Tags
Lê Sân nghỉ ngơi thả cửa mấy ngày, cuối cùng cũng khôi phục tinh thần.
Nàng không chịu ngồi yên, bắt con quỷ chà đạp, mỗi ngày cũng chạy ngoài mua đồ này nọ.
Mặc dù ban ngày Tiết Giang Nguyên không ra được, nhưng lánh trong ngọc hoàn cũng có thể thấy nàng tất bật qua lại, cơn giận đối với nàng khi đó cũng ít nhiều vơi mất.
Tốn công như vậy, khó trách nàng không chịu coi nhẹ, bỏ cuộc.
Nhưng dù có là vậy đi nữa, sao lại phải khổ thiệt mất tấm thân? Tiết Giang Nguyên nghĩ mãi vẫn không ra điểm này.
Chờ Oanh Nhi lành vết thương, Lê Sân lập tức kéo nàng đi tìm tú bà kia tính sổ, nàng nằng nặc không buông tha, ban đêm còn lén lút gọi quỷ đến phá, dọa tú bà tử kia sợ chết khiếp.
Cuối cùng trả lại vàng lá, chỉ lấy Lê Sân mười lượng bạc xem như tiền chuộc Oanh Nhi.
Nàng ta là trinh nữ thật, cũng sinh năm âm, hơn nữa mới tròn mười bốn.
Nghĩ đến suýt nữa mình đã chà đạp một cô bé như vậy, Lê Sân cắn rứt lương tâm.
Nàng thả Oanh Nhi, đồng thời cho nàng cả giấy bán mình và vàng lá.
Oanh Nhi vô cùng cảm kích.
Làm được chuyện tốt, thanh công đức cũng đúng hẹn tiến về phía trước một chút, Lê Sân mĩ mãn, không những mua rất nhiều đồ ăn ngon, lại còn nổi hứng, nói muốn ra ngoài thành câu cá.
Tiết Giang Nguyên không ý kiến.
Một người ngồi không thì chán, đến tối Lê Sân mới đi, kéo cả Tiết Giang Nguyên, bắt hắn tán gẫu với mình.
Đường đường là An Bình Hầu, vậy mà giờ biến thành người bồi chuyện, có thể tưởng tượng hắn chua xót cỡ nào.
Hơn nữa Lê Sân lại còn ngồi xuống, tay ôm một cái đùi gà nướng mà gặm, hắn chỉ nhìn được không ăn được, trong đầu bất giác nhớ lại những hương vị khói lửa ngày xưa.
Lê Sân thấy mắt hắn đăm đăm, nghĩ chắc hắn đói bụng, lau tay, lấy một cây nến thơm ra đốt, nhiệt tình mời hắn: “Ăn đi ăn đi.”
Tiết Giang Nguyên: “……” Lê Sân cho là hắn ngượng ngùng, vỗ vai hắn nói, “Với ta khách sáo cái gì?” Tiết Giang Nguyên nghe mà thốn.
Hắn chẳng thèm ăn chút nào có được không! Hai người nói qua nói lại hồi lâu, màn đêm dần sâu, cần câu của Lê Sân lại chẳng chút động tĩnh.
Cái nàng nàng đích thân làm, buổi chiều nổi hứng mua một cặp trúc mỏng về, treo dây thừng vải, buộc móc câu, đơn sơ đến mức Tiết Giang Nguyên cũng chẳng nỡ nhìn.
Vậy mà nàng còn nói rất hùng hồn, nói đây là thú vui sơn dã.
Bây giờ cần câu chẳng chút động tĩnh, Tiết Giang Nguyên liền tự ý nhẹ nhàng đi xuống, tìm hiểu ra sao.
Đến khi hắn về thì vẻ mặt kì quái, muốn cười lại không nỡ cười, nghẹn đến khóe miệng giật giật.
“Sao?” Lê Sân hỏi đầy khó hiểu.
Tiết Giang Nguyên khụ một tiếng, nuốt ý cười trong họng, nói nghiêm túc: “Cái móc với mồi của cô, đã mất dạng từ lâu.”
Nói cách khác, hiện giờ dưới cần câu của Lê Sân chỉ có mỗi một sợi dây thừng, ngoài ra chẳng còn gì khác.
Lê Sân không khỏi mân miệng.
Nhưng nàng không muốn cho Tiết Giang Nguyên cười nhạo, mạnh miệng nói, “Tục nhân như anh, cái này của ta gọi là nguyện giả thượng câu.”
Hắn tục, cô nàng coi tiền như mạng này thì không tục chắc? Tiết Giang Nguyên nghĩ muốn bật cười, nhưng chưa phản bác.
Móc đã không có, Lê Sân cũng lười giả bộ thả câu, đơn giản cầm mứt trái cây nói chuyện với Tiết Giang Nguyên.
Tuổi nhỏ xuất chinh, những chuyện chiến trường thì không cần phải nói, Lê Sân cứ quấn quít bắt hắn kể chuyện, đằng nào cũng đang rỗi.
Ước chừng là hiếm khi được một ngày vui vẻ, Tiết Giang Nguyên vẫn chưa từ chối nhiều, theo ý nàng kể cho nàng nghe.
Hắn nói chuyện nhẹ nhàng nhàn nhạt, nhưng từng hàng chữ hiện lên trước mắt Lê Sân lại biến thành từng hồi tranh giáo vàng ngựa sắt [1].
Nàng nghe mê mẩn, đôi khi còn nảy ra mấy câu hỏi như là trong doanh có chuyện ma quái không, hay có tà vật gì quấy phá.
Tiết Giang Nguyên kiên nhẫn trả lời từng chút.
Dần dần không biết khi nào, mứt trái cây trong tay Lê Sân đã ăn hết, nàng no bụng tròn xoe.
[1] Bản gốc “Kim qua thiết mã”, mượn bài dịch của Nguyễn Chí Viễn ở đây.
Bà Tuyên: Mấy chương này chúng ta nói chuyện yêu đương, ngọt miệng chút, đằng nào mần thịt lần hai xong thì sẽ truy thê hoả táng tràng (buông tay)