Tags

,

Lúc này Tiết Giang Nguyên không có tâm tư đi trả lời nàng.

Hắn đau đớn tột cùng, cảm thấy ý thức mơ hồ, cảnh vật trước mắt cứ chớp loé từng đợt.

Khuôn mặt nàng nhíu chặt mày, dần dần mờ đi, biến thành những vệt xám ngắt.

Hắn nhớ rõ ngày đó, vạn tiễn xuyên tâm, hắn nằm ngửa trên mặt đất, đôi mắt bị màu máu tràn đầy, chỉ còn lại chút sắc xám cuối chân trời. 

“Ta lỗ sặc máu!” Trước khi hoàn toàn hôn mê, hắn chỉ kịp nghe một câu oán giận vang lên bên tai.

Sống có gì vui, chết có gì sợ, sống và chết, bất quá cũng chỉ là một vòng tuần hoàn mà thôi.

Tiết Giang Nguyên chợt nghĩ như thế.

Một giấc ngủ này thật dài, hắn vốn tưởng mình sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa, quanh quẩn trong mộng, nhìn thấy mình từ khi còn đỏ hỏn đến hồi nhược quán. 

Từ bi bô tập nói, đến chinh chiến sa trường.

Chuyện cũ như đèn kéo quân, cứ hiện lên trong đầu hắn hết việc này đến việc khác. 

Tất cả mọi người đều nghĩ là nàng Khương trèo cao hắn, thật ra chính hắn biết, là hắn nhất kiến chung tình với nàng.

Thiếu niên vướng lưới tình vốn là đương nhiên, năm đó hắn từng cứu nàng một mạng từ tay giặc cướp, cũng vì vậy mà bị thương hai mắt, trong khoảng thời gian không nhìn thấy được, nàng đã ở bên cạnh chăm sóc cho hắn. 

Lâu ngày, hai người dần dần nảy sinh tình cảm.

Đến lúc khỏi hẳn, viện binh đúng lúc đến nơi, hắn mở mắt, lần đầu tiên nhìn thấy hình dáng của nàng.

Từ đó về sau đã trộm giấu nàng trong lòng.

Đến khi thiên tử đề cập, hắn nhận lời ngay, nhưng chỉ nói không thể làm hỏng danh tiết của nàng, theo quy củ dạm hỏi nàng làm vợ.

Hắn nghĩ, nàng hẳn là cũng vui mừng đi? Sau này khi hắn sắp chết, còn ngậm một hơi ráng chống, nghe biết nàng không muốn gả, trong lòng không phải không có phiền muộn, nhưng cuối cùng vẫn không muốn nhìn nàng chịu thiệt thòi. 

Giây phút lâm chung, điều cuối cùng mà hắn có thể làm được cho nàng chính là bảo phụ vương chấp thuận từ hôn. 

Kiếp này vô duyên, chỉ mong kiếp sau gặp lại.

Rất nhiều suy nghĩ vụt qua, Tiết Giang Nguyên ngủ hết ngày qua ngày nọ, nhưng hắn chưa từng nghĩ đến mình có thể tỉnh lại được.

Hơn nữa còn không phải đã luân hồi chuyển thế.

“Anh nợ ta vạn lượng vàng ròng.”

Vừa mở hai mắt, Tiết Giang Nguyên đã đối diện với ánh mắt dữ tợn của Lê Sân. 

Nàng che mặt, đôi ngươi trợn tròn xoe, nhưng khó nén vẻ mệt mỏi.

Tiết Giang Nguyên kinh ngạc nhìn chính mình.

Cơ thể vẫn nửa trong suốt như trước, nhưng lại ngưng tụ hơn rất nhiều. 

“Bản…… Ta bị làm sao?” Lê Sân không giữ hình tượng, ngáp to một cái, khăn che mặt bị thổi lên phập phồng: “Địa phủ không nhận nhà anh, ta đã hỏi quỷ sai giùm, dương thọ của anh chưa hết, đương nhiên có thể sống lại.”

Tiết Giang Nguyên nghe vậy, lập tức mừng như điên.

Hắn vốn tưởng mình đã nghỉ khoẻ, giờ nghe Lê Sân nói vậy, lửa trong lòng lại bừng bừng cháy bỏng. 

Lê Sân lườm hắn một cái, “Anh đừng vội mừng, lúc trước khi vào Quỷ môn quan, anh suýt nữa đã hồn phi phách tán, bây giờ ta đã ổn định cho anh, nhưng muốn khởi tử hồi sinh thì chẳng dễ vậy đâu.”

Nàng chống cằm, nói rũ rượi.

Không dễ không có nghĩa là không thể, Tiết Giang Nguyên nghe ra huyền cơ trong lời nàng nói, liền buông thân phận, lễ bái nàng: “Cầu cô nương giúp ta lần này, sau khi sự thành, mặc cô nương sai phái.”

Không thể không nói, Tiết Giang Nguyên đúng là co được giãn được, nói câu này còn trơn hơn bộ dạng chẳng coi ai ra gì lúc trước. 

“Khoan nói đến sai phái,” Lê Sân khoát tay, trong mắt thêm vài phần ý cười, “Con người ta trước nay thực tế, chỉ thích những gì sờ được.” 

Ngụ ý, nàng muốn tiền, vàng thật bạc thật.

Đây là lần đầu Tiết Giang Nguyên mới thấy có người con gái làm tiền một cách ngang nhiên như vậy. 

Tuy cũng khinh bỉ đôi phần nhưng trên mặt hắn chẳng tỏ chút nào, ngược lại nghiêm túc đồng ý. 

Mạng của hắn, đương nhiên quan trọng hơn tiền bạc.

Có lời hứa của Tiết Giang Nguyên, Lê Sân mãn nguyện, nàng nhớ đến lời phán quan địa phủ nói với mình, lập tức lấy cây bút ra ghi xuống.