Tags

,

Đợi hai người an tọa, cho lui nha hoàn, Lê Sân mới nói rõ lý do mình đến.

Giải thích đôi câu về chuyện Tiết Giang Nguyên, không ngoài dự kiến của Lê Sân, Khương Tư vô cùng kinh sợ.

Đồng thời, nàng còn đỏ hồng hai mắt, “Hầu gia… Hầu gia thật sự vẫn luôn che chở cho tôi?” Nghe giọng nàng run run, Lê Sân không khỏi xúc động, khẽ gật đầu.

Cái gọi là “hữu duyên vô phận” cũng chỉ đến thế mà thôi.

Nàng nghĩ, lấy chiếc ngọc hoàn từ trong áo ra, đặt lên bàn trước mặt nàng Khương.

“Tiết…… Hầu gia nói với dân nữ, trước khi ngài đi, mong được thấy cô nương một lần.”

Dứt lời, nàng thổi tắt nến, ra khỏi phòng, còn chu đáo đóng cửa giùm hai người họ.

Nàng cảm thấy mình đã cực kì trách nhiệm rồi.

Không bao lâu, trong buồng truyền đến tiếng Khương Tư cố nén nức nở, vì đạo đức nghề nghiệp, Lê Sân lấy hai miếng bông đã chuẩn bị sẵn ra nhét vào tai mình.

Ừm, ánh trăng đêm nay thật đẹp.

Không biết Tiết Giang Nguyên đã nói gì với nàng Khương, Lê Sân đợi chừng một canh giờ, nàng ấy mới từ trong buồng đi ra, vỗ nhẹ vai Lê Sân.

Lê Sân quay đầu lại, thấy nàng hai mắt sưng đỏ, tay nâng ngọc hoàn, rõ ràng đã khóc như mưa.

“Đa… đa tạ tiểu tiên cô.”

Khương Tư nói đứt quãng, giọng nghẹn ngào.

Lê Sân lắc đầu nói không có gì, đưa tay nhận lấy chiếc ngọc hoàn.

Nhìn Khương Tư mặt đầy đau thương, Lê Sân thở dài, an ủi: “Người chết không thể sống lại, Nhị cô nương nên nhìn về phía trước thì hơn, nếu An Bình Hầu biết được, mới có thể an tâm vào luân hồi chuyển thế.” 

Khương Tư cầm khăn tay lau nước mắt, cúi đầu đáp một tiếng.

Lê Sân lại khuyên nàng hai câu, đợi thêm đôi chút liền cáo từ.

Khương Tư cho đại nha hoàn tiễn nàng tận cổng, ngay trước khi đi, còn tặng nàng thêm một tráp trang sức.

Lê Sân không khách sáo, nhận.

Nàng không đeo những thứ này, nhưng có thể đổi ra tiền.

Mang ngọc hoàn về đến tiểu viện, Tiết Giang Nguyên tự động hiện ra, nhưng thần sắc vẫn thẫn thờ như cũ.

Lê Sân liền hỏi, liệu hắn muốn đi tìm người khác, hay là theo quỷ sai đi.

Tiết Giang Nguyên tuy không cam lòng, nhưng cũng đành thôi.

Hắn nhắm mắt lại, thật lâu sau, mới cất giọng khản đặc, “Đưa ta đi đi.”

Ý trời đã thế, không thể trái được.

Lê Sân nhìn hắn một cái, mặc dù quái lạ vì sao y lại đổi ý, nhưng vẫn thức thời không hỏi thành lời.

Nàng rút một tấm bùa, giơ lên nến đốt.

Tuy nàng không đủ thực lực mở Quỷ môn quan, nhưng bùa nhà hệ thống thì có.

Bùa vừa đốt hết, không khí bên cạnh Tiết Giang Nguyên vặn xoắn một trận, từng đám ma trơi xanh lục bỗng nhiên xuất hiện, dần dần hiện ra hình dáng.

Hắn bình tĩnh nhìn, lòng như tro than.

Ma trơi cháy, ánh lên mặt Lê Sân xanh mét, đồng thời nàng còn cảm nhận thấy một làn hơi lạnh thấu xương.

Nàng không khỏi lùi về sau một bước. 

Tiết Giang Nguyên đi đến trước cánh cửa ấy, quay đầu lại nhìn nàng, ôm quyền: “Đa tạ.”

Hắn đột nhiên khiêm nhường như vậy, thật đúng là làm Lê Sân bỗng hơi ngượng ngùng, nàng vội khoát tay, dời mắt.

Tiết Giang Nguyên hít một hơi thật sâu, bước một chân vào Quỷ môn quan. Một tiếng nổ “Ầm ầm ầm”, thành công thu hút sự chú ý của Lê Sân đang nghiêng đầu ngắm cảnh.

Nàng lập tức quay đầu lại, đúng lúc bắt được linh hồn của Tiết Giang Nguyên bị thứ gì bắn ngược thật mạnh, một đường thẳng tắp, trực tiếp đánh bật ra.

Cùng lúc đó, cánh cửa xanh lục cũng biến mất.

Lê Sân đứng hình tại chỗ.

May mà nàng nhanh chóng phản ứng lại, sải bước lên trước, ổn định linh hồn cho Tiết Giang Nguyên.

Tiết Giang Nguyên gần như đã bị đánh hồn phi phách tán, cơn đau thấu xương tràn ngập trong óc hắn, ngay cả vạn tiễn xuyên tâm trước khi chết cũng chẳng bằng một phần mười.

Lê Sân cắn ngón tay chấm trên trán hắn, tạm thời ngăn lại bảy phách tán loạn tứ phía. 

Người này đến tột cùng đã phạm phải chuyện gì, đến địa phủ cũng không nhận?!


Bà Tuyên: Xong chương, các cô muốn biết làm sao khởi tử hồi sinh không? ( hé ~ hé ~ hé ~)