Tags
Tác giả: 猴时已过
Ngày đăng: 26/02/2021
Nguồn: Bilibili
Edit by Lãnh Nguyệt Phong
Note của tác giả:
WARNING: Thâm hô Tích theo hướng tình bạn, Vương Tích đã kết hôn, OOC, không nhiều lời.

Nhìn thấy những phỏng đoán ngày càng tào lao trên mạng, Vương Tích không khỏi dành một phút cảm thán, toàn nhân tài cả! Xem lâm li bi đát chưa này, chẳng thua Quỳnh Dao chút nào! Có người còn hành văn hay hơn cả Quỳnh Dao nữa ~
Thái Trình Dục kiểm tra lại bài tập, chắc chắn không sai sót gì xong thì tắt máy tính bảng. Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Vương Tích nằm ườn trên chiếc sô pha đơn, một tay bình giữ nhiệt một tay cầm điện thoại, nhìn màn hình cười híp mắt.
Thái Trình Dục tò mò, hỏi: “Tích ca? Anh cười gì thế?”
“Một trăm tám mươi nguyên nhân anh và Thâm Thâm chia tay.” Vương Tích không thèm ngẩng đầu lên, tiếp tục lướt ghi chép trò chuyện trong diễn đàn mấy hôm trước.
Thái Trình Dục giờ đã không còn là Thái Thái ngốc năm xưa, trước có thanh niên nghiện net Châu Thâm Thâm, sau có Lí Hướng Triết vốn 2D ngầm, hơn nữa một đống cẩu lương từ trên xuống dưới bên nhà lão Vân cũng không phải tọng không, Vương Tích vừa nói là cậu hiểu ngay, sau đó nói đầy bất đắc dĩ: “Tích ca, anh lại dùng nick clone stalk page cp nữa hả? Sao anh với anh Thâm Thâm không đi giải thích cho rồi?”
Vương Tích ngẩng đầu, cười cười, nói: “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở.”
“Cậu nghe cậu ta ở đó nói hay lắm.” Vương Khải đang nằm trên một chiếc sô pha khác, thẳng tay chọc thủng Vương Tích mèo mù khóc chuột: “Là Thâm Thâm trước khi đi níu cậu ta nhắc đi nhắc lại nửa giờ, mới dập được cậu ta xuống đấy! Anh Thâm nhà cậu nói với Tích ca nhà cậu,” Vương Khải hắng giọng lấy hơi, bắt chước dáng vẻ ghét bỏ dễ thương của Châu Thâm, bóp mũi nói the thé: “Đã gả qua nhà người ta rồi, không được ra đường nhảy nhót lung tung đâu. Không giữ nữ tắc, sau này nhà chồng anh giận, biếm vào lãnh cung thì sao?”
“Trời ơi anh Khải, anh Khải yêu quý của em, lúc đó không phải anh đang nói điện thoại với Lâm bảo bảo à?” Vương Tích vẻ mặt bất đắc dĩ, nhìn màn biểu diễn truyền cảm xuất thần của Vương Khải.
Vương Khải nhún vai, trả lời: “Thầy Liêu bé nghe thấy giọng Thâm Thâm trong điện thoại, tuyên bố cậu ta cũng không muốn nghe tôi lải nhải, chỉ muốn nghe Thâm Thâm nói chuyện thôi.”
“Cho nên anh cứ gọi cho Lâm bảo bảo rồi nghe lén chung như vậy đó hả? Nghe những nửa tiếng đồng hồ luôn?!” Vương Tích một lần nữa cảm thấy mình đã đánh giá cao độ “bình thường” của mấy huynh đệ này rồi.
“Tích ca…… gả rồi?!” Thái Trình Dục tru một tiếng, khá là lệch trọng điểm.
“Không!” “Không phải!” Vương Tích và Vương Khải đồng thanh phản bác. Không đùa được, thằng nhóc này mà tưởng thật thì chỉ cần đến tối là toàn thể sắp nhỏ trong hồ Mai Khê đều sẽ xếp hàng chúc mừng Vương Tích phạm tội trùng hôn mất.
Vương Tích còn đang suy nghĩ làm sao để giải thích tiền căn hậu quả, Vương Khải đã nhanh chóng khái quát nội dung: “Tích ca cậu trước đây khi ký hợp đồng với công ty quản lý, nói với báo chí là có cảm giác như đã tự gả bản thân, cho nên anh Thâm nhà cậu nói “gả” nghĩa là ký hợp đồng đó!”
Thái Trình Dục chớp chớp mắt, tiêu hoá thông tin trong đầu xong mới cảm thán: “Ai da! Làm em sợ muốn chết! Em còn tưởng Tích ca với anh Thâm Thâm đi đăng kí rồi.”
“Thái Thái, luật pháp trong nước tạm thời không ủng hộ hôn nhân đồng tính.” Vương Khải làm bộ nghiêm túc, nói với Thái Thái.
Thái Thái gật đầu: “Em biết chứ, nhưng nước ngoài làm được mà. Tuy là dù có đăng kí thì cũng không có tác dụng pháp lý gì trong nước, nhưng nghi lễ ước hẹn quãng đời còn lại dành cho nhau thì vẫn nên có.”
Vương Khải nhìn Thái Thái kinh ngạc, vừa định cảm thán Thái Thái đã lớn rồi, bỗng nghe Vương Tích khẳng định: “Ca Tử nói đúng không?”
Thái Thái gật đầu: “Vâng! Tích ca anh hiểu anh Ca Tử ghê.”
Vương Tích mân miệng nhìn lên trần nhà, không nói tiếp, anh thực sự chẳng muốn chen vô có được không! Nghĩ nghĩ, Vương Tích vẫn dặn một câu: “Thái Thái, ra ngoài, mấy chuyện hai lũ Vân kia ráng đừng nhắc đến, nhất là khi đụng phải có ai cố ý hướng chủ đề về phía quan hệ giữa hai người họ.”
“Em biết mà, Tích ca.” Thái Thái cười ngoan ngoãn, nói: “Anh Thâm Thâm chỉ em rồi: ‘Dạo này bận quá, lâu rồi không gặp họ’, hoặc là ‘Quan hệ của bọn tôi đều rất tốt’, ‘Trong nhóm đều giữ liên lạc’. Toàn là những câu trả lời an toàn.”
Vương Tích, Vương Khải đều bật cười thoải mái. Bỗng Vương Khải lại nhớ tới chủ đề nói chuyện ban nãy: “Đúng rồi, Tích tử, 180 loại chia tay của cậu là cái gì thế?”
“Đúng đó, Tích ca, không phải lúc trước fan của anh gọi anh là Vương Vũ Cương à? Sao tự nhiên phong thanh thay đổi rồi.” Thái Trình Dục cũng hóng.
Nhắc đến đây là Vương Tích lại tức đến xì khói. Thấy hai người nhìn anh tò mò chờ đáp, Vương Tích cười lắc đầu, nói: “Trăng cong cong 512 chứ còn gì.”
“Trăng cong cong 5.0? Rung động lòng người! Hay lắm mà.” Vương Khải đã nghe hết tất cả các sân khấu Trăng cong cong. Thầy Liêu bé từng nói: “Anh, Thái Thái, Mã Giai, ai cũng đem tình ca hát ra thành anh hùng ca cả, đi mà nghe mấy bài Thâm Thâm nhà mình kìa. Còn Tích ca…… Thôi bỏ đi, ảnh hát hay thích phóng điện tùm lum lắm!”
“Thì vấn đề là ở chỗ quá rung động lòng người đấy, mấy đứa nhỏ cứ cảm thấy chính vì hôm đó anh với Thâm Thâm chia tay nhau nên mới hát xuất thần như vậy!” Nói xong, Vương Tích duỗi tay duỗi chân, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ nằm rũ rượi trên sô pha.
“Thật ra thì… em cũng thấy hôm đó hai người xuất thần kì lạ……” Thái Thái nhỏ giọng nói thầm.
Vương Tích nhìn Thái Trình Dục, lại nghiêng đầu nhìn qua Vương Khải.
Vương Khải gật đầu: “Bữa 512 đúng là sắc thái tình cảm đậm thật, nhất là đoạn ngân của cậu, fan cậu tả sao ấy nhỉ? Tiếng hót chim đỗ quyên? Nếu không phải tôi chính mắt nhìn thấy màn tạm biệt dài đến 45 phút của hai người thì chắc tôi cũng tin hai cậu xong rồi.” Dừng lại, còn bổ sung thêm một câu: “Nhất là khi so với bữa concert Thâm Thâm mời cậu làm khách mời ấy.”
Vương Tích bất lực giãy dụa ngồi dậy, cố gắng nói vô cùng nghiêm túc: “Hôm đó là 512!”
Vương Khải lập tức hiểu ngay, còn “À!” mạnh một tiếng.
Thái Thái thì vẫn mông lung mờ mịt.
“Hồi đó chắc Thái Thái mới mười tuổi ha.” Vương Tích cười lắc đầu.
Vương Khải gật đầu, giải thích rõ ràng: “Chắc còn nhỏ quá, không ấn tượng gì nhiều. 512, động đất Vấn Xuyên.” [2008]
Nói đến đây là Thái Thái hiểu, sự tiếc nuối hôm đó chính là cho động đất! Trời! Như vậy nếu giải mã “Trăng cong cong” một lần nữa thì…… sinh ly lập tức biến thành tử biệt! Thái Trình Dục đọc ca từ lần nữa theo hướng tử biệt, mới hiểu vì sao ngày ấy hát đến “đau thương” như vậy! Thái Thái nhớ tới chủ đề lúc nãy: “Vậy sao anh không đi giải thích với fan cho rõ ràng, nói như thầy Dư thì thiệt là ngược tim ngược gan người khác quá chừng!”
“Thâm Thâm không cho chứ sao, em ấy nói anh mới ký công ty xong, hơn nữa còn đã lập gia đình, dù nam hay nữ thì tốt nhất đều nên giữ khoảng cách lịch sự, miễn gây scandal, làm công ty và gia đình khó xử.” Nói xong, Vương Tích còn trợn trắng mắt một cái cho…… trần nhà. Nói làm như anh là playboy vậy, anh em hồ Mai Khê với “người khác” thì làm sao giống nhau được. Có điều nhớ tới Thâm Thâm lấy hai chiếc móng mèo bấu vào tay mình, cố gắng trừng mắt nhắc nhở: “Không được dùng bất kì acc chính nào của anh trả lời bất kì thông tin tin nhắn bất cứ tin gì! Anh muốn đăng nội dung gì cũng nhất định bắt buộc phải bàn với người đại diện bên công ty anh trước!” lại thấy buồn cười.
Nghe Vương Tích nhắc, Vương Khải cũng gật đầu tỏ vẻ đồng tình: “Tích tử, cậu, tôi đều đi làm lâu hơn Thâm Thâm nhiều, nhưng nói đến Internet hay dư luận đại chúng thì cả hai ta cộng lại cũng chưa rành bằng Thâm Thâm.”
“Em biết.” Vương Tích cười giễu: “Từ sau hồ Mai Khê, scandal của em lúc nào cũng rợp. Vì thế mà Thâm Thâm còn đặc biệt dạy riêng cho em một khoá từ vựng Internet và những thủ đoạn thông dụng của anti nữa. Thôi, không nói chuyện này, mình dợt bài này lại một lần đi. Thái Thái, lại đây, cậu thế phần bè của Xuyên Tử xem nào.”
“Dạ.” Thái Trình Dục ngoan ngoãn đầu, lại hỏi một câu: “Còn phần anh Thiên Hạc thì sao?”
“Nhảy qua.”
“Đem tất cả tấm lòng cất vào trái tim người
Viết lên trước ngực người
Người chính là người như thế
Đem tất cả tình yêu nắm ở trong bàn tay người
Dùng ánh mắt của người để thể hiện rằng
Người chính là người như thế
Không cần nghĩ quá nhiều cũng không cần hỏi quá nhiều
Người chính là người như thế
……”
[*Bài “Người chính là người như thế”, ca ngợi thủ tướng Chu Ân Lai của Trung Quốc, bản dịch của nhóm Biệt Đội Địa Cầu]
Thay tác giả hỏi một câu, các cô đã đoán đúng chưa?
