca, em đi trước.”

Vương Hân cầm mạnh lấy tay cậu, kéo về lại trong xe, nghiêng người ôm lấy cậu bé. “Không sao đâu, ca tin cậu.”

Vương Hân suy nghĩ, lại nhẹ nhàng xoa đầu cậu, ngón tay chạm lên cổ, trượt xuống, vỗ vỗ bờ vai.

Khuôn mặt Châu Thâm nháy mắt sáng bừng trở lại, “Vậy em tin ca á.”

Vương Hân nhìn theo, ngồi trong xe chốc lát, đốt điếu thuốc, rít được một nửa. Đây là một chuyện nên cổ vũ à? Có năng khiếu là lăn lộn nổi chắc? Mười bảy, mười tám tuổi, ai biết là họa hay phúc.

Bảo vệ đến vỗ vỗ kính xe Vương Hân, bảo anh mau tránh ra, đừng cản đường người khác —— dân trong nghề ai cũng rành rẽ, biết cái nào là xe đen chạy chui chở khách. Vương Hân gật đầu, lập tức lái xe phóng đi mất.

Part 4


Mới dọn nhà, đồ thì nhiều mà bài thì dài.