Tags
Nghĩ tới nghĩ lui, Lê Sân liền thấy ấm ức.
Ấm ức này còn chen thêm tức, nàng vừa nghẹn vừa bực, cực kì cần một cửa xả ra.
Cửa này đương nhiên là Tiết Giang Nguyên.
Lê Sân túm bùa trong ngực áo, nện lên người hắn chẳng thèm để ý gì.
Bùa này sẽ không làm tổn thương gì hắn, đằng nào cũng không phải dùng để bắt quỷ, chỉ xuyên qua người hắn rồi bay lả tả xuống đất mà thôi.
“Cô lại phát điên gì nữa?” Tiết Giang Nguyên cau mày, nói.
Lê Sân đập mạnh tay xuống đất, tay hơi phát đau.
“Đồ khốn, đã có vật phòng thân, vì sao chẳng chịu nói cho ta biết? Giờ ta hao công tốn sức, tất cả đổ sông đổ biển hết rồi, anh vừa lòng chưa?!” Nhớ lại những ngày đi sớm về khuya cùng những tấm vàng cho đi lúc trước, Lê Sân ruột lòng như cắt.
Tiết Giang Nguyên nghe vậy, biết mình lại oan, không khỏi nghiến răng nghiến lợi: “Hoang đường! Trên người ta làm gì có vật phòng thân, rõ ràng là cô làm sai, giờ lại đổ lên đầu ta!” Lê Sân thấy hắn cãi lại nổi giận, gạt mồ hôi trán, trừng hắn nói: “Anh còn chống chế, hôm nay ta sẽ cho anh xem!” Dứt lời, đưa tay định sờ vào ngực hắn, thầm nghĩ dù có bị đẩy lùi cũng phải lấy cho bằng được thứ đó ra.
Nhưng mà, cơn đau trong dự đoán chờ hoài chẳng thấy.
Không những nàng không bị đẩy lùi, mà còn tìm trong ngực Tiết Giang Nguyên nửa ngày, trừ áo quần hết tầng này đến tầng khác ra thì chẳng còn gì cả, nói chi là vật phòng thân.
Tiết Giang Nguyên lạnh lùng nhìn tất cả.
“Sao… sao lại thế?” Lê Sân sờ soạng nửa ngày, không thu hoạch được gì, không khỏi sửng sờ tại chỗ.
“Buồn cười!”
Tiết Giang Nguyên trào phúng.
Nhưng lúc này, ngay cả tiếng trào phúng của hắn nàng cũng không nghe thấy được, trong đầu hiện lên một vài suy đoán.
Hay là… nàng đã sai thật? Không đúng người? Oanh Nhi bị đẩy ra, nhưng nàng lại có thể, còn một khả năng khác.
Nàng bị lừa.
Hoặc là nàng ta không phải trinh nữ, hoặc là vốn không phải sinh vào năm âm.
Nghĩ thông các gút mắc, Lê Sân hoàn toàn chẳng còn cách nào. Chuyện đến nước này trách ai được nữa, chỉ có thể trách chính mình thôi.
Giờ cách lúc chết không đến một canh giờ, làm sao nàng có thể tìm một trinh nữ năm âm tới nữa, mà nếu bỏ lỡ hôm nay, nàng sẽ phải đợi thêm năm năm nữa.
Đừng nói nàng, đến Tiết Giang Nguyên cũng chờ không nổi.
Lê Sân suy sụp.
Giờ nàng chỉ có thể hỏi thử hệ thống, những việc mình làm lúc trước có thể tính thành một ít công đức hay không, ít nhiều bồi thường cho hắn. Đằng nào thì hiện giờ Tiết Giang Nguyên cũng không muốn, cùng lắm thì nàng không xen vào chuyện này nữa, để hắn tự vất vưởng đi thôi.
Không hỏi không biết, vừa hỏi thì hệ thống đã cho nàng một cú sét ngang tai.
Nguyên nhân lần này là ở bản thân nàng, liên lụy đến vài người vô tội, nếu lần này không thể hoàn thành thì không những thanh công đức của nàng sẽ không tăng nữa mà còn có thể giảm thẳng thành không.
Ba năm trước nàng đã đến thế giới này, cẩn thận ba năm, vất vả lắm mới để dành được chút ít công đức như vậy, lập tức sẽ biến mất.
Sau này, chưa chắc sẽ xuất hiện một Tiết Giang Nguyên thứ hai, nếu muốn gom đủ công đức thì e nửa đời sau nàng đều phải phí thời gian làm thầy tróc quỷ mất.
Sắc mặt Lê Sân từ trắng thành xanh, từ xanh thành tím.
Tiết Giang Nguyên còn đang giận nàng, đương nhiên là đứng một bên không thèm đếm xỉa, đang suy nghĩ nàng lại tính giảo biện thế nào.
Đợi hồi lâu sau, lại thấy Lê Sân bỗng nhiên đứng lên.
Nàng phủi bụi trên vạt áo, bình tĩnh nhìn về phía “Tiết Giang Nguyên” trong quan tài.
Được, chuyện đến nước này, chỉ còn một biện pháp.
Đằng nào thì ở trong này nàng cũng không có nhân vật cần tấn công, cũng chưa từng muốn lập gia đình, chỉ muốn gom đủ công đức ăn chơi thoải mái, đối với nàng mà nói, trinh tiết thật sự chẳng quan trọng bằng thời gian và sự tự do sắp tới.
Coi như nàng lên giường hai bận với Tiết Giang Nguyên.
“Nếu biết sớm cô làm việc……” Tiết Giang Nguyên tưởng nàng định đi, mở miệng muốn khịa nàng hai câu.
Nhưng ngay giây tiếp theo, hắn không tự chủ được mà trợn tròn hai mắt, “Cô muốn làm gì?!” Bởi vì Lê Sân đã trở mình vào trong quan, còn ngồi ngay trên người hắn.