Tags
2.
Châu Thâm được xếp lịch thi vào thứ tư, thứ năm. Trước hết sẽ thi viết về kiến thức phổ thông và chuyên ngành, sau đó là thi hát. Sắp thi thì không được đi chơi, nhưng đây là lần đầu tiên cậu đến Bắc Kinh, đương nhiên vẫn có chút tò mò, muốn đi vòng vòng xem thử.
Hai người theo lịch hẹn hôm trước, chín giờ sáng gặp nhau ở khách sạn nơi cậu ở. Châu Thâm nói câu nào cũng kèm hai tiếng “Vương ca”, mặt cười tươi rói.
Chiều hôm qua lúc ra Thanh Hoa không thấy xe đâu, Châu Thâm “lộp bộp” một cái, nghĩ hành lý của mình còn đang để trong cốp xe của Vương Hân, không phải bị lừa đấy chứ. Mới bắt đầu lo, một chiếc Santana màu đen đã xuất hiện, nháy đèn hai cái. Vương Hân nghiêng người mở cửa cho cậu, còn đưa một cây kem.
Cây kem đã được quấn bằng chiếc khăn mặt âm ẩm anh thường dùng lau kính chiếu hậu. Châu Thâm hớn hở nhận lấy, xé giấy gói ra; Vương Hân lái xe, thoáng nhìn vào kính chiếu hậu, cảm thấy buồn cười, lại quay xuống nhìn cậu một cái, bật cười, “Cũng không sợ tôi bỏ thuốc chết cậu.”
“Không sợ……” Châu Thâm ngoạm một miếng to, nói tiếng được tiếng mất, “Thuốc em… được gì chứ.”
“Vương ca có gì ăn không?” Hôm qua ăn kem của Vương Hân, không bệnh không đau, hôm nay đương nhiên phải được đằng chân lân đằng đầu, “Sáng dậy trễ, không có đồ ăn.”
Trên cửa xe Vương Hân treo một bịch sữa đậu nành, trong bịch cắm một chiếc ống hút, cạnh cần số còn để một bịch bánh cuộn chiên Thiên Tân. Châu Thâm quan sát một lượt, bước đến trước mặt Vương Hân, “Cho em phải không?”
“Nhóc ranh……” Vương Hân bị cậu chọc tức đến phì cười, “Cậu lấy ăn đi.”
Dạ dày Vương Hân không được tốt, mười bảy tuổi anh đã đi phiêu bạc, con trai bình thường cũng không giỏi tự chăm sóc bản thân, làm việc, nghỉ ngơi, ăn uống thất thường, dần dà thành bệnh bao tử, mỗi khi quá mệt mỏi hay stress thì lại ăn không vô, quá giờ cũng không muốn ăn. Tài xế là nghề vất vả, ngồi ghế lái co mình cả ngày đương nhiên không thoải mái, Vương Hân mua đồ ăn sáng, ăn không vô liền tiện tay treo bên cửa.
Châu Thâm ngoan ngoãn nhận lấy, ngửi ngửi, dè dặt, “Sữa đậu nành ạ?”
“Ừ, hồi sáng có.”
“À, chỉ cần không phải là nước…… đậu xanh gì đó là được.”
“Muốn uống còn không có đâu.” Vương Hân nhìn cậu, “Đi đâu?”
Châu Thâm lôi một tấm bản đồ Bắc Kinh ra, chẳng biết đã thó ở đâu, lật nhìn cả buổi, “Địa điểm du lịch một ngày, được không? Mấy cái chỗ……”
“Cho cậu xếp hàng chết……” Vương Hân lầm bầm, không yên tâm, chỉ vào bản đồ, quay đầu nói, “Cái này gần đây, thắt dây an toàn vào.”
Châu Thâm hai ba ngụm làm xong phần bánh, uống hết sữa đậu nành, sột soạt hút ráo bịch nilon, sau đó mở ba lô, mò ra một cái bịch nhựa nhăn nheo đựng rác, cuối cùng mới mãn nguyện đi bỏ, “Vương ca, giọng anh nghe hay ghê á, còn vang nữa, anh có đi hát không —— á á.”
Vương Hân đột nhiên phanh gấp làm Châu Thâm hoảng sợ. Anh hơi nhíu mày, ngón tay trỏ Châu Thâm, “Ngồi đàng hoàng.”
“Dạ……” Châu Thâm không để bụng, mở radio, “Em nói dối cha mẹ tới đây, nói là đi du lịch, nhưng thật ra là để đi thi.”
“Cậu có quen biết à?” Vương Hân lại tập trung nhìn đường.
“Có quen biết gì đâu, hơn nữa —— em còn zero căn bản. Không được thì đi thi đại học thôi, em học y cũng được, điểm văn hóa của em cũng không tệ lắm.” Châu Thâm mân miệng, “Em chỉ muốn thử xem mình có thể làm được không thôi. Có điều cả ba mẹ em đều cảm thấy…… Thật ra chính em cũng biết, mình không phù hợp làm ca sĩ chuyên nghiệp.”
“Tại sao ——” Vương Hân bị kẹt xe trên đường Tây Trường An, hết cách, đành phải dành thời gian trò chuyện với đứa nhỏ.
“Ngoại hình không hợp.” Cậu bé nói đầy xa xôi, không hề thở dài, như nói một chuyện đã bị nói cả trăm ngàn lần, “Ngoại hình và chiều cao không hợp ấy mà.”
“Cũng chưa chắc.” Vương Hân nói nhỏ, nhìn đoạn đường kẹt xe phía trước, “Đường này không đậu được, để tôi tìm chỗ đậu xe rồi chúng ta xuống ở đây đi, dẫn cậu đi xem địa điểm du lịch Bắc Kinh thứ nhất.”
Tổ chim – sân vận động quốc gia Bắc Kinh, sân khấu nghệ thuật hoành tráng nhất. Vương Hân không có gì để giới thiệu, đành phải chỉ vào đống kiến trúc này, “Cậu muốn học âm nhạc, xem thử có hợp với chỗ này không. Tôi chờ cậu ở đây đi, sợ bị kéo xe, cũng không được bao lâu.”
Châu Thâm bị chọc cười, “Còn Vương ca thì sao?”
“Nóng lắm, không muốn đi, đứng đây hút thuốc chút.” Vương Hân áo thun trắng quần jean rách trông đầy phong trần, không biết là do bạc màu hay là theo mốt, phần da lộ ra quả thật đã phiếm mồ hôi. Bắc Kinh giữa hè, 37, 38 độ nướng.
Anh nghe Châu Thâm nói câu “đi hát” bỗng thấy nhói trong lòng. Bảy tám năm trước ra đời phiêu bạc, tối ngủ chợ đêm, làm công trong quán bar, đại để lúc đó vẫn còn giữ chút ngạo nghễ của tuổi trẻ. Muốn lấy ca hát làm sự nghiệp nên mới không thèm đi hát ở Hậu Hải, rơi vào đường cùng, còn cái gì không thể. Vì thế thuê một tiệm báo, đưa mẹ đến Bắc Kinh cùng buôn bán, buổi sáng lái xe chui, vất vả qua ngày cũng còn hơn đi hát theo yêu cầu trong mấy quán bar, bị khách say xỉn giày xéo ước mơ.
Vương Hân quá coi trọng âm nhạc. Những năm tuổi trẻ đầy sức sống nhất của cả cuộc đời, anh coi âm nhạc là tất cả, nhưng âm nhạc đã cho lại anh được thứ gì? Thi tài năng thất bại, hợp đồng vùi chôn cơ hội, lặng lẽ đợi vài năm lại bắt đầu tìm kiếm lối ra, chủ mới lại phá sản. Bây giờ còn lại gì? Một tiệm báo ọp ẹp, một tầng hầm tối tăm, điện đóm không ổn định, nhà vệ sinh chung ngoài hành lang, chiếc quạt máy kêu lục cục giữa đêm hè.
Đúng mẹ nó buồn cười. Mà Châu Thâm, một đứa con nít vừa nhìn là biết không có ai chống lưng, vậy mà lại mẹ nó muốn đi theo lối mòn này một lần nữa.
Chắc là sợ anh chờ lâu dưới nắng, cậu bé dạo một vòng sân vận động rồi nhanh chóng quay lại, tay còn cầm hai chai nước cam Bắc Băng Dương, thân chai còn dính đá chưa tan, mới lấy trong tủ lạnh ra. Cậu đưa cho Vương Hân, cười, “Ca, uống nè.”
Đứa nhỏ này ngơ ngơ ngác ngác, cả đồ khui chai cũng quên lấy, nhưng bản chất thì lại rất tốt. Vương Hân cảm ơn một tiếng, dân Đông Bắc từng ngủ chợ đêm, tiện tay gõ bật nắp chai ngay lan can ven đường, đưa chai của mình cho Châu Thâm, còn mình thì lấy chai còn lại.
“Cậu biết hát không?” Vương Hân một hơi nốc hết nửa chai, ngừng lại hỏi.
“Ừm… có.” Châu Thâm hơi ngượng ngùng, “Có điều giọng em hơi…… giống con gái, em toàn hát nhạc nữ không hà. Với lại em thích nghe nhạc xưa, đủ loại hết.”
“Vậy cậu hát cho tôi nghe một chút được không?” Vương Hân mở miệng rồi lại hối hận, anh nghĩ, mình lại đi so đo cái gì với một đứa nhóc sắp bước vào ngõ cụt chứ.
“Đương nhiên, ca muốn nghe gì?” Châu Thâm nhận vèo cái một, chưa để anh kịp đổi ý.
Vương Hân chán chường, nói gì cũng được, bài nào cũng được, cậu muốn hát gì hát nấy.
Châu Thâm đang dựa vào lan can, chống người dậy, đứng thẳng trên vệ đường. Cậu thoáng thấy ngoài cửa sân vận động có dán poster Lý Tông Thịnh, vì vậy cứ thế mà mở miệng hát.
“Đã có lúc em như cánh bèo trôi không chốn nương nhờ…… Nhưng nào ngờ trời cao đã cho em gặp được người……” [Bản dịch của Biệt Đội Địa Cầu]
“Em thật lòng yêu anh”, một bài ca rất cũ.
Vương Hân cảm giác được từng lỗ chân lông trên lưng dần dần dựng lên hết, anh siết chặt bàn tay.
Người học nhạc tai cực thính, Châu Thâm hát key nữ, đúng, nhưng âm sắc của cậu đã vượt ra ngoài phạm vi giới tính, có nét vang và sáng của giọng thiếu nhi, lại xen lẫn những tia duyên dáng dịu dàng của giọng nữ, đẹp thuần túy, dứt khoát mà hài hòa; chất giọng phi giới tính như thế, nhưng tình cảm biểu đạt ra lại khá là nữ tính, giống như một người con gái đang thổ lộ thật mềm mại êm ái với người mình yêu.
Vương Hân hít thở thật chậm, anh tập trung lắng nghe, tập trung nhìn cậu. Nhóc con thoạt nhìn cái gì cũng không hiểu, nhưng lại có thể thật tự nhiên mà hát ra được sự cố chấp kiên cường sau khi trải hết những đau thương cuộc đời một cách tinh tế uyển chuyển, tình ý đằm thắm như vậy.
Trong một giây anh bỗng như lạc mất chính mình. Một người như anh, vậy mà lại ở đây coi một tên nhóc rất có thể còn chưa trưởng thành, chọn đại bài này hát cho mình nghe, hơn nữa đây còn rất có thể là version hay nhất.
Châu Thâm hát đến điệp khúc, trên vỉa hè có người đứng lại nhìn, đương nhiên cậu không đủ mặt dày, im bặt, còn cúi đầu lén ngó chung quanh, rụt vai về lại lan can, đứng tựa vào y như lúc đầu. Cậu vẫn còn rất ngại về chất giọng của mình, nhất là khi kết hợp với ngoại hình.
Một hồi lâu sau, Vương Hân uống hết nửa chai Bắc Băng Dương còn lại trên tay, chỉ vào nhà hát lớn, chậm rãi nói.
“Cậu hẳn nên vào đó hát.”
Đã chia thành từng phần nhỏ, vậy mà phần này vẫn phải chia làm hai làm mới nổi. Lão Vương trong truyện này có chút giang hồ và tối tăm, có một tia bạo lực và nóng tính bị kiềm nén nữa, cho nên khá khó tìm từ. Nhưng dất dất NGẦU!!
Anh thật lòng yêu em_Lý Tông Thịnh. Một ver rất men, rất nam tính, rất mạnh mẽ.
Tôi thật lòng yêu em_Trương Vũ. Một ver rất dịu dàng, rất đau khổ, là ver đầu tiên Shi biết đến bài này và cũng là ver Shi thích nhất từ trước đến giờ.
Em thật lòng yêu anh_Châu Thâm.
