Tags
Summary:
Châu Thâm cậu ấy trông như một bé mèo con.
Tính cách của Châu Thâm không giống như trong tưởng tượng của Vương Tích.
Trước khi gặp Châu Thâm Vương Tích luôn cảm thấy tính cách của Châu Thâm là một loại giống như lần đầu tiên cậu xuất hiện trên sân khấu vậy —— ngượng ngùng, nhút nhát, khi cười lên có một xíu lo lắng và sợ hãi.
Nhưng đến lần đầu tiên nhìn thấy Châu Thâm ở “Thanh nhập nhân tâm”, mới phát hiện thật ra Châu Thâm nói chuyện với tốc độ rất nhanh, tính cách sáng sủa hoạt bát hơn Vương Tích đã nghĩ rất nhiều, như một chú chim nhỏ tung tăng, linh động, cả người tràn đầy năng lượng. Nhưng cùng lúc đó bạn lại có thể cảm nhận được có một tia xa cách rất nhỏ, cụ thể, nếu bạn đến chào hỏi bắt chuyện với cậu thì cậu sẽ hào hứng đáp lại rất đáng mến, nhưng thật ra cậu ấy cũng sẽ không đặc biệt đi chủ động bắt chuyện với bạn, dường như có đôi chút khó gần. Vẻn vẹn mấy ngày cậu tham gia ghi hình, lúc mới bắt đầu hầu như cậu chỉ chủ động nói chuyện, dính một chỗ với Lí Kì, sau này mở rộng ra đến Cúc Hồng Xuyên và Liêu Giai Lâm, sau đó là mấy đứa nhóc hình như cũng đặc biệt thích cậu, ví dụ như Lí Văn Báo, Lưu Bân Hào, Đổng Trác.
Mỗi khi Vương Tích muốn đến bắt chuyện với cậu, xung quanh cậu dường như chẳng còn chỗ trống nào —— Châu Thâm như đã bị những người đó nhốt lại bên trong cách ly với người khác. Mới đầu Vương Tích không biết vì sao mình lại suy nghĩ như vậy, thẳng đến lúc sau khi anh càng ngày càng thân thiết với Châu Thâm, đồng thời cũng rất tự nhiên mà giam cậu lại bên người không muốn cậu rời khỏi mình quá lâu thì mới đột nhiên nghiệm ra thứ cảm giác ấy, đó là bản năng bảo vệ và đề phòng.
Vương Tích suy nghĩ, nếu không phải lần này anh mặt dày đi theo Lí Kì A Vân Ca tới đón Châu Thâm, theo tình hình này thì cũng chẳng biết đến bao giờ anh mới có thể bắt chuyện được với cậu nhóc một câu, mà cũng sẽ không biết cậu bé của anh thì ra lại có chút…… “sợ” anh? Có lẽ dùng từ “căng thẳng” để hình dung sẽ chính xác hơn chút.
Châu Thâm phát hiện Vương Tích cứ nhìn cậu chằm chằm, trong lòng hơi hoảng, cố gắng nhìn lại Vương Tích một cái, gọi anh: “Thầy… thầy Vương Tích?”
Vương Tích nhìn bộ dạng hồi hộp của cậu nhẹ nhàng nở nụ cười, anh biết giọng nói của mình có ưu thế ở đâu, vì vậy quả nhiên nhìn thấy đôi tai Châu Thâm lại đỏ lên lần nữa. Xem, cậu bé của anh lại khác hẳn với ấn tượng của anh đối với cậu trước đây —— cậu vẫn là cậu trai ngại ngùng như cũ, nhưng bây giờ cậu đã học được làm sao dùng sự xa cách và lạnh lùng để nguỵ trang bảo vệ chính mình, cậu chưa bao giờ khó gần, đằng sau dáng vẻ lạnh lùng kia vẫn như cũ là cậu bé nhỏ nhắn năm xưa, căng thẳng dùng hết toàn sức lực vượt qua sợ hãi lên sân khấu ca hát, khao khát được chấp nhận.
Châu Thâm cậu ấy giống như là một bé mèo con, rõ ràng cả người đều mềm mại sạch sẽ ấm áp đến mức làm cho người ta mềm hết cả lòng, nhưng để bảo vệ chiếc bụng mềm mại của mình mà cố gắng liều mạng giương bộ móng vuốt nho nhỏ chẳng có chút tính công kích nào, dốc sức làm bộ như “Tôi tốt lắm” “Không có gì vấn đề” “Tôi quá ư là giỏi” —— nhưng khi giơ “móng vuốt” lên, đồng thời cũng đã lộ ra chiếc bụng.
Bây giờ Vương Tích đang nhìn thấy chiếc “bụng” mềm mại ấy dưới “bộ móng” con của Châu Thâm.
Liệu nên chủ động tiến thêm một bước, hay nên từ từ chờ cậu tới gần mình đây? Vương Tích vốn luôn dứt khoát lần đầu tiên có chút do dự —— trực tiếp quá sợ sẽ doạ bé mèo con hay giật mình này chạy mất, nhưng nếu chờ bé đến gần thì Vương Tích lại không chắc chắn được sẽ cần chờ bao lâu.
Thật ra chỉ là muốn hợp tác mà thôi, cứ nói thẳng ra như bình thường là được rồi, nhưng đối diện với Châu Thâm, Vương Tích cũng không biết vì sao lại có chút không nói ra được, anh sợ sẽ thấy vẻ do dự trên mặt Châu Thâm…….. Anh không muốn cậu bé của anh cảm thấy khó xử.
Vương Tích “nghiên cứu” bộ dạng giả vờ bình tĩnh của Châu Thâm một hồi, cuối cùng quyết định thôi để xem rốt cuộc phản ứng của Châu Thâm với anh là gì đã rồi tính tiếp, vì thế anh cúi đầu lại gần bên tai Châu Thâm nói: “Đúng ra mà nói thì đừng gọi tôi là thầy, tôi cũng không lớn hơn em bao nhiêu, gọi thầy nghe như tôi già lắm vậy, em cứ gọi tôi là Tích ca như bọn họ đi.”
Anh vừa dứt lời, gương mặt Châu Thâm lập tức đứng hình, sau đó Vương Tích thấy mặt cậu đỏ lên, lắp bắp: “Dạ, à, vâng, vâng…… Tích ca.”
Cơ hồ trong nháy mắt Vương Tích liền hiểu Châu Thâm căng thẳng không phải vì ghét anh gì, thế là anh cười híp mắt đưa tay xoa đầu Châu Thâm, sau đó cố ý nói: “Ừ, ngoan.” Không ngoài dự đoán, Châu Thâm lại bị động tác này của Vương Tích làm đơ thêm lần nữa. Vương Tích nhìn Châu Thâm ngơ ngơ ngác ngác, cảm thấy buồn cười, nhưng ráng nhịn. Hình như anh đã get được sở thích của Lí Kì rồi, ghẹo Châu Thâm quả là một chuyện rất thú vị.
Về phần Lí Kì, sau khi vây xem toàn bộ hành trình cuộc đối thoại ngắn ngủi, anh dường như đột nhiên bỗng get được điều gì, nhưng rồi lại như chẳng get được gì cả, cùng Châu Thâm lâm vào trạng thái ngơ ngác quái lạ. Lúc này Lí Kì còn chưa biết “nhạ” là gì, chờ sau này khi anh biết đến “nhạ” rồi thì anh sẽ hiểu lúc này anh cần một tấm hình “nhạ” để thể hiện tâm trạng của mình. [Đoạn này Shi bó tay.]
0
Vương Tích hỏi sơ lịch trình cuối tuần của Châu Thâm, tính toán chút, phát hiện Châu Thâm sẽ không thể tham gia sân khấu biểu diễn, nói cách khác các lần ghi hình gần nhất ekip chương trình sẽ không cho cậu lên hình.
Tiếp theo quay bên chính thức chia đội hợp tác song ca, bên dự bị chọn ra ba đội song ca, sau đó thi đấu với nhau. Khi Vương Tích biết mình sẽ song ca với Trịnh Vân Long xong thì nhìn A Vân Ca một cái, xét về mặt âm nhạc thì anh cũng rất mong chờ màn song kiếm hợp bích với Trịnh Vân Long, còn về mặt tình cảm thì anh thật chẳng muốn nhiễu hai người kia chút nào.
Đã bị gán thành đại ma vương rồi, giờ chẳng lẽ tôi còn phải làm người thứ ba? Vương Tích lạnh mặt, nghĩ. Please tha cho anh đi, ekip chương trình cứ làm vỡ hình tượng “một núi không thể có hai hổ” hết lần này đến lần khác là đang định đi theo con đường gây sự đấy à?
Bốn người bọn A Vân Ca ra đằng trước làm sữa, còn hai người Vương Tích, Trịnh Vân Long thì ngồi phịch trên sô pha không nhúc nhích. Vương Tích nghiêng đầu nhìn Trịnh Vân Long một cái, đôi mắt Trịnh Vân Long đã thâm rõ đến mức sắp thành gấu mèo đến nơi. Không trách Trịnh Vân Long được, sang năm Trịnh Vân Long còn có vở kịch mới phải diễn, vừa chuẩn bị tiết mục bên này rồi sau đó cậu ta còn phải tập luyện chuẩn bị cho vở nhạc kịch năm sau, nếu không tháng 12 khi chương trình kết thúc thì đến tháng 1 là phải diễn vở nhạc kịch đấy rồi, Trịnh Vân Long tuyệt đối sẽ không để mình lên sân khấu khi chưa chuẩn bị đầy đủ.
Trịnh Vân Long cả người đều buồn ngủ muốn die, nhưng vẫn như cũ chẳng thể ngăn cậu chàng ngó qua A Vân Ca.
Con người cả đời không dễ gặp được một người mình khiến mình cảm thấy hòa hợp, tựa như không phải tất cả các âm sắc xếp cùng một chỗ đều có thể trở thành một khúc nhạc lay động lòng người, muốn gặp một người có thể cùng mình tạo nên một chương nhạc tuyệt vời có khi phải trả giá bằng tất cả vận may một đời. Vương Tích tuy ngoài miệng hay cà khịa Trịnh Vân Long với A Vân Ca, nhưng nói thật thì anh cũng khá là hâm mộ. Ai cũng có thể cuối cùng sẽ gặp được tình yêu, nhưng tình cảm giống như của hai người họ thì không phải ai cũng có thể tìm được.
Vương Tích nhìn hai người, đột nhiên hơi nhớ Châu Thâm. Dù chỉ là từ một phía, nhưng ít nhất bây giờ anh đã gặp được cậu bé của anh rồi, Vương Tích nghĩ. Nếu đã gặp, thì sẽ không buông.
Bên chính thức quyết định song ca xong thì chỉ còn chờ kết quả bên nhóm dự bị.
Sáu người quyết định đi qua bên dự bị xem thử, những người bên dự bị đang chuẩn bị chờ lát nữa thi hát. Hôm qua Châu Thâm đã chạy show khác rồi, buổi biểu diễn lần này cũng sẽ không góp mặt.
A Vân Ca gặp vài người hàn huyên vài câu, bọn Cao Thiên Hạc thì đã đi tìm các anh em bên dự bị rồi.
A Vân Ca nghĩ đến Châu Thâm đang vắng mặt, hỏi: “Lần sau Thâm Thâm về có lên không?”
Vương Tích nhớ lại lịch trình, ngày quay của Châu Thâm, hình như Châu Thâm sẽ không lên được, vì thế đáp: “Không.”
Trịnh Vân Long ngẩng đầu ngó Vương Tích vừa trả lời vô cùng dứt khoát: “Em tưởng anh rất muốn song ca với cậu ấy.”
Vương Tích ngẩng đầu nhìn Trịnh Vân Long, cười hỏi: “Rõ lắm à?”
Trịnh Vân Long cũng bật cười: “Thiếu điều viết lên mặt.”
A Vân Ca: “??? Cái gì? Tích ca anh cũng muốn hát với Thâm Thâm hả? Em còn tưởng anh chẳng ưa gì cậu ta, hơn nữa âm vực của hai người cũng xa nhau lắm mà.”
Trịnh Vân Long nhìn Vương Tích, quay đầu lại nói với A Vân Ca: “Cậu sống sót được đúng là chẳng dễ dàng gì.”
A Vân Ca: “???”
Sau đó Trịnh Vân Long nói với Vương Tích: “Đừng chấp cậu ấy.”
Vương Tích còn chẳng thèm nhìn A Vân Ca: “Tôi cũng không phải ngày đầu quen biết cậu ta. Lần sau cậu giữ tôi lại giùm.”
Trịnh Vân Long: “Đừng đánh vào mặt là được, Nội Mông vốn đã đầy gió cát.”
Ba người đang trò chuyện, bên dự bị đã chuẩn bị vào thi. Đoàn dự bị vào xong thì bọn họ bên này cũng bắt đầu chọn bài, sắp xếp thứ tự, cuối cùng ekip đạo diễn bảo chọn một trong danh sách, Vương Tích và Trịnh Vân Long nhìn list bài hát, hai người bàn bạc rồi chọn bài “Chầm chậm thích em”.
Trịnh Vân Long đọc ca từ đột nhiên bật cười: “Lời bài này viết hay thật.”
Vương Tích: “Nhớ đến khi yêu đương à?”
Trịnh Vân Long: “Không phải, nghĩ đến tương lai.”
Vương Tích: “Cũng đúng cảm giác, cứ hát như vậy đi.”
Trình độ nhạc lý của hai người đều là số một số hai, kỹ thuật cũng thuộc hàng top, phối hợp tình cảm cũng có thể hài hòa với nhau, cơ bản thì người này nói gì người còn lại sẽ lập tức hiểu được, đồng thời hoàn thành được yêu cầu của đồng đội, giọng hợp, bài hát phối xong thì cũng không bị nằm ngoài âm vực thoải mái. Hai người vừa giỏi như nhau vừa khá hợp cạ song ca cùng nhau là một chuyện rất sướng, ca khúc nhanh chóng được hoàn tất.
Hiệu quả khi công diễn cũng đã chứng minh màn hợp tác của hai người họ thật sự làm khán giả thích thú, chỉ một bài “Chầm chậm thích em” đã làm vô số người lọt hố Vương Tích – Trịnh Vân Long, đồng thời cũng trực tiếp giúp họ giữ vững vị trí chính thức.
Mấy người “cao tuổi” ghi hình xong thì cùng đi ăn cơm, Trịnh Vân Long tán gẫu hăng say với Xuyên Tử, Liêu Giai Lâm, A Vân Ca cũng cuối đầu trò chuyện với Lí Kì, Vương Tích lấy điện thoại ra chụp tấm hình, gửi cho Châu Thâm.
Nghĩ nghĩ lại thêm một câu: “Chờ em về đi chung.”
Anh đợi một lát, thấy Châu Thâm không trả lời, vốn tưởng Châu Thâm sẽ không rep, ai ngờ khi họ vừa về đến khách sạn thì nhận được hồi đáp.
Đầu tiên là một dọc “A” style Châu Thâm.
“Tích ca?” A Vân Ca phát hiện Vương Tích dừng lại, quay đầu kêu anh, “Sao thế?”
Vương Tích ngẩng đầu nói: “Không có gì, mai Thâm Thâm về, chúng ta đi đón cậu ấy đi.”
Trịnh Vân Long nghe sắp đi đón Châu Thâm, ngáp dài nói: “Lần này em cũng đi.”
A Vân Ca thấy cậu ta coi bộ đã buồn ngủ sắp chết đến nơi bèn nói: “Cậu đi về ngủ trước thì hơn.”
Trịnh Vân Long gật đầu: “Ngày mai đi nhớ gọi tôi.”
Bên này chốt lịch hôm sau đi đón Châu Thâm nhanh gọn lẹ, Vương Tích nhìn những chữ “Tích ca” và “trở về” trên WeChat, lại mỉm cười lần nữa.
Mà bên kia Châu Thâm thì còn đang suy nghĩ liệu mình chủ động nói ngày mai trở về có phải đã quá thân thiết hay không. Đang rối rắm, di động đột nhiên sáng lên, trên màn hình hiện ra WeChat đến từ Vương Tích ——
“Ngày mai anh đến đón em.”