Tags
Tiết Giang Nguyên là con nhà quý tộc điển hình, Quận vương và Quận vương phi hòa thuận êm thấm, nhưng Quận vương cũng có mấy trắc phi, chẳng qua đều không được sinh con.
Từ nhỏ hắn đã lớn lên trong một môi trường như vậy, tuy biết không thể có trăng quên đèn, nhưng nếu hỏi hắn có thể trọn đời trọn kiếp chỉ mỗi một người được không thì hắn hoàn toàn không thể cam đoan.
Có thể là có thể, không thể là không thể, trước đây Khương Tư đã từng hỏi hắn, hắn vẫn chưa hứa gì.
Người phàm đã hứa, thì phải làm cho bằng được, nếu hắn đã làm không được, thì đương nhiên sẽ không tùy tiện mà lừa Khương Tư.
Hắn sẽ không đụng đâu nạp đó, nếu như Khương Tư nên duyên vợ chồng với hắn, hắn tuyệt đối sẽ không thể để người thứ ba xen vào.
Nhưng Tiết Giang Nguyên không dám khẳng định về tương lai của mình và Khương Tư.
Có lẽ, là do còn chung đụng chưa đủ.
Vậy nên trước khi thành thân, hắn từ chối thông phòng do Quận vương phi sắp xếp, dù ở trong quân doanh, cũng cũng chưa từng chạm vào quân kĩ.
Không phải là hắn không biết, chỉ là không có lòng dạ ấy.
Bây giờ nhìn lại, người phá tân cho hắn lại biến thành Lê Sân, hoang đường làm sao.
Tiết Giang Nguyên suy nghĩ vẩn vơ, thân thể nhẹ bẫng, như rơi vào từng mây.
Cảnh vật trước mặt dần trở nên mơ hồ.
Đợi đến khi hắn tỉnh táo lần nữa thì đã phát hiện vầng trăng sáng phía chân trời đã không thấy tăm hơi, bên cạnh thoáng nghe có tiếng áo quần ma sát lẫn nhau.
Hắn lấy lại bình tĩnh, tầm mắt dần rõ ràng.
Một tấm bùa vàng che một nửa trước mắt, nhưng hắn vẫn có thể thấy rõ người con gái đối diện mình, đôi mắt lộ ngoài khăn che mặt, long lanh sáng rõ, mang ý cười đầy xinh đẹp.
Lê Sân.
Tiết Giang Nguyên không biết vì sao mình lại trở về trên xác, trợn to mắt, nhìn thẳng vào nàng.
Lê Sân bị hắn dọa hoảng sợ, chậm tay lại: “Đang yên đang lành, tự nhiên mở mắt?” Nàng cau mày, cúi xuống nhìn hắn: “Ê, anh có thể động đậy không?” Tiết Giang Nguyên định mở miệng nói chuyện, cố gắng một hồi lâu cũng không thể mở miệng nổi, nói chi là động đậy.
Lê Sân đợi hồi lâu, còn véo mấy cái ở những chỗ đau trên người hắ, thấy hắn chỉ mở to mắt mà chẳng nói gì, liền tưởng chỉ là hiện tượng bình thường.
“Xì, ta còn tưởng anh hồi hồn rồi chứ.”
Nàng bĩu môi, lại đưa tay mò xuống, túm lấy chiếc nấm sưng đỏ.
Nàng vốn muốn tốc chiến tốc thắng, đầu tiên là ghẹo cho hắn gần được rồi thì mới ngồi xuống, dứt điểm.
Vì vậy động tác của nàng thật sự không thể gọi là dịu dàng, thậm chí còn hơi thô bạo, khiến Tiết Giang Nguyên vừa đau vừa ngứa, chẳng thể gọi rõ là cảm giác gì.
Muốn làm nàng ngưng, nhưng sâu trong lòng thì lại tiếc.
Lê Sân vuốt lên vuốt xuống mấy lần, thấy hắn vẫn chẳng chịu “ra”, không nhịn được oán một câu: “Trai tân gì chứ, làm gì có tên trai tân nào mà nãy giờ còn chưa “ra” chứ?” Nàng không ngờ Tiết Giang Nguyên có thể nghe nàng nói, vẫn tưởng rằng hồn phách của hắn đang bay bên ngoài.
Cho nên mới thuận miệng nói ra.
Tiết Giang Nguyên giận định đẩy nàng ra, nhưng suy nghĩ lại, lại cảm thấy lời nàng hình như đang ngầm khen mình, không khỏi có vài phần đắc ý.
Khoan đã, cái này có gì mà đắc ý chứ! Tiết Giang Nguyên nóng bừng cả mặt, thầm nghĩ nhất định là mình đã bị Lê Sân đảo loạn tâm tình, mới vô duyên vô cớ nảy sinh ý nghĩ chẳng ra gì như thế.
Trong lòng hắn đang ngổn ngang bề bộn, bỗng dưới người thình lình bị nắm chặt, Lê Sân bóp mạnh lấy con ciu.
Nàng hết kiên nhẫn rồi.
Mắt thấy canh giờ sắp qua, Lê Sân liền hất váy một cái, kéo chiếc khố, khẽ cắn môi, vẻ mặt hiên ngang chịu chết.
Tiết Giang Nguyên nhìn mà vừa giận vừa buồn cười.
Chỉ là đến giây tiếp theo, hắn liền cười không nổi.
Con ciu vốn đang căng phồng phát đau, bị ép nhét vào một chỗ cực kỳ chặt kín, chẳng thấy chút nào “hồn vía lên mây” như những kẻ trong quân nói, ngược lại còn đau đến mức co rút con ngươi.
Nếu không phải không thể động đậy, chỉ sợ hắn đã phải nhảy dựng lên.
Chặt quá chặt quá, gian nan chẳng thể nhúc nhích, bóp đến hắn gần như không thể thở.
一一 Tuy rằng hiện tại hắn đúng là không thể thở được.
Bà Tuyên: Lần đầu tiên thảm thiết, hai người đều đau muốn chết