Tags
Nàng vỗ vỗ bụng, còn thèm thuồng.
Tiết Giang Nguyên liền hỏi nàng còn gì muốn nghe nữa không, nếu không có thì nên đi về.
Lê Sân đảo mắt một vòng, “Có thì có, nhưng ta lại sợ anh không chịu nói với ta.”
Tiết Giang Nguyên cười cười, trên gương mặt phủ một tầng ánh trăng mơ hồ, “Tri vô bất ngôn, cô cứ việc hỏi.”
Lê Sân cười tủm tỉm ghé qua, khẽ cao giọng, “Thật à?” Tiết Giang Nguyên gật đầu khẳng định.
“Vậy ta nói đấy nhé, anh hứa rồi đấy, dù anh không nói, cũng không được trách ta đâu đấy.”
Có lẽ là do đêm nay Tiết Giang Nguyên dịu dàng quá, hơn nữa mối quan hệ của hai người lại có chút “vi diệu”, khi nói chuyện nàng đã vô thức mang vài phần làm nũng, ngay cả chính nàng cũng chưa từng nhận ra.
Trong lòng Tiết Giang Nguyên mềm nhũn, “Ta không trách cô, cô hỏi đi.”
Được hắn cam đoan, Lê Sân hỏi ra vấn đề mình tò mò bấy lâu: “Anh với Khương Nhị cô nương kết duyên như thế nào?” Nàng muốn biết thật, dù sao CP của hai người này, quả thực chính là khuôn mẫu của rất nhiều nam nữ chính các truyện tiểu thuyết.
Tiết Giang Nguyên không ngờ là câu hỏi này, ngẩn ra.
Thấy hắn không nói, nụ cười trên mặt cũng dần phai nhạt, Lê Sân cho là đã chọc phải chỗ đau của hắn, vội vàng lùi sau hai bước: “Nếu anh không muốn nói thì đừng nói, ngàn vạn đừng trách ta.”
Nàng nhát, thật.
Tiết Giang Nguyên thật ra vẫn chưa nổi giận, chỉ đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình mà thôi.
Đợi đến khi hắn phản ứng lại, mới phát hiện Lê Sân đã lùi thật xa, làm như hắn là rừng thiêng nước độc vậy.
Hắn không khỏi buồn cười: “Ta nói trách cô bao giờ chứ.”
Lê Sân bán tín bán nghi ló đầu từ sau thân cây, “Thật à?” Tiết Giang Nguyên gật đầu, “Nếu cô muốn nghe, cũng không gì khó kể.”
Trước giờ hắn chưa từng là người nóng tính, thậm chí còn được gọi là ôn hòa, tất cả những quyết đoán sát phạt của hắn, xưa nay đều chỉ dành cho kẻ địch.
Lúc này Lê Sân mới an tâm chạy tới, tiếp tục ngồi bên cạnh hắn: “Vậy anh nói với ta đi.”
Tiết Giang Nguyên thoáng nghĩ, từ từ mở miệng.
Đó thật ra là một câu chuyện cũ rích, nhưng nếu đặt trong chuyện xưa, thì cũng có thể coi là một giai thoại anh hùng cứu mỹ nhân.
Năm trước, Tiết Giang Nguyên phụng chỉ diệt cướp.
Ổ cướp này không phải là những tên giặc cỏ bình thường, chúng đều là những tên liều mạng, trời sanh tàn ác, còn có cả phụ tá bày mưu tính kế.
Ổ cướp chiếm cứ trên núi Thanh Sơn, địa thế gập ghềnh, chúng mượn thế núi, tiêu diệt hết mấy đợt nhân mã do triều đình phái tới, thế lực dần dần lớn mạnh.
Cuối cùng vẫn là Tiết Giang Nguyên không nhìn nổi nữa, tự xin diệt cướp.
Nhưng trận diệt cướp này cũng không hoàn toàn thuận buồm xuôi gió, mặc dù Tiết Giang Nguyên dũng mãnh thiện chiến, cũng không ngờ giặc cướp cực kì hung ác, dám cướp cả quan đạo, bắt trói rất nhiều thế tộc.
Trong đó có Khương Tư.
Tiết Giang Nguyên dẫn thân binh, mặc dù đều diệt hết được bọn cướp, nhưng vì cứu Khương Tư mà chính mình cũng trúng một đao, tên cướp kia trước khi chết còn thổi một trận bột thuốc, hại đôi mắt hắn.
Hắn đuổi theo Khương Tư và giặc cướp ra ngoài, đến một chiếc miếu đổ nát nơi rừng núi hoang vu, gắng gượng để lại tín hiệu, rồi không chịu nổi nữa ngất đi.
Mấy ngày sau đó, đều là Khương Tư chăm sóc bên người.
Trai đơn gái chiếc sống chung một chỗ, Tiết Giang Nguyên lại gần như chưa từng tiếp xúc với con gái bao giờ, cứ vậy dần dần nảy sinh tình ý với nàng.
Đợi đến khi viện binh tới thì đôi mắt hắn cũng bình phục.
Từ đó, vừa gặp đã thương.
Tiết Giang Nguyên nói xong, khẽ thở dài một tiếng.
Lê Sân bên cạnh hắn thì lại ngược lại, không những chưa từng cảm khái mà ngược lại còn đầy kinh ngạc, một bộ thấy ma giữa ban ngày.
“Anh… anh nói anh tiêu diệt bọn cướp nào?” Nàng hỏi lắp bắp, trong lòng thấp thỏm.
Tiết Giang Nguyên không nghĩ gì nhiều: “Bọn chúng tự xưng là quân Thanh Sơn, bọn ta liền gọi chúng là cướp Thanh Sơn.”
Lộp bộp.
Lê Sân thấy trong đầu mình có một sợi dây dàn vừa đứt.
Khó trách, khó trách!
Bà Tuyên: Nói trước rồi đó, không phải nhận sai, tuyệt đối không phải đâu nha ~ còn về phần vì sao A Sân lại có phản ứng này thì, các cô đoán xem (cười trộm)