Tags
Tác giả: ieaber
Ngày đăng: 01/05/2019
Nguồn: AO3
Edit by Lãnh Nguyệt Phong
Summary:
Hiện đại.
Thiết lập ở năm 2010, lão Vương 25 tuổi ra Bắc lái taxi chui, mở tiệm báo (lúc đó xe khách không nhiều lắm, đoán đại là xe chui, không nói được), Tiểu Châu chưa đến 18 tuổi ra Bắc Kinh thi tài năng. Dòng thời gian có gì sai sót đều do tự phăng.
Tình yêu có thời hạn giữa thời kì hắc ám. Bắc Kinh, đêm nay xin hãy quên tôi đi.
Note của Shi: Truyện có H, thận nhập. Truyện này viết trước cả “Trăng cong cong 2.0”, tác giả thay tên “Vương Tích” [xi] bằng “Vương Hân” [xin]. Trên baidu ghi Vương Tích có biệt danh là “Vương Hân”, trên wiki Trung thì ghi “Vương Hân” là tên thật. Chiếc fic này vốn là oneshot, nhưng dài quá nên Shi chia thành nhiều phần. Khi nào làm xong hết sẽ gộp lại làm một.
Người thật là người thật, fic là fic.
“Bắc Kinh, Bắc Kinh” là một bài hát của Uông Phong, nói về khao khát gây dựng cơ đồ của những người trẻ, hai bàn tay trắng giữa thành phố Bắc Kinh phồn hoa, đắt đỏ.
Bắc Kinh, Bắc Kinh_Uông Phong.
1.
Lúc đón cậu nhóc này, Vương Hân mới vừa rửa xe, ăn cơm trong tiệm mì Đại Vương xong bước ra. Có một cậu thư sinh nho nhỏ, gầy tong teo, đeo kính gọng đen đứng bên cạnh xe hắn, mở miệng hỏi, “Xin hỏi, anh có chạy không?”
Trạm miền Tây là nhà ga lộn xộn nhất Bắc Kinh, đây là ga công nên phân chia rối loạn, trạm miền Tây thành một nơi không ai quản lí. Đủ mọi hạng người đến đây kiếm chác, trộm cắp, ăn chia. Vương Hân nhìn chàng trai mặc áo thun trắng quê mùa, khẽ gật đầu, “Đi đâu?”
“Hải Điến đi, đi coi thử.”
Chiếc [Volkswagen] Santana 2000 màu đen, năm tuổi; tính theo tiêu chuẩn xe taxi thì đã sắp đến ngưỡng từ trần rồi, may mà chạy chui, không ai quản lí. Tài xế xe taxi chính quy đều là dân Bắc Kinh, có biên chế đàng hoàng, chẳng đến lượt một người ngoài xứ như anh. Vương Hân đóng cửa xe, hỏi cậu nhóc đang ngồi ghế phụ, “Cậu biết Hải Điến rộng thế nào không?”
Cậu bé trông chừng mười tám là hết nóc, có khi còn chưa đến; đeo mắt kính giả làm người lớn, lại càng trông có vẻ trẻ con. Ở Bắc Kinh, lái taxi là nghề giao tiếp nhiều nhất, người nào cũng là cáo già; Vương Hân không rành miệng lưỡi gì, nhưng cũng chỉ mấy câu đã biết tường tận về đứa nhỏ này.
Đến Bắc Kinh thi năng khiếu. Đang nghỉ hè, con nít khắp nơi đổ về Bắc Kinh tìm thầy cô, tìm trường học, tham gia các thể loại cuộc thi, để năm sau thi đại học có thể được ưu tiên trúng tuyển. Vương Hân hỏi cậu, tính thi cái gì? Cậu bé không đáp, một chốc sau mới từ từ nói, muốn thử thi âm nhạc.
Cậu khá kiệm lời, cả người trông hơi căng thẳng. Vương Hân không tán gẫu gì nhiều —— bản thân anh cũng là một người nói chuyện khá từ tốn, không giỏi giao tiếp với người lạ. Chở cậu đến cửa Nam trường Thanh Hoa, anh dừng lại trước cổng trường khoảng 40m, quay sang, “Rồi, tự đi đi.”
“Đây là Thanh Hoa?” Cậu bé nhìn hàng chữ trên cột.
“Thì cậu không nói đi đâu, bình thường học sinh muốn tham quan trường đại học đều đến đây cả.” Vương Hân vịn chặt vô-lăng, cái xe nát này hư bộ ly hợp, không đạp mạnh dễ chết máy. “Xuống đi, cửa Đông không gắt, cậu như vậy là trà trộn được rồi.”
Cậu nhóc gật đầu, vừa chuẩn bị xuống xe lại ngồi về lại, hỏi, “Em ở Bắc Kinh cả tuần này, từ thứ hai đến thứ bảy, anh có tiện đưa đón em được không? Em không đi xe nhiều lắm, sẽ hẹn trước thời gian, khi nào không đi anh cứ chạy những chuyến khác.”
Nghĩ chút lại bổ sung, hơi lo lắng, “Em không quen ai ở Bắc Kinh cả, tàu điện ngầm sợ quanh co hỏng việc, anh xem nếu đi thì bao nhiêu tiền, em gửi anh trước một nửa.”
Dạo này tra gắt, Vương Hân cũng không muốn đi kiếm khách vòng vòng, anh suy nghĩ, gật đầu ra giá.
Cậu bé cười tươi, giá này cậu trả nổi, cho nên móc ví ra —— một cái ví bằng vải bố, đếm hai tờ màu đỏ, đưa cho Vương Hân. “Cảm ơn, vậy em đi trước, 6 giờ chiều nay gặp ở đây đi.”
[Tờ màu đỏ = 100 nhân dân tệ, 400 nhân dân tệ năm 2010 = ~ 1 triệu 8 bây giờ.]
Vương Hân gọi cậu lại, “Cậu ngốc à? Không lưu số tôi đã trả tiền?”
“Không sao, em nhớ biển số xe anh mà.” Cậu nhóc đeo một cái ba lô to đựng đồ cả tuần, chẳng phù hợp vóc dáng.
“Tin tưởng tôi vậy, vậy bỏ hành lý vào cốp tôi đi?” Vương Hân hơi buồn cười.
“……” Chàng trai do dự hai giây, vòng ra đuôi xe, đưa tay nắm cốp, “Vậy anh mở ra đi.”
Cậu nói cậu tên Châu Thâm, người Quý Châu. Vương Hân kẹp một tờ giấy vươn ra ngoài khe cửa sổ, khi bắt tay thì đưa cho cậu, “Tôi là Vương Hân, đây là số điện thoại của tôi.”
