Tags

,

Ráng lết về tiểu viện, Lê Sân cảm thấy xương cốt cả người đều như bị nghiền nát.

Tiết Giang Nguyên đi theo sau, thấy nàng đi đường khập khiễng, loạng choạng sắp ngã, sắc mặt liền thêm vài phần phức tạp.

Hắn muốn đỡ nàng, nhưng vươn tay ra, lại cảm thấy không phù hợp lắm.

Rối rắm một phen, nàng đã vào phòng.

Tiết Giang Nguyên đứng lặng im trong viện một lát, cúi đầu thoáng suy nghĩ, liền tìm đến nhà bếp.

Vốn định nấu ít nước ấm, nhưng thứ nhất là hắn không thể chạm vào những thứ này, thứ hai là tất cả kinh nghiệm cuộc sống của hắn đều bắt nguồn từ dã ngoại, đụng bếp núc của dân chúng bình thường thì hắn cũng chịu chết.

Hắn ngẩn ra, ngơ ngác không biết nên làm thế nào.

Cuối cùng Lê Sân nghỉ ngơi chốc lát, cảm thấy trên người dính dính, đi ra múc nước.

Nước giếng lạnh, Tiết Giang Nguyên ngăn nàng lại: “Dùng nước ấm đi.”

Lê Sân liếc hắn một cái, mất kiên nhẫn nói: “Không sức đâu nấu nước, lau đại là được.”

Người nàng còn đau lắm.

Tiết Giang Nguyên bị nghẹn một cái, theo bản năng muốn phản bác, nhưng vừa chạm phải ánh mắt nàng, vẫn ráng nhịn xuống: “Trên người cô có không ít tiền tài, sao không tìm một nha hoàn hầu hạ?” Đây là điều Tiết Giang Nguyên nghĩ mãi không ra nhất, những cô nương yêu kiều hắn từng gặp, ai không phải cành vàng lá ngọc, ra đường là phải tiền hô hậu ủng, chỉ sợ mất thể diện.

Cho dù là người bình thường, nếu có dư tiền, cũng muốn mua một nha hoàn hầu hạ.

Lê Sân thì ngược lại, lúc nào cũng một thân một mình.

Lê Sân nguýt hắn: “Anh cho ta là anh à, ta hơi đâu mà nhiều người chướng mắt.”

Sao không muốn chứ, nàng cũng muốn lắm, nhưng những tiền này đều có chỗ dùng hết, cho nên nàng mới liều mạng muốn hoàn thành thanh công đức như vậy, ngày sau mới rảnh mặc sức hưởng lạc.

Thân nàng đau, đương nhiên giận Tiết Giang Nguyên, câu nào cũng có gai.

Vậy nhưng Tiết Giang Nguyên cũng chỉ thể nhịn.

Hắn không nói gì, chỉ đứng mà nghe, Lê Sân cũng không mặt mũi nào nói thêm quá đáng.

Than thở hai câu, nàng thấy mình phách lối quá, dù sao cũng không phải là lỗi của Tiết Giang Nguyên, đều do chính mình nằng nặc làm như vậy, rồi lại giận chó đánh mèo, đúng là không tốt.

“Ta không có ý gì, chỉ do cơ thể không thoải mái, nói hơi nặng lời.”

Lê Sân nhấp môi, cố hết sức mềm giọng, “Anh đại nhân đại lượng, đừng để trong lòng.”

Dù sao Tiết Giang Nguyên cũng là thần tài của nàng, chọc giận lắm, cũng không phải chuyện tốt.

Tiết Giang Nguyên không ngờ nàng lại nhận lỗi, vì Lê Sân và hắn thêm một tầng quan hệ này, hắn theo bản năng cảm thấy có lỗi với nàng, mới nhường nhịn hết lần này đến lần khác.

Giờ nàng chủ động cúi người, khiến hắn vô cùng ngạc nhiên.

“Đương nhiên là ta không trách cô,” Tiết Giang Nguyên nói khẽ, “Nếu mai này có ngày thật sự khởi tử hồi sinh, ta chắc chắn sẽ đưa cô…….. tôn làm khách quý.”

Kỳ thật suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu hắn, là cưới nàng làm vợ, nhận lấy trách nhiệm này.

Nhưng nghĩ đến tính tình của nàng, hắn biết nàng nhất định sẽ không đồng ý, hơn nữa, bây giờ nói những chuyện đó cũng còn quá sớm, liền sửa miệng.

Về phần Khương Tư, hắn không muốn nghĩ đến, chỉ cần nghĩ thì lại đau.

Lê Sân vừa nghe lập tức lắc đầu như cái trống bỏi, “Đừng đừng đừng, mấy thứ hư vô hão huyền gì đó ta không cần, anh chuẩn bị vàng ròng là được, càng nhiều càng tốt.”

Tiết Giang Nguyên bị nàng chọc giận đến bật cười, “Cô là xâu tiền đầu thai hay sao, cả ngày chỉ nghĩ nhiêu đấy.”

Lê Sân trừng hắn, cười hì hì nói, “Trên đời này vàng bạc chính là thứ đáng tin nhất.” Tiết Giang Nguyên cạn lời.

Hai người đứng nói mấy câu, Lê Sân đã không chịu nổi nữa, bảo hắn mau đi nghỉ sớm, bưng chậu vào buồng.

Tiết Giang Nguyên chưa kịp gọi nàng, cửa buồng đã đóng.

Hắn thở dài một hơi.


Bà Tuyên: Không nên trách Hầu gia nha, các cô đứng ở góc độ của hắn mà nghĩ thử xem, thật ra hắn đã là một người đàn ông tốt có trách nhiệm rồi đấy ~