Tags

,

Chiếc ngọc bội này, thật ra vốn là của Tiết Giang Nguyên tặng cho Khương Tư ba năm trước trong ngôi miếu nát.

Sau này từ hôn bị trả về, lúc nhập liệm được đặt lại bên cạnh hắn.

Hắn mất rất nhiều sức mới lấy về được.

Tặng ngọc bội cho Lê Sân, cũng không phải ý gì khác, hắn đã hứa phải cho nàng tiền tài, chiếc ngọc bội này trước nay hắn quý trọng, giờ xem như làm bằng.

Đương nhiên, trong lòng hắn vẫn còn tính chuyện khác.

Nếu sau này sống lại, nàng chịu bằng lòng gả làm vợ hắn thì không gì tốt hơn.

Vô duyên vô cớ làm bẩn thân nàng, đối với Tiết Giang Nguyên, thật sự là một cửa hắn không qua được, nặng nề như hòn đá ngàn cân.

Giữa hai người tuy không thể gọi là có tình, nhưng nếu nàng chịu gả thì đương nhiên hắn sẽ cho nàng không lo cơm áo, tương kính như tân.

Lê Sân không biết tính toán trong lòng Tiết Giang Nguyên, từ lúc biết rõ sự ràng buộc giữa hai người, lúc nào nàng cũng chột dạ, cứ cảm thấy mình thật sự nợ hắn.

Bình thường nàng còn có thể quang minh chính đại đòi hắn đồ này đồ kia, nhưng giờ không được nữa.

Nàng suy nghĩ, đẩy ngọc bội về, “Ta nhận vàng lá của anh nhiêu đó là đủ rồi, không cần cho ta chiếc ngọc bội này.”

Tiết Giang Nguyên nhíu mày, cũng không đồng ý lời nàng, “Ta đã nhận lời cô thì nói là làm, cô cứ cầm là được.”

Lê Sân lắc đầu nguầy nguậy, “Không cần thật mà, đến lúc anh tỉnh lại, chúng ta sẽ không nợ gì nhau.”

Nàng bấm nút chuồn là xong.

Không biết vì sao, thấy nàng nóng lòng cắt đứt quan hệ với mình như vậy, Tiết Giang Nguyên lại thấy không thoải mái.

Hắn dỗi, xoay người nói, “Cô không muốn thì quăng đi.”

Dứt lời, tự trở về ngọc hoàn.

Chỉ còn mỗi mình Lê Sân, ngơ ngác nhìn chiếc ngọc hoàn, lại ngó chiếc ngọc bội trên bàn, đau đầu.

Đại gia này thật khó hầu hạ! Giận thì giận, nàng vẫn cất chiếc ngọc bội kĩ lưỡng.

Nàng không dám mang thẳng ra ngoài, nên tháo ngọc bội đặt trong hà bao bên mình, lại đeo chiếc chuông thả bên hông, mỗi khi cử động bên trong liền vang lên những tiếng đinh đinh đang đang thanh thúy.

So với chiếc ngọc bội thì Lê Sân càng thích chiếc chuông này, không chỉ không ồn ào mà còn rất êm tai.

Một đêm không nói chuyện.

Tối hôm sau, Lê Sân vơ vét một đống giấy vàng, dùng bút chấm chu sa vẽ bùa.

Qua một ngày, Tiết Giang Nguyên cũng hết giận, hắn đứng trong ngọc hoàn chẳng có gì làm, liền ló ra, xem Lê Sân vẽ bùa.

Trong mắt hắn thì những tấm bùa này chỉ là một đống nét mực lộn xộn, cũng không biết có làm được gì không.

Lê Sân vẽ đến hoa mắt, bèn rút bên cạnh ra một trang giấy Tuyên Thành trống, vẽ người chibi.

Đây là một cách xả stress tốt.

Nàng vẽ vời vui vẻ, Tiết Giang Nguyên đứng một bên nhìn thú vị, không khỏi cũng bước đến bên cạnh, chỉ vào khuôn mặt bánh bao tròn vo trong tranh nói: “Ai vậy?” Lê Sân cười khúc khích, “Anh đấy.”

Ở đây nàng chẳng quen biết mấy người, lúc nãy Tiết Giang Nguyên đúng lúc đứng đối diện nàng, liền thuận tay vẽ hắn.

Tiết Giang Nguyên kinh ngạc: “Ta béo núc như vậy bao giờ?” Hắn cẩn thận quan sát người trong bức tranh, lớn bằng nắm tay, chân ngắn tay ngắn, chỉ có chiếc đầu hết sức khổng lồ.

Nên biết, hắn dù không lấy dung nhan làm kiêu ngạo, nhưng lúc nào cũng được người ta khen:

Cử trường bạch nhãn vọng thanh thiên, 

Hiệu như ngọc thụ lâm phong tiền. [1]

Có chỗ nào giống tên tí hon này chứ? Lê Sân vốn chỉ đùa chơi, không ngờ hắn lại làm thật, nàng hừ một tiếng, bất mãn: “Ta không giỏi vẽ, vẽ được thế này đã không tệ lắm rồi, anh còn chê?” Tiết Giang Nguyên không nói gì được nữa.

Nhưng đến lúc nàng hào hứng muốn vẽ tiếp bức nữa thì hắn thật sự không nhịn được nữa, nắm lấy tay nàng.

Lê Sân hoảng sợ, “Làm gì hù người ta?” Tiết Giang Nguyên cau mày thành chữ xuyên [ 川 ], hít sâu một hơi, nói: “Ta dạy cô vẽ.”

Không chạm được bút thì nắm tay nàng vậy.

[1] Trích bài thơ “Ẩm trung bát tiên ca” của Đỗ Phủ.

Dịch nghĩa:

Nâng ly lên là trên đời không thấy ai là tri kỷ, chỉ thấy trời cao xanh,
Trắng đẹp như cây ngọc trước làn gió.


Bà Tuyên: Thịt lần hai xong, sẽ là truy thê hoả táng tràng 一 Tui đã hơi chờ mong rồi ớ ~