Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
~~~0O0~~~
BẢN KIỂM ĐIỂM
Kính gửi: Thầy Thái Minh Đường – Phó Hiệu Trưởng trường Phổ Thông Năng Khiếu – Đại học quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh
Em tên: Lê Quang Nhật
Hiện đang giữ chức lớp trưởng của lớp 12 Lý
Em xin trình bày với thầy sự việc như sau:
Thưa thầy,
Thứ 2 hôm ấy, một thứ 2 với chút se se lạnh trong không khí náo nức của Sài Gòn về sáng; chúng em, họăc tung tăng bước những bước chân thiên thần nhẹ nhàng từ những chiếc xe bus mang màu xanh hoa cỏ, hoặc đạp từng vòng xe vừa “Quay đều, quay đều những vòng quay”, hoặc rời xe máy của ba ba má má thương yêu để đến trường với lời nhắn nhủ chân thành: “Mất mũ bảo hiểm là chết nghen con”. Như thường lệ, nhờ đến sớm vài phần trăm giây trước khi tiếng chuông kịp ngân vang giục giã, em có cơ hội được ngồi đàng hoàng và đĩnh đạc cùng bao bạn bè thân yêu dự buổi chào cờ vô cùng quý giá, để đứng trang nghiêm cất lên (hay lip – sync) bài quốc ca hùng tráng. Nhiều bạn khác đến sau em vài khoảnh khắc đang xếp thành một hàng dưới bóng cây xanh um mát rượi (xa xa có bóng dáng ai như dáng lớp phó học tập của lớp em).
…
“1; 2; … 35; 36…”- em thầm đếm và tự nhủ: “Ôi, còn kém tuần rồi những 2 người”.
…
Em ngẩng mặt lên trên cao, qua những đám mây mỏng mảnh và những tia nắng nhạc nhòa buổi sớm mai để cầu nguyện cùng bầu trời xanh thẳm
…
– Ôi, đến bao giờ kết thúc cảnh thần tiên này
…
Nhưng những suy nghĩ vẩn vơ của một đứa trẻ đang vào tuổi mới lớn, chưa biết kiềm chế tâm tư nhanh chóng bị cắt ngang. Oai vệ trước chiếc bục màu vecni là hình dáng đường bệ của thầy Hùng, với những lời vàng ngọc thánh thót chẳng khác tiếng chuông ngày nào Lan cắt dứt dây chuông (khiến con tim Điệp tan tành mây khói), đưa chúng em vào một thế giới mới mẻ. Chợt em nghe một tin như tiếng sét giữa trời quang, làm tâm hồn nhạy cảm của chúng em dao động với tần số cao, biên độ lớn và một năng lượng khó thể nào tả xiết: Chúng em sắp có một hoạt động ngoại khoá mà theo như những sóng âm truyền trong không khí được não chúng em ghi nhận và giải mã thì có lẽ sẽ vô cùng thú vị, đó là một chuyến đi đến RMIT, ngôi trường đại học quốc tế đầu tiên ở VN, mà chúng em vẫn quen gọi một cách thân mật và suồng sã: rờ – mít. 2 tiếng thân thuộc ấy vừa vang lên cũng là lúc bao kỉ niệm trong em ồ ạt ùa về…
…
Ngày nào năm ấy, có lẽ chỉ khoảng 1 năm mà em cứ ngỡ ắt đã phải hơn 365 ngày nhiều lắm. Bởi thuở ấy, em và chúng bạn bè vẫn ngây thơ và tinh khôi như những tờ giấy mới, chúng em cũng nhận được tin về buổi ngoại khóa ở RMIT. Ôi! Tâm hồn chúng em đã vô cùng náo nức và rung động như cây đàn guitar điện đang diễn một ca khúc rock đến cao trào. Khi vào lớp, em đã khẽ liếc mắt với bạn Ngựa, bạn Kiến và nhanh chóng nhận được cái chớp mắt đồng tình:
– Bọn mình cùng đi nhé
Nhưng chỉ một lát sau, em không dám liếc mắt nữa vì có quá nhiều bạn cũng đang chớp mắt; mà em lại sợ liếc mãi sẽ mắc vào cái xấu hạng nhất trong những cái xấu của người con trai.
…
Thế là vào một buổi trưa đầu nắng ấm (thật ra là nắng gắt dữ lắm), em và bạn bè tíu tít, xúm xít quây quần bên nhau chẳng khác những chú chim non mới ra ràng chưa kịp rời khỏi tổ. Câu chuyện chưa dứt, niềm vui đang dâng trào thì…
Kìa, từ xa xa tiến đến là cô Đào, người bạn thân thiết và yêu thương, như cô Tiên bước ra từ trong cổ tích, sẽ dẫn bước cho chúng em đến trường RMIT mơ ước, còn xa xa là chiếc xe buýt sẽ đưa chúng em vượt đường thiên lí…
…
1; 2; 3;… – em thầm đếm từng giọt nắng rơi rụng qua cửa sổ, lòng tự nhủ không biết bao nhiêu phần trăm năng lượng là tia hồng ngoại để sửa ấm lòng em, còn bao nhiêu là của những tia tử ngoại đầy chết chóc. Nhưng “két…ét…ét”; “xịch..ch…”. Chiếc xe bus dừng lại, em và các bạn tạm dừng những suy tư để dạo bước vào trường RMIT, với 2 ấn tượng đầu tiên: “Canteen gì mà to thế” và “Ô la la, hóa ra ở bãi giữ xe RMIT mà cũng có xe cub 50 sao?”
…
Những thắc mắc chưa lời giải đáp thì bao mới mẻ ùa đến. Khi chúng em vừa dạo bước trong không gian lành lạnh trên nền gạch men mát rượi, vừa nhìn dáo dác xung quanh và tự nhủ: “Có gì mới lạ hơn không nhỉ?”. Thì đây, tất cả được dồn vào một căn phòng tối tăm, nơi một bác đã cao niênnhưng trông vẫn mạnh khỏe và tuấn tú, nói chung là vừa kool và vừa kute thuyết trình cho chúng em một cách vô cùng chi tiết về ngôi trường ấy, từ năm ra đời đến các số đo 3 chiều: dài, rộng, cao, … Tiếp theo là một chuyến đi thật là thú vị dạo quanh trường đã để lại những ấn tượng sâu sắc vào trái tim non nớt của chúng em; Chẳng hạn khi vào phòng Multimedia, chúng em được một anh đẹp trai và đáng yêu nhắn lại:
– Mấy em có biết máy Mac là gì ko?
hay
– Chắc mấy bé chưa từng thấy chuột máy Mac hả? Hay lắm, nó chỉ có một nút bấm àh.
Đáp lại lời anh, chúng em chỉ biết chớp chớp mắt thật thơ ngây, ko nỡ phủ phàng nói với anh rằng Mac O.S đã dùng được với phần cứng P.C thường rồi và 1 số bạn trong lớp có cả laptop dùng Mac.
Tiếp đến là một thư viện thật tuyệt vời, đầy ấn tượng vì không có bao nhiêu sách để đọc, mà theo lời anh hướng dẫn “Sách ở thư viện chủ yếu là ebook, phải có tài khoản mới dùng được em àh”; và còn biết bao kí ức thân thương, mà ấn tượng sâu đậm nhất là nhà vệ sinh có gắn cả máy lạnh vô cùng hiện đại và hoàn toàn không có những vụn thuốc lá – tàn tích mà những anh sinh viên sang trường em học hay để lại…
…
Ôi! Không thể nào ngờ đã bao lần trăng tròn lại khuyết mà những hồi ức trong chúng em vẫn hiện ra vô cùng sinh động và rõ nét đến thế. Do đó, chúng em thiết nghĩ, thôi thì lần này không cần đi nữa, vừa tiết kiệm xe cho nhà trường trong thời kì xăng lên giá, vật giá leo thang, góp phần giảm nhẹ gánh nặng cho nhà trường
Nhưng những hồi ức đậm đà kia sẽ trở thành vô nghĩa nếu không có 1 bằng chứng cụ thể rằng chúng em đã từng đến RMIT, 1 bằng chứng thật rõ ràng bởi dường như danh sách những bạn tham dự năm rồi đã thất lạc, và còn gì cụ thể hơn, rõ ràng hơn là chiếc móc khóa bé nhỏ, dễ thương.
…
Song than ôi! Trải qua biết bao ngày dài tháng rộng, những ngày Toán vùi; Lý dập; Văn, Hóa te tua của năm 12, với núi bài tập chẳng khác ngọn Ngũ Hành Sơn năm nào, tất cả đã đẩy chúng em vào cảnh 3 chìm, 7 nổi, 9 lều bều với trập trùng những khó khăn và gian nan. Nhưng, chúng em, những học sinh Năng Khiếu với tinh thần KBN và en – giê – u (N – G – U) bất diệt, những mẻ cá chép quyết vượt vũ môn hóa rồng, vẫn kiên tâm bên chí quyết “mấy núi cũng leo – mấy sông cũng lội – mấy đèo cũng qua…”. Điều đau đớn nhất trong lòng là chúng em phải dẹp qua nhiều thú vui con trẻ, những kỉ niệm xa xưa, và nhiều bạn đã để lạc mất bao kỉ vật quý báu: Chiếc áo thế dục độc nhất vô nhị của năm lớp 10, những trái sầu riêng non hái trộm trong chuyến đi chơi cả lớp thuở nào, và cả chiếc móc khóa RMIT bé bỏng.
Nhưng chúng em biết đó chỉ là vấn đề vật chất, điều quan trọng vẫn là những hồi ức khắc sâu trong tâm khảm, những tình cảm thân thương về 1 ngồi trường hiện đại chất chứa bao suy tư…
…
Chúng em vô cùng hối hận đã đánh mất 1 chiếc móc khóa đáng yêu. Nhưng chúng em tự hứa với lòng sẽ mãi nhớ đến nó, với hình ảnh con chốt in đậm trên nền trong suốt, để tự nhủ rằng: nếu quyết tâm tiến về phía trước thì sẽ có 1 ngày chúng em sẽ được phong Hậu, và biết đâu đến với RMIT không chỉ qua 1 chuyến tham quan mà còn là với tư cách 1 sinh viên nhận được học bổng toàn phần…
Em sẽ mãi tin…
Tp. HCM, ngày dài tháng rộng năm sâu
Kí tên
Lê Quang Nhật
Xin lỗi anh, mạo muội mượn bài anh viết. Thân là hậu bối, em xin giữ một bản chiến tích của anh tại đây để lưu truyền cho các thế hệ đàn em mai sau. Nếu anh có không đồng ý thì xin nhắn lại, em sẽ gỡ ngay. Chân thành cảm ơn anh ~
Bài này Shi đã lưu từ trước 2011, và người viết có lẽ cũng đã viết từ lâu hơn thế, suy ra tuổi thọ tối thiểu của bài này cũng khoảng 15 năm.
Tặng người bạn cùng lớp H1114 Đoàn Đỗ Bảo Nguyên vừa ra đi.