Tags
Lê Sân cũng chẳng khá là bao.
Nàng chạy thời gian, vốn chẳng nghĩ đến việc làm trơn cho mình, vừa xuống một cái là y như tự đâm mình một cây côn sắt, hơn nữa còn là loại đã nung đỏ.
“Á一一 “ Nàng đau đến nghiến răng, hai chân run lẩy bẩy.
Thật sự là đã lâu chưa trải nghiệm lại, cái này đau một cái xuyên thấu tâm can.
Vị trí giao hợp chảy ra một dòng máu tươi, Lê Sân tinh mắt nhìn thấy, ráng nhịn đau, móc một tấm bùa, dán cách rốn hắn ba tấc.
Máu kia như một sinh vật sống, đuổi theo tấm bùa, dần chảy vào rốn hắn.
Tiết Giang Nguyên chỉ cảm thấy một cỗ nước ấm từ bụng uốn lượn lan khắp toàn thân, làm cho tứ chi đang xơ cứng bỗng mềm mại hơn nhiều, thậm chí ngay cả đau đớn bên dưới cũng nhạt bớt.
Đương nhiên, Lê Sân thì vẫn còn đau muốn chết.
Nàng rớm nước mắt, nhe răng trợn mắt bắt đầu động đậy, kiên cường phập phồng lên xuống.
Mỗi lần đẩy vào, nàng liền run một cái, mồ hơi nơi trán bắt đầu dày thêm, theo men tóc thái dương rơi xuống.
Tiết Giang Nguyên dần thích ứng được, nhìn thấy vậy, không biết vì sao trong lòng lại thấy hơi khó chịu.
Đúng là hắn vẫn còn nợ nàng rất nhiều.
Lê Sân không biết suy nghĩ của hắn, từ trước đến nay nàng chưa từng phải chịu khổ thế này, vậy mà giờ lại không thể dừng lại được.
Cơ thể đau đớn, nàng cũng chỉ có thể giở võ mồm, “Khốn nạn, ngu dốt, không biết lòng người tốt, chó cắn Lã Động Tân!” Chó – Tiết – Hầu gia từng cắn Lã Động Tân: “……” Không phản bác được, hắn cũng chỉ đành nghe hết.
Lê Sân biết bên dưới của mình chắc chắn đã bị thương rồi, nếu không sao máu cứ chảy hoài như vậy? Nhưng chảy máu nhiều cũng tăng thêm một ít độ trơn, Lê Sân đã đau đến chết lặng, không cảm nhận được chút sung sướng nào, chỉ đế Tiết Giang Nguyên “ăn” hết.
Cảm giác đau đớn lúc bắt đầu đã biến mất tăm, bụng hắn thắt chặt, vật kia như bị vách thịt mềm mại ấm áp bao bọc lấy tựa như đang ngâm mình trong một làn nước ấm dào dạt, vừa nóng bỏng, vừa sung sướng.
Tiết Giang Nguyên không muốn thừa nhận, nhưng cơ thể phản ứng quá thành thật.
Thân thể con gái, thì ra chính là vậy ư? Hắn hơi mê muội, chỉ thấy khuôn mặt Lê Sân lung lay trước mắt, lụa mỏng bay bay, không nhìn rõ được dung nhan của nàng, nhưng lại phải đắm chìm vào đôi mắt ngập nước ấy.
Hắn phản xạ có điều kiện định vươn tay, lau nước mắt cho nàng.
Đáng tiếc vẫn không thể cử động.
Miệng nàng vẫn còn đang trách hắn, giận hắn, Tiết Giang Nguyên kỳ lạ thay lại chẳng thể nổi giận, toàn bộ tâm hồn đều tập trung trên người nàng. Cơ thể nàng thoang thoảng hương thơm, làn tóc trút xuống như thác, nhưng một dải lụa nhuộm đen thẳm.
Giữa đôi mày hàng mi, lộ vẻ mị hoặc quyến rũ.
Tiết Giang Nguyên chợt giật mình, thầm nghĩ không tốt.
Sao hắn lại điên rồ như thế? Vốn đang nghĩ khác, nhưng khi nhìn đến Lê Sân thì lại cảm thấy trong ngực như đốt một ngọn lửa, đốt đến dưới người nóng cháy, hận không thể trở mình giành lấy, đè nàng làm xằng làm bậy.
Lê Sân quá chậm, giày vò nàng, cũng giày vò Tiết Giang Nguyên.
Có điều đằng nào thì hắn cũng là trai tân, kiên trì cỡ nào cũng chẳng chọc trời nổi, Lê Sân bập nhanh hai cái, hắn buông lỏng hông, lập tức tiết ra.
Dư vị còn vương.
Tiết Giang Nguyên đầu choáng mắt hoa, không biết đang ở nơi nào.
Nhưng Lê Sân thì chịu đủ lắm rồi, vội vàng xé tấm vùa trên người hắn, đợi cho tinh nguyên bên dưới bị hút hết thì lập tức đứng lên, lấy khăn lau những vết máu còn lại.
Đóa hoa kia sưng tấy, chân vừa chạm là đau như kim chích.
Nàng mặc quần vào, vốn định đi ngay, nhưng lại nghĩ không thể để người ta phát hiện ra, liền quay người thu dọn cho hắn.
Chiếc khăn tay dính dơ, Lê Sân ghét bỏ không thèm nữa, thuận tay nhét vào trong ngực hắn.
Vịn quan tài, khó khăn lắm mới đứng vững, nàng gọi một tiếng ra ngoài cửa.
Im lặng hồi lâu, hồn phách Tiết Giang Nguyên nhẹ nhàng bước vào.
Lê Sân phát hiện gương mặt hắn khác thường, tưởng hắn còn đang giận dỗi, lười quản, chỉ bảo hắn đóng nắp quan tài.
Tiết Giang Nguyên lần này không phản đối, lặng lẽ đóng lại.
Bà Tuyên: Lần này chúng ta chủ yếu là tâm, lần sau mới là thận ~