Tags
Summary:
Châu Thâm thấy đám Vương Tích thì nở nụ cười, chân sáo chạy về phía họ, như chim bay về tổ.
Chuyến bay của Châu Thâm đến Trường Sa lúc mười hai giờ trưa, nhưng hôm qua cả đám ai cũng quẩy khuya quá, hôm nay người nào người nấy cũng đứt bóng, chẳng ai dậy đúng giờ nổi.
(Bị bắt) thức dậy sớm nhất chính là Liêu Giai Lâm, chủ yếu là vì bạn cùng phòng của cậu là một nhân viên cán bộ mẫu mực ngủ sớm dậy sớm làm việc nghỉ ngơi có giờ giấc đàng hoàng hợp lý. Vương Khải thức dậy chạy bộ buổi sáng xong còn mang đồ ăn về cho Liêu Giai Lâm, dỗ Liêu Giai Lâm dậy ăn cơm, cuối cùng Liêu Giai Lâm bị Vương Khải lăn lộn ăn xong mới phát hiện còn chưa đến chín giờ thì cả người đều nổi đóa.
“Vương Khải anh có biết tối hôm qua mấy giờ em mới ngủ không?!”
Những lúc không phải ghi hình thì Vương Khải đều ngủ sớm hơn mọi khi, hoàn toàn chẳng biết Liêu Giai Lâm về phòng mấy giờ, anh chớp chớp mắt nhìn Liêu Giai Lâm đang nổi cáu, sau đó quay người vừa dọn đồ vừa bắt đầu khuyên bảo: “Không phải anh nói các cậu chứ, các cậu chơi bời khuya quá, không ghi hình còn không chịu nghỉ ngơi cho đàng hoàng, đến khi ghi hình thì còn kéo ngày nào cũng đến rạng sáng, cứ vậy đi xuống mấy cậu ai cũng đổ bệnh hết cho xem……”
Liêu Giai Lâm thấy anh người một thước chín mấy cao to khổng lồ mà khom lưng dọn dẹp vừa tức vừa buồn cười, rất muốn hét một tiếng giọng giả nam cao, nhưng cuối cùng vẫn chỉ đâm đầu xuống giường: “Em muốn ngủ!!!”
Vương Khải quay đầu lại nhìn cậu: “Vậy cậu ngủ bù một lát đi…… Liêu Giai Lâm cậu đắp chăn đàng hoàng lại cho tôi!”
“Có mở hệ thống sưởi hơi mà?” Liêu Giai Lâm than thở, buồn ngủ đến tuyệt vọng, nhưng vẫn ráng nói: “Thôi, chờ xíu bọn em còn phải đi đón Châu Thâm nữa, dậy trễ là khỏi đi.”
Vương Khải lắc đầu: “Bọn họ chắc chắn cũng chưa dậy đâu, cậu ngủ một lát đợi chút tôi gọi cậu dậy.”
Liêu Giai Lâm từ từ khẽ nhích người, trùm kín mền, lộ nửa đầu nói: “Người em chỗ nào cũng nhức, thầy Vương Khải làm ơn tới bóp giùm em với.” Ngoài miệng thì kêu thầy chứ sai người ta thì vẫn chẳng khách sáo chút nào.
May mà Vương Khải đã hiểu rõ tính tình của Liêu Giai Lâm rồi, biết hôm nào mà ngủ không ngon thì lúc dậy thể nào cũng làm mình làm mẩy, anh không có anh chị em gì, thấy Liêu Giai Lâm như vậy cũng rất dễ thương, cho nên cũng chiều cậu ta. Dọn rác, rửa tay xong, anh ngồi xuống bên giường Liêu Giai Lâm.
Liêu Giai Lâm đang nhắm mắt mơ mơ màng màng, đột nhiên cảm thấy cả giường lún xuống một phần ba: “Thầy Vương Khải anh…… quả nhiên là kabigon, chất lượng chưa này.”
Vương Khải có kỹ thuật mát xa siêu quần, Liêu Giai Lâm vốn đang buồn ngủ chưa đến mười phút đã bất tỉnh nhân sự. Vương Khải đứng lên nhớ Liêu Giai Lâm nói bọn họ phải đi đón Châu Thâm, nhìn đồng hồ thấy bọn họ mà còn không dậy nữa thì sẽ không kịp mất, mà lúc này cũng không có chuyện gì làm, vì thế bắt đầu phục vụ báo thức tận phòng, xem như đi bộ tiêu cơm.
Người thứ nhất bị Vương Khải chọn gọi dậy chính là A Vân Ca, nhưng A Vân Ca đã dậy sẵn rồi, Vương Khải đến thì cậu đang chuẩn bị xuống ăn sáng tiện thể mang lên cho Trịnh Vân Long luôn.
“Thầy Vương Khải lúc nào cũng sớm thế, tự mình đến gọi tụi em dậy.” A Vân Ca chào hỏi, “Anh cũng đi đón Châu Thâm ạ?”
“Anh không đi đâu.” Vương Khải lắc đầu, “Về đi ăn với nhau một bữa.”
“OK.” A Vân Ca vào thang máy, “Em đi ăn sáng một miếng, sau đó đi kêu Đại Long.”
Vương Khải: “Vậy tôi đi kêu Cúc Hồng Xuyên dậy trước.”
Lúc đi gọi Cúc Hồng Xuyên thì gặp Dư Địch và Hồng Chi Quang. Hai người hình như mới từ phòng gym ra, Hồng Chi Quang đi một bên đang nói cho Dư Địch lợi ích của việc tập thể hình, Dư Địch mồ hôi mồ kê đứng gần nghe cậu ta nói khẽ gật đầu, cuối cùng ngước lên thấy vẻ mặt của Hồng Chi Quang vừa nghiêm túc vừa hào hứng thì không khỏi phì cười.
Cuối cùng Dư Địch nói: “Chẳng phải mấy cậu nhóc kia cũng đi gym à, anh đi với chúng không phải là được rồi sao, thầy Hồng..”
Hồng Chi Quang: “Quan trọng là tôi muốn dạy thầy Dư cùng tập thể hình mà, chúng ta tuổi này là phải bảo vệ cơ thể cho khỏe mạnh.”
Dư Địch liếc anh: “Chờ chút, anh đang nói tôi già đấy à?”
Hồng Chi Quang cuống quít xua tay: “Không, không phải! Tôi là nói tôi!”
Dư Địch trêu anh cho vui, thấy anh cuống cũng bật cười: “Ha ha ha, ok ok, sau này rảnh rỗi tôi sẽ đi tập gym với thầy.”
“Thầy Dư nói chắc rồi đấy nhé.”
Vương Khải chào bọn họ: “Mới sáng sớm đã đi gym rồi à?”
Dư Địch: “Chào thầy Vương Khải. Thức dậy sớm là phải đi theo cậu ta trải nghiệm đấy ạ.”
Hồng Chi Quang: “Thầy Vương Khải cũng đi chung chứ?”
Vương Khải: “Không được, tôi theo phái chạy bộ ngoài trời.”
Dư Địch: “Giờ thầy đang định đi đâu?”
Vương Khải: “Bọn Vương Tích giữa trưa muốn đi đón Châu Thâm, kết quả hôm qua chơi khuya quá giờ còn chưa dậy, tôi đi gọi bọn họ.”
Dư Địch: “Ô? Bọn họ định đi đón Thâm Thâm à? Tôi cũng đi nữa.”
Hồng Chi Quang quay sang nhìn anh: “Thầy Dư không phải anh vừa mới hứa cùng đi ăn cơm trưa sau đó nghiên cứu bài hát kia với tôi à?”
Dư Địch nhớ ra: “Ách…… Hình như là vậy.”
Vương Khải: “Dư Địch thôi cậu đừng đi, cậu có biết bọn họ đi bao nhiêu người không? Vương Tích Lí Kì A Vân Ca Trịnh Vân Long còn có Liêu Giai Lâm nữa, tôi cũng chẳng còn mặt mũi nào mà đi theo. Cả bọn chúng ta mà đi chắc Châu Thâm cũng chẳng dám xuống máy bay mất.”
Dư Địch nghĩ đến cảnh cả đám bọn họ trấn ở sân bay, quả là không coi được, đành phải thôi: “Vậy khi nào về báo em một tiếng, tối đi ăn cơm.”
“Yên tâm.”
Vương Khải đi kêu một vòng cuối cùng trở về kêu Liêu Giai Lâm, Liêu Giai Lâm vẫn còn giữ nguyên tư thế ngủ lúc nãy, Vương Khải nhìn “con nhộng” thấy thú vị bèn cầm điện thoại chụp mấy tấm, còn quay cái clip ngắn. Từ sau khi đến chương trình này, chức năng camera và các app chụp hình trong điện thoại của Vương Khải đều được phát huy khả năng 100%, trong điện thoại của anh hơn phân nữa là các thể loại hậu trường Thanh nhập nhân tâm, phần nhỏ còn lại chính là những chuyện thường ngày của Liêu Giai Lâm.
Bạn cùng phòng quá thú vị, quả nhiên ở phòng đôi tốt nhất, đổi thành phòng đôi là quá đúng. Vương Khải vừa sửa xem lại hình ảnh video vừa nghĩ. Cuộc sống trước kia của anh rất ít gặp những người thú vị như vậy, Vương Khải cảm thấy đến với chương trình này rất đáng.
0
Khi bị Vương Khải gọi dậy Vương Tích vẫn còn hơi mơ màng, hôm qua về phòng xong anh vốn định nói chuyện tiếp với Châu Thâm, nhưng nhìn đồng hồ lại cảm thấy Châu Thâm bên kia vừa kết thúc chương trình xong chắc chắn sẽ rất mệt mỏi, khuya vậy rồi thôi để cho cậu nhóc nghỉ ngơi thì tốt hơn, không tán gẫu với cậu nữa. Nhưng Vương Tích nằm trên giường nghĩ đến ngày mai là Châu Thâm về rồi, đột nhiên lại không ngủ được, lăn qua lộn lại một hồi đành phải ôm điện thoại chạy đến chỗ Lí Kì, kết quả vừa vào mới phát hiện A Vân Ca đã ở đó. Một lát sau thì Cúc Hồng Xuyên cũng ôm ghi-ta đến, qua một hồi Liêu Giai Lâm cũng xách máy tính qua luôn.
Chậc, xem ra tối nay lại không ai vào mộng.
Vài người nói chuyện trên trời dưới đất một hồi cuối cùng vẫn về đến vấn đề âm nhạc, bắt chước chia nhóm xem nếu bọn họ chia song ca thì hát sao cho hợp.
“Nếu Ca Tử song ca với Lâm Lâm thì phải hòa âm như vầy.” Lí Kì đàn một đoạn.
Cúc Hồng Xuyên nghe xong nói: “Không hợp lắm, Lâm Lâm giọng sáng, chỗ này trầm quá, Ca Tử nâng không nổi. Như vầy……”
Liêu Giai Lâm hát mấy câu, hòa với Ca Tử một chút, không ngờ hiệu quả cũng không tệ.
Lí Kì nghe bọn họ hát xong, nhớ tới lần trước ba người bọn họ thảo luận về hiệu quả hòa âm khoảng không tám độ giữa Châu Thâm và Vương Tích: “Nếu Tích ca song ca với Thâm Thâm……”
Cúc Hồng Xuyên gảy mấy dây đàn: “Lần trước chúng ta nói rồi, hẳn là sẽ rất hay, ví dụ như “Bên hồ Baikal” đi, từ chỗ ‘Một đời một kiếp này có được bao nhiêu tôi – em’, thêm đoạn canon……” Cúc Hồng Xuyên đàn, Vương Tích hát theo một câu, Liêu Giai Lâm chỉnh giọng bắt chước Châu Thâm hát theo, mỗi tội âm sắc quá khác nhau, hiệu quả chẳng ra sao cả.
Liêu Giai Lâm suy nghĩ chút, thử lại lần nữa, cuối cùng ngâm nga thêm hai câu, nói: “Tuy tôi cũng hát giả nam cao nhưng vẫn khác âm sắc tự nhiên của Châu Thâm quá xa, bài này nếu Thâm Thâm hát với Tích ca chắc hiệu quả sẽ tốt hơn nhiều.”
A Vân Ca cũng hát theo hai tiếng, nói: “Tôi cảm thấy bài này tôi hát với Thâm Thâm thì hiệu quả cũng ok lắm chứ nhỉ?” Nói xong liền thử.
Cúc Hồng Xuyên với Lí Kì điều chỉnh đàn cho A Vân Ca một đoạn, Liêu Giai Lâm kết thúc, hiệu quả còn tốt hơn vừa nãy hát với Vương Tích. Hết một đoạn, Cúc Hồng Xuyên lại đàn bản hồi nãy của Vương Tích lần nữa, cuối cùng ngẫm nghĩ: “Tuy hiệu quả tốt hơn so với Tích ca thật, nhưng về mặt cảm giác thì lại không giống nhau, nếu là Tích ca và Thâm Thâm thì chỗ này, chỗ này sẽ không cần chỉnh lên chỉnh xuống, cả đoạn nghe như một hồ nước phẳng lặng phủ đầy sương mờ bay, hòa nhau nâng đỡ, sẽ rất đẹp rất nên thơ.”
A Vân Ca suy nghĩ, nói với Vương Tích: “Anh cảm thấy hai người có hợp nhau thật không?”
Vương Tích nhìn cậu ta: “Chắc chắn hợp hơn hai chúng ta.”
A Vân Ca: “Hứ, anh nói vậy em không chịu đâu. Hai chúng ta thử xem?”
Vương Tích liếc một cái, không thèm đếm xỉa.
Cả bọn lại thảo luận một hồi, nói nửa ngày, nhưng một trong hai nhân vật chính là Châu Thâm thì lại chẳng ở đây, muốn nghe hiệu quả mà Xuyên Tử nói cũng chẳng thể nào nghe được.
Liêu Giai Lâm: “Haiz, Thâm Thâm ơi mau về đi.”
Vương Tích: “Ngày mai về rồi.”
A Vân Ca: “Ôi, em thật sự muốn song ca với cậu ta lắm.”
Liêu Giai Lâm: “Ai mà không muốn?” Sau đó còn nói tiếp, “Hai tụi mình có thể một người hát yêu tinh, một người hát tiên nữ. Lặng lẽ hỏi thánh tăng~ nữ nhi có đẹp không~“ hát xong còn bấm cái dấu hoa lan, nhướn mày.
Lí Kì: “Ha ha ha ha ha ha ha, thánh tăng cũng bị cậu hù chết!”
Liêu Giai Lâm: “Hứ, về tôi nhất định bảo Thâm Thâm thử chung với tôi mới được, hai bọn tôi song ca tiếng Anh cũng được chứ bộ, hát cái gì cũng được!”
A Vân Ca: “Ê từ từ đã, là tôi, tôi nói trước mà, tôi trước mới đúng.”
Vương Tích nghe bọn họ nói nhức cả đầu: “Thế nào cũng phải là tôi trước mới đúng.”
A Vân Ca: “Thâm Thâm sợ anh, chắc chắn sẽ không hát với anh đâu, cậu ta thích em, thế nào cũng phải là em trước.”
Như Trịnh Vân Long đã nói, A Vân Ca sống được cũng không dễ dàng gì. Câu này quả thực là nhắm ngay đầu gối của Vương Tích mà bắn vô số mũi.
Vương Tích chỉ vào A Vân Ca: “A Vân Ca, cậu giỏi lắm, hãy đợi đấy.”
Lí Kì giơ điện thoại nhìn A Vân Ca, lại nhìn sang Vương Tích: “Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!!!” Sau đó gửi một cái WeChat cho Châu Thâm.
Châu Thâm bên kia còn chưa ngủ, chủ yếu là Vương Tích nói đến đón kích thích quá, cậu sợ tới mức dòm điện thoại liên tục, may mà Vương Tích không nhắn thêm gì nữa, với từ từ cậu cũng hiểu ra chắc chắn không chỉ có một mình Vương Tích đến đón mình, đến lúc này cậu mới dần dần bình tĩnh lại chuẩn bị đi ngủ.
Kết quả vất vả lắm mới sắp ngủ được, WeChat Lí Kì lại đến.
Châu Thâm mơ mơ màng màng mở điện thoại ra thấy một đoạn clip 15 giây, trong đó Vương Tích A Vân Ca Liêu Giai Lâm đang nói cái gì, còn chen tiếng cười của Lí Kì với Cúc Hồng Xuyên nữa, có cả tiếng đàn ghi-ta, giọng Vương Tích trầm tới mức mở loa điện thoại to nhất cũng nghe không thấy, đến khi Châu Thâm nghe được A Vân Ca nói “Thâm Thâm sợ anh” lập tức sợ đến tỉnh lại.
Ca Tử ca không thể nói lung tung bậy bạ như vậy được!!! Châu Thâm ngồi phắt dậy ôm điện thoại nhìn A Vân Ca nghĩ, hơn nữa rốt cuộc là mấy người đang nói cái gì vậy? Châu Thâm nhìn clip chẳng hiểu gì, để loa bên tai nghe lại cẩn thận, rốt cuộc Châu Thâm cũng nghe ra được giọng Vương Tích thấp đến bó chiếu, nhưng nghe xong vẫn chẳng get được gì. Cả bọn này hơn nửa đêm không ngủ rốt cuộc là đang nghiên cứu cái gì vậy? Cái gì mà “Với anh trước”? Cái gì “trước”? “Trước” cái gì?
Châu Thâm mở clip coi đi coi lại mấy lần, vài lần định kiếm Lí Kì hỏi cho rõ ràng, nhưng nghĩ đến giờ cả bọn Lí Kì đều đang ở chung một chỗ, chắc cũng không tiện rep, do dự nửa ngày cũng kiềm được.
Nhưng giấc này ngủ chẳng ra sao.
0
Vì thế hôm sau khi Châu Thâm ngáp dài ra khỏi sân bay, thấy một đám cũng buồn ngủ muốn chết cách đó không xa thì ngạc nhiên lắm, Trịnh Vân Long vậy mà lại là người nhìn tỉnh táo sáng lạng nhất cả bọn.
Châu Thâm nhìn bọn họ thầm nghĩ, mình đây là được đãi ngộ quốc tế kiểu gì, được cả hội này đón máy bay. Thấy Lí Kì đánh ngáp lại không khỏi càm ràm, hôm qua rốt cuộc mấy người quẩy đến mấy giờ vậy, buồn ngủ thế này còn ráng dậy đón tui thiệt sự là vất vả cho mấy người hết sức. Nghĩ xong chính cậu cũng muốn ngáp một cái.
Vương Tích là người đầu tiên nhìn thấy Châu Thâm, đi hai bước về phía đó gọi cậu: “Thâm Thâm, bên này.”
Hôm nay bọn họ dậy trễ quá, tắm rửa ăn sáng xong trên cơ bản là không kịp thời gian chỉnh trang đầy đủ, vì thế hôm nay Vương Tích không đeo kính sát tròng mà đeo một cái mắt kính cá nhân gọng đen, mặc một bộ áo bông Trúc Tử mua cho ở Trung Hí, đứng đó mỉm cười nhìn Châu Thâm. Châu Thâm nhìn thấy một Vương Tích ôn hòa chẳng chút góc cạnh nào như vậy, bỗng nhiên đỏ mặt.
Ca Tử ca anh nói sai rồi, không phải em sợ thầy Vương Tích đâu, em là rất thích anh ấy mới đúng.
Cho nên mới bị căng thẳng thế này.
Nghe Vương Tích kêu, mấy người đang tám chuyện cũng phát hiện ra Châu Thâm, vừa vẫy tay vừa cất bước đi qua chỗ cậu.
Châu Thâm thấy họ thì nở nụ cười, chân sáo chạy về phía đó, như chim bay về tổ.
Cậu thật sự vô cùng hạnh phúc khi được bọn họ đến đón.

Shi biết mấy cô đang nghĩ gì. Mọi thắc mắc xin quay lại xem ở đây.