Tags

,

Lê Sân không quan tâm tới hắn, chỉ lo cởi áo “Tiết Giang Nguyên”.

Chính chủ không nhịn được, bắt lấy cổ tay nàng, “Cô đứng lên!” Nếu là cô gái lầu xanh kia thì cũng thôi, đằng nào cũng xa lạ, hắn không nhìn, chỉ xem tất cả như một giấc mơ.

Nhưng nàng là người quen, lại để nàng đi làm chuyện đó, hắn làm sao có thể mặt dày như vậy? Lê Sân phất tay hắn ra, “Lần này đúng là sơ hở của ta, ta đã nhận lời của anh thì nhất định phải làm cho được, nào có chuyện buông tay mặc kệ.”

Đương nhiên trên thực tế, vẫn là vì nàng xót thanh công đức của mình mà thôi.

Tiết Giang Nguyên hoảng, đôi mắt như sắp phụt ra lửa, “Ta không đồng ý việc này, cô đứng lên!” Lê Sân nghĩ hắn đang lo trách nhiệm, liền kiên nhẫn giải thích: “Yên tâm đi, anh sống lại xong, ta lấy tiền là đi ngay, tuyệt đối sẽ không quấn quít lấy anh đâu.”

Tiết Giang Nguyên cứng đờ, “Cô… cô này, tiền bạc quan trọng với cô đến thế à?” Hắn làm sao cũng không thể ngờ rằng, đến tận lúc này rồi mà những gì nàng tâm tâm niệm niệm vẫn như cũ chỉ là vật ngoài thân.

Trên đời làm gì có cô gái nào như vậy chứ, không lo danh dự chỉ lo vàng bạc, vậy có…… “Có gì khác kĩ nữ lầu xanh chứ?!” Nhất thời tức giận, suy nghĩ trong lòng đã bật ra khỏi miệng, cả hai người nghe đều sửng sốt.

Lê Sân bị đâm gương mặt hơi trắng bệch.

Tiết Giang Nguyên cũng biết mình nói nặng, nhưng lời đã nói ra, không thể lấy lại được, lập tức mím môi, quay mặt qua một bên.

Lê Sân châm biếm một tiếng, “Anh muốn sống, ta lấy tiền, chẳng qua là mục tiêu khác nhau mà thôi.”

Tiết Giang Nguyên nhìn xuống không trả lời, bàn tay lại nắm thật chặt.

“Nếu anh thực sự xem ta như kĩ nữ thì cũng tùy anh thôi, đằng nào cũng đã thỏa thuận cả hàng lẫn tiền, nếu tính toán thật thì anh nói vậy cũng đúng.”

Nàng nhịn xuống cơn xót nơi chóp mũi, lặng lẽ an ủi mình.

Người cổ đại. Người cổ đại, phong kiến gia trưởng, nàng không thèm giận!

Tiết Giang Nguyên nghe vậy nghẹn lời, ngẩng đầu định nói thêm với nàng gì đó, lại thấy nàng có vẻ chẳng muốn phản ứng, hắn khẽ bấm môi nuốt xuống.

Cuối cùng nghẹn ra một câu, “Tùy cô.”

Lập tức quay người đi ra cửa.

Lê Sân ở lại, cũng chẳng lòng dạ nào cởi áo người bên dưới nữa, liền cởi thẳng khố hắn ra, moi vật mềm mại ra cầm trong tay.

Hắn lẳng lặng nằm đó, giữa trán điểm chút chu sa trông thêm phần mê hoặc.

Mặt như ngọc, mi cong môi nhạt, đúng là thuận mắt hơn cái tên bay ngoài kia một chút.

“Có gì đặc biệt chứ,” Lê Sân mân miệng, véo mặt hắn một cái, “Để ta coi anh như búp bê tình dục bản nam, xem anh đắc ý đến đâu.”

“Tiết Giang Nguyên” chẳng cảm thấy gì, hai má bị nàng véo trông càng hồng, như ịn lên hai luồng son môi, thêm chút ấm áp.

Tuy Lê Sân vẫn còn giữ thái độ quan ngại đối với việc người này có thể “dậy” hay không, nhưng hiển nhiên là ngài phán quan cũng không phải chỉ nói đùa cho vui.

Cái thứ mềm mại úp sấp kia bị nàng bóp hai cái thì dần dần đã có xu hướng cứng cáp.

Lê Sân còn tưởng mình ảo giác, lật áo hắn lên xem thử.

Chỉ thấy một cây non mềm hồng nhạt, màu sắc chưa trải “sự đời”, đang ngẩng đầu lên nóng lòng muốn thử.

Lê Sân mắng hắn, “Chết vẫn còn dâm.”

Nàng tự xả giận cho mình, nhưng nàng lại quên, tấm bùa kia còn đang dán trên người hắn, những gì nàng nói, nàng làm, Tiết Giang Nguyên lờ lững bên ngoài cũng đều cảm nhận được.

Hắn nép vào góc cạnh cửa, hận không thể vọt vào mắng nàng, nhưng thân thể không chịu được, chân mềm hết cả, lưng từng trận ngứa.

Tiết Giang Nguyên đành phải cúi thấp đầu, lấy tay che mặt, đứng im không nhúc nhích.

Nhưng dù là thế, cổ họng vẫn không ngừng ngứa, mấy lần muốn rên đều bị hắn gắng đè xuống, không muốn thừa nhận thân thể của mình đang làm những việc xấu hổ kia.


Bà Tuyên: Lần đầu hành sự sẽ không vui vẻ cho lắm ~(V~) lần thứ hai thì sẽ ojbk ~