Tags
Lê Sân coi bộ không ổn, đưa tay ra định cản hắn.
Nàng có thể chạm vào Tiết Giang Nguyên, mà hắn giận thì giận, cũng sẽ không dùng hết sức lực xô nàng, dù sao thì trong quan niệm của hắn, không được bắt nạt đàn bà con gái chân yếu tay mềm.
Hai người cân nhau.
Bên kia, Oanh Nhi đã sờ soạng được đai lưng của Tiết Giang Nguyên rồi.
Gương mặt nàng nóng bừng, ráng nhịn mở ra, đưa tay định chạm vào ngực hắn.
Nào ngờ nàng vừa chạm đầu ngón tay đến vạt áo thì đã bị một lực đẩy cực mạnh từ người hắn truyền đến, Oanh Nhi không đề phòng, cả người cứ thế bị bắn văng ra ngoài.
“Ầm!” một tiếng, nàng bị nện mạnh xuống đất, trên ót nhói đau, trời đất quay cuồng, nàng nhanh chóng bất tỉnh nhân sự.
Lê Sân và Tiết Giang Nguyên lập tức bị tiếng động này làm chú ý.
Bọn họ đồng thời thu tay lại, Lê Sân vội vàng bước nhanh qua, đỡ Oanh Nhi dậy.
Tiết Giang Nguyên trông rất ngạc nhiên, không biết chuyện gì xảy ra.
Oanh Nhi vẫn còn thở, trên trán bầm tím một cục, may mà không chảy máu, chỉ là bị ngã tạm thời hôn mê mà thôi.
Xác nhận nàng không sao, Lê Sân mới thở phào nhẹ nhõm.
Nếu vì Tiết Giang Nguyên mà mất một mạng người, nàng sẽ rất cắn rứt lương tâm.
Nàng thả Oanh Nhi xuống, trừng mắt nhìn Tiết Giang Nguyên, “Cho dù không muốn thì anh cũng không cần phải nặng tay như vậy! Đường đường là An Bình hầu, vậy mà lại là một kẻ coi mạng người như cỏ rác, cái mà anh gọi là “nhân nghĩa” kia, bộ đã cho chó ăn hết rồi hay sao?” Nàng mắng sa sả, không cho Tiết Giang Nguyên chút cơ hội bào chữa.
Tiết Giang Nguyên cũng tức, giận quá bật cười, “Cô xem cho rõ ràng, mới nãy ta chỉ đấu với một mình cô, đâu ra dư sức quăng nàng ta?! Cho dù ta có không muốn, cũng sẽ không làm ra chuyện ra tay với phụ nữ!” Đúng là tai bay vạ gió, chuyện hắn không làm, dựa vào cái gì mà lại gán cho hắn? Lê Sân nghe xong đang muốn cãi lại, không ngờ Oanh Nhi đang nằm trong lòng nàng bỗng rên rỉ một tiếng, từ từ tỉnh lại.
Tiết Giang Nguyên hừ lạnh một tiếng, đứng quay lưng lại.
Lê Sân vội mở ngũ cảm cho nàng, hỏi nhỏ, “Cô sao rồi? Thân thể có vấn đề gì không?” Oanh Nhi xây xẩm mặt mày, lại bị bịt mắt, không biết đang ngày hay đêm.
Nhưng nghe Lê Sân hỏi, nàng vẫn cố gắng đáp, “Không… không sao ạ, chắc là em hầu hạ không tốt, chọc công tử phật lòng.”
Kỳ thật Oanh Nhi cũng đang rất sợ hãi, công tử này rõ ràng là một người ốm yếu, sao lại có sức lớn như vậy.
Lê Sân vội an ủi nàng. Chờ Oanh Nhi bình tĩnh lại chút, Lê Sân liền hỏi mới vừa rồi là sao.
Oanh Nhi thành thật trả lời.
Nghe nàng kể hết quá trình, Lê Sân lập tức nhận ra chỗ không đúng.
Vừa chạm ngực đã bị văng ra? Lúc ấy Tiết Giang Nguyên còn đang lo đấu với mình, đúng là không còn thừa sức đi đánh nàng ta.
Như vậy… Lê Sân thầm rùng mình, bỗng có chút linh cảm không lành.
Nàng đỡ Oanh Nhi đứng lên, cầm hai tay nàng, thử chạm vào ngực “Tiết Giang Nguyên” lần nữa.
Nháy mắt, một nguồn lực dọc theo cánh tay Oanh Nhi truyền đến, mạnh đến mức Lê Sân run tay.
Nếu không phải có nàng đỡ thì e Oanh Nhi đã bay lần nữa rồi.
Nàng lập tức rên rỉ.
Tiết Giang Nguyên cái tên ôn này, không phải đã bị ông thầy kêu Minh Tuệ đại sư dán cho thứ gì phòng thân đấy chứ? Nàng gian khổ chuẩn bị lâu như vậy, hao tâm tổn sức, chẳng lẽ dã tràng xe cát hết ư? Lê Sân lập tức cảm thấy cả người bất ổn.
Nàng thất thểu dẫn Oanh Nhi ra ngoài, tìm một y quán trị liệu, còn mình thì quay qua quay lại như con ruồi không đầu hồi lâu, rồi mới đạp lên đêm đen về lại Quận vương phủ.
Tiết Giang Nguyên chưa đi, lặng lẽ ngồi trên nhuyễn tháp, nhìn chính mình trong hòm.
Thấy Lê Sân về, hắn cười lạnh, “Sao, giờ còn thấy là ta không?” Lê Sân không thèm để ý tới hắn, mất hồn mất vía bước thẳng đến trước quan tài, ngã mông xuống đất.
Vàng lá của nàng, thanh công đức của nàng…… xong hết rồi.
Bà Tuyên: Khụ khụ, không biết có thể có thịt vụn không hỉ