Tags

,

Tác giả: 爱吃小白兔的胡萝卜
Ngày đăng: 27/08/2020
Nguồn: ihuaben

Edit by Lãnh Nguyệt Phong

Note của tác giả: ★ Viên đường thứ một triệu! ★

IMG_7184

“Xuyên qua muôn núi nghìn sông chỉ để thấy được người.”
“Một mực không rời vĩnh viễn chờ đợi em.”


Chú mèo nhỏ luôn hâm mộ hươu cao cổ lắm.

“Cổ ảnh dài quá…… Được hít thở không khí trên cao! Được uống những giọt mưa đầu tiên! Được nhìn thấy cả một tầng trời khác!”

“Hơn nữa còn có thể quan sát nhân gian! Nghe đã thấy ngầu ghê!”

Nhưng mà bé chỉ từng nhìn thấy hươu cao cổ từ xa một lần ——

Qua lớp kính tròn nho nhỏ đằng sau balo thú cưng.

“Tự do rốt cuộc là thế nào…… Phải chăng là như anh…… đến gần bầu trời được thêm chút nữa…… hẳn có thể chạm vào những thứ trắng trắng mềm mềm kia……”

Vì thế, hết ngày này qua ngày khác bé cứ ngóng trông ngoài song sắt cửa sổ, ngẩn ngơ dán mắt nhìn thế giới ngoài kia. 

“Mình đúng là một con mèo hư không biết thoả mãn.” Bé suy nghĩ.

Theo một mức độ nào đó, chủ nhân hiện giờ quả thật rất tốt với em ——

Sợ em té nên gắn rào kín mít bên từng cửa sổ, sợ em trượt nên phủ kín thảm mềm trên mỗi tấc sàn, sợ em đói bụng nên từng góc nhà đều có đồ ăn……

Chỉ là…… Em không thích một cuộc sống như vậy…… Tình yêu như sóng đầy khiến em thường xuyên cảm thấy ngạt thở. 

Cho nên…

Giờ này phút này……

Mắt em khoá chặt, nhìn chằm chằm ——

Vào khe cửa nhỏ ấy. 

Trong đó…… Dường như có ánh hào quang vàng rực không biết tên đang gọi em qua……

Đây chính là cơ hội duy nhất! ——  mấy ngày nay chủ nhân cảm xúc thất thường, trông lúc nào cũng đầy tâm sự, sáng nay lại vội vội vàng vàng mà đi…… Cả cửa cũng quên khoá……

Bỏ qua cơ hội này…… có thể sẽ phải vĩnh viễn ở lại không gian nhỏ bé nơi đây…… Hơn nữa…… có thể cũng sẽ không còn được gặp lại anh ấy……

“Chạy! Mau!”

Dưới đáy lòng có một giọng gầm vang như thế, ầm ầm khiến cả tim gan em đều run lên bần bật. 

-.

Chạy như bay giữa ngã tư phố thị ngựa xe như nước…… Những người, những vật xa lạ cạnh bên như yêu ma quỷ quái, hổ dữ sói hoang không ngừng cuồn cuồn, phóng to trước mặt bé như dòng nước lũ……

Em không dám chậm bước, lại càng chẳng dám dừng chân……

Chỉ biết liều mạng mù quáng lao về phương hướng trong ký ức mình……

Gió rít gào lướt qua mặt, qua tai, cắt rát làn da non mịn. Mấy chiếc móng con chưa từng chạy xa bị mặt đất xi măng ráp nhám mài ra từng nốt phồng rộp, rướm máu……

……

……

……

“Hộc, hộc, hộc……”

Cuối cùng……

Bé cũng thấy được bóng hình cao lớn ấy ——

Bóng hình ung dung tản bộ giữa đồng cỏ ngoại ô bạt ngàn.

Trời chiều kéo dài bóng anh, đồng thời dát lên người ấy một tầng ánh sáng vàng nhạt.  

Đó chính là ánh kim quang đã gọi mình đấy ư?

Chú mèo nhỏ ngẩn ngơ nhìn về phía trước……

Cảnh sắc xinh đẹp tường minh không chỉ gột rửa mà còn chấn động cả tâm hồn cậu……

Bé liếm liếm đôi môi khô rang, nhấc chân, định sải ra những bước chân mèo tao nhã nhất lên sàn đầy hoa lệ, vậy mà lại ngạc nhiên phát hiện…… những nốt phồng dưới lòng bàn chân đã đạp vỡ gần hết…… Máu làm bộ lông của cậu từ sạch sẽ thơm tho giờ trở thành dơ bẩn kinh hồn.

“…… Ui, đau quá……” Không chịu nổi cơn đau sắc nhọn đến muộn, bé vội vùi đầu đi liếm…… Mùi máu rỉ sắt tràn ra trong miệng, làm cậu nghẹn suýt thở không lên.

“Meow!” Cảm thấy hơi tức giận lại thêm phần ấm ức, cậu ngẩng đầu lên, bỗng phát hiện mình đã bị một bóng râm phủ lấy từ bao giờ. 

“Bé mèo nhỏ…… Em…… Có ổn không?” Giọng nói dịu dàng như thấm mật truyền đến từ trên đầu bé. 

!

Cố gắng ngưỡng cao đầu, bỗng rơi vào một đôi mắt đầy ân cần dịu êm.

Hươu cao cổ chậm rãi quỳ xuống…… Giúp bé mèo con không phải ngưỡng đầu quá khó khăn…… Tuy rằng, động tác này đối với anh mà nói thì cũng đầy gian nan không kém. 

“Nhóc…… là đặc biệt tới gặp tôi ư?”

“Em…… là đặc biệt tới để gặp anh!”

Bé mèo và hươu cao cổ đồng thời mở miệng.

! Chú mèo nhỏ chớp mắt đỏ mặt. May mà có lông che mất…… Hẳn là…… Không ai phát hiện đâu nhỉ……

“Hôm đó tôi cũng thấy em nha, bé nhóc.”

Hươu cao cổ cuối cùng bật cười.

“Cho nên, tôi tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên.”

. end.

P/S:

Tuy rằng bề ngoài thì chỉ có mình chú mèo nhỏ trải qua đủ mọi đau khổ,

Nhưng trên thực tế quý ngài hươu cao cổ cũng phải vất vả đứng yên tại chỗ một mực chờ đợi đấy!

[Cho nên rất nhiều việc đều là mũi tên hai chiều, đúng không!]

IMG_4548


Dự là chiếc fic này lấy cảm hứng từ phỏng vấn Nhạc Kiến Đại Bài và đoạn câu hỏi nhỏ giữa Châu Thâm và MC Uông Hàm trong buổi livestream công chiếu vở kịch “Hí kịch huyễn thành – Chỉ còn tình yêu”:

Uông Hàm: Thâm Thâm em tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên không?
Châu Thâm: Em tin đó.