Tags
Summary:
Thật tốt, giờ em đang ở ngay bên cạnh tôi, không còn chỉ là tồn tại trong tâm trí tôi nữa.
Vương Tích đã chờ đợi cuộc gặp gỡ Châu Thâm trong rất nhiều năm rồi, đó là một bí mật chỉ riêng anh biết đến.
Những năm tháng mong chờ này được thực tế mài dũa, từ cuồn cuộn mênh mông phút ban đầu dần ủ men thành bình tĩnh khắc kỷ.
Sau đó từng bước trở thành dịu êm.
Anh kỳ thật cũng không thường nghĩ đến Châu Thâm, chỉ là đôi lúc sẽ đột nhiên bỗng nhớ tới cậu bé ấy, có khi là đang thu âm, có khi là máy nghe nhạc phát đến bài hát nào đó, đôi lúc lại là khi tham gia bữa tiệc nào nghe ai hát.
Dường như cậu sẽ thường xuất hiện ở bất kì nơi ngẫu nhiên nào.
0
Lại duy nhất chưa từng xuất hiện ở bên anh.
0
Thu âm bản song ca với Cao Dương xong, hỏi ekip chương trình, họ nói lần ghi hình sớm nhất chắc sẽ vào tập 2, tập 3.
Vương Tích ngẫm nghĩ, chương trình tổng cộng 12 tập, thời gian còn lại của anh không nhiều.
Đáng tiếc là cậu bé của anh giờ cũng không ở đây, sau này còn có thể sẽ không được lên sân khấu vì kẹt lịch trình, cuộc hợp tác của hai người họ dường như còn xa xôi vời vợi.
Nhưng việc này một mình anh cũng không nên cơm cháo gì, chỉ đành tạm thời để đó.
Vương Tích ra ngoài lấy đồ ăn khuya đúng lúc gặp Lí Hướng Triết và Cung Tử Kì mới nấu canh xong mang về, hai người thấy Vương Tích vội chạy đến chào.
“Tích ca, rảnh đi chơi bóng với tụi em.” Cung Tử Kì nói.
“Anh mà có đi thì cũng chỉ đến bấm game mà thôi.” Vương Tích khoát tay.
Lấy đồ ăn khuya về lại gặp Lí Kì và A Vân Ca mới ra thang máy, hai người họ nhìn thấy Vương Tích liền đi về phía anh.
“Hai cậu đi chung đâu đấy?” Vương Tích hỏi.
Lí Kì: “Châu Thâm đáp máy bay rồi, em với Ca Tử đi đón cậu ấy.”
Vương Tích nghe xong chợt “thình thịch” một tiếng, hỏi: “Ngay bây giờ?”
Lí Kì: “Còn một lát nữa, em với Ca Tử đi mua ít đồ ăn, đỡ một hồi cậu ấy xuống máy bay đói.”
Vương Tích: “Vậy tôi đi cùng các cậu.”
A vân Ca nhìn đồ ăn khuya trên tay Vương Tích: “Không phải anh mua rồi à?”
Vương Tích: “Mua sáng mai ăn.”
A Vân Ca: “???” Không phải khách sạn cho đồ ăn sáng hả?
Vương Tích đưa đồ ăn cho nhân viên nhờ giữ giùm, sau đó thuận lợi gia nhập tiểu đội đi đón Châu Thâm.
Ba người vừa đi vừa tán gẫu. Vương Tích đột nhiên ý thức được thiếu món gì, quay đầu hỏi A Vân Ca: “Trịnh Vân Long đâu?”
A Vân Ca đang WeChat với người ta, nghe xong quơ quơ di động: “Không đi, nè, giờ còn nhờ em đem đồ ăn về nữa đây.”
Lí Kì: “Anh có nói với Long ca chúng ta đi đón Thâm Thâm không? Chờ anh đem đồ ăn về không bằng tự đặt luôn cho rồi.”
“Nói rồi, cậu ta nói nếu biết sớm là đi đón Châu Thâm thì đã đi chung luôn.” A Vân Ca nhìn WeChat bật cười, “Muộn rồi, cho cậu ta chờ.”
Vương Tích nhìn cậu một cái, hừm, hai anh chàng này. Hai người các cậu bát nháo với nhau là đủ rồi, đừng kéo Thâm của tôi theo được không.
Thâm của tôi. Thâm Thâm của tôi. Nghe hay thật. Vương Tích nhẩm mấy chữ này, sung sướng.
Lí Kì thấy Vương Tích tự nhiên mỉm cười, khó hiểu hỏi: “Tích ca? Mua xong anh về luôn hay đi đón Thâm Thâm với bọn em?”
Vương Tích còn chưa kịp nói, A Vân Ca liền cướp hỏi: “Tích ca anh về trước phải không? Tiện thể đem đồ ăn về cho Đại Long giúp em được không?”
Vương Tích: “……” Đã bảo cho cậu ta chờ mà? Sao lại bắt tôi ngàn dặm trở về đưa đồ ăn cho Long nhà cậu.
Vương Tích: “Đi cũng đi rồi, tôi đi đón Thâm Thâm với các cậu đi.”
Lí Kì: “……???” Sao tự nhiên lại “Thâm Thâm” vậy? Tích ca hai người thân nhau lắm hả? Mấy hôm trước anh đâu có như vậy đâu.
A Vân Ca: “Thứ tự của chúng ta hình như hơi sai sai thì phải? Lát đón Thâm Thâm xong đồ ăn lạnh hết.”
Vương Tích: “Thứ tự đúng rồi, chẳng lẽ cậu còn muốn Thâm Thâm xuống máy bay còn phải đi thêm chuyến nữa?”
A Vân Ca bị thuyết phục: “Cũng đúng.” Nhưng mà, “Đồ ăn làm sao bây giờ?”
Vương Tích quả thực cũng bị sự thẳng băng của A Vân Ca đánh bại, quay người nói với ba nhân viên đi theo: “Please các vị, bên kia Đại Long còn đang chờ ăn, có thể phiền ai đem đồ về cứu giá được không? Bằng không chắc A Vân Ca gấp chết mất.”
A Vân Ca: “Em không có!”
Các nhân viên vốn đi theo sau lưng ba người ăn ăn dạo dạo, từ khi họ bắt đầu nói chuyện đã dựng thẳng tai lên nghe, định nhắc ở đây có người có thể đem về, giờ bỗng bị Vương Tích cue, nhảy dựng lên nói: “Ba thầy đừng lo, cam đoan hoàn thành nhiệm vụ.”
Vương Tích, Lí Kì đưa đồ qua xong vừa quay đầu lại thấy A Vân Ca đang chỉ vào đống mình mua liệt kê từng món: “Đây là của Đại Long, đây là của Hoàng Tử Hoằng Phàm, cái này cho Phương Thư Kiếm, cái này để dành cho Thâm Thâm.” Sau đó còn đùa, “Đừng đưa sai nha, sai Đại Long lập tức biến hình liền cho xem.”
Nhân viên gật đầu lia lịa tỏ ý hiểu rồi.
Lí Kì nhìn thời gian nói: “Đi thôi, giờ chúng ta đến vừa kịp cậu ấy ra.”
Ngồi trên xe, Lí Kì hết dòm A Vân Ca bên cạnh, lại quay sang nhìn Vương Tích sau lưng, cảm thấy hơi tò mò: “Anh nghĩ sao mà muốn cùng đi đón Châu Thâm vậy?”
Nghe câu hỏi không có tên người nhận, A Vân Ca tưởng đang hỏi mình: “Châu Thâm, cậu cũng biết đấy, rất đặc biệt, cả tôi lẫn Đại Long đều rất muốn song ca với cậu ấy.” Vương Tích nghe thế không khỏi nhíu mày, lần trước nghe A Vân Ca nói vậy anh đã cảm thấy khó chịu, sao lần này còn dắt díu người nhà là thế nào. A Vân Ca dường như nhận ra câu đáp của mình có chút chẳng ăn nhập gì với câu hỏi, tiếng Trung của anh không giỏi lắm, vì thế lại sắp xếp ngôn từ lần nữa: “Hơn nữa Châu Thâm rất đáng yêu, cả người nho nhỏ, trông như bé thú con vậy. Làm người ta thương.”
Lí Kì: “……” Ca Tử anh tuyệt đối đừng để Châu Thâm nghe thấy anh nói như thế, bằng không Châu Thâm sẽ biểu diễn tuyệt kĩ khinh bỉ tại chỗ cho anh xem.
Vương Tích: “……” Chẳng thà cậu đừng phát ngôn câu cuối, giờ anh rất mắc cà khịa, vậy nên anh liền thuận theo tâm mình mà khịa ngay, “Ồ, ai cậu cũng thương, Trịnh Vân Long có biết không.”
A Vân Ca: “…… Cậu ta cũng thích Thâm Thâm.”
Vương Tích: “……” Tôi nhớ mặt hai cậu rồi.
0
Châu Thâm xuống máy bay mới nhận được tin nhắn Lí Kì đến đón, vì thế ngồi trong phòng nghỉ chờ cùng trợ lý, đợi Lí Kì nhắn WeChat rồi mới đi ra.
Cậu biết Lí Kì tới đón mình, cũng đọc được WeChat Lí Kì mang theo A Vân Ca, nhưng thế nào cũng không ngờ được lại còn có cả Vương Tích.
Khi Châu Thâm nhìn thấy Vương Tích đã thiếu chút lảo đảo, nghi mình còn đang ở trên máy bay chưa tỉnh ngủ. Nhìn mấy lần cuối cùng mới xác định đúng là Vương Tích, cậu hoảng sợ nhìn Lí Kì một cái. Lí Kì chớp chớp mắt đầy vô tội, anh vốn định nói với cậu có Vương Tích cũng đến, nhưng lại cực kì tò mò nếu Châu Thâm nhìn thấy Vương Tích sẽ phản ứng như thế nào, cho nên cố ý không nhắc.
Phản ứng này quả thực rất thú vị.
Lí Kì cố ý sải bước lên ôm Châu Thâm một cái: “Vất vả vất vả, đi máy bay mệt rồi phải không.”
Châu Thâm: “Không mệt không mệt.” Không mệt bằng tim.
A Vân Ca thấy Lí Kì ôm Châu Thâm nên cũng giang tay ôm Châu Thâm một cái, Châu Thâm liền đờ mặt bị A Vân Ca ôm vào lòng, còn tiện thể bị anh xoa đầu.
A Vân Ca: “Sao mà không mệt được, nghe Lí Kì nói cậu bay tới bay lui những mấy thành phố, về đây rồi thì ăn no ngủ kĩ hai ngày cho lại sức.”
Tuy rằng đến giờ Châu Thâm vẫn còn cảm thấy hơi ngơ ngác, nhưng vòng ôm của A Vân Ca thật ấm quá, có lẽ vì tiếng Trung không được tốt nên khi nói chuyện với cậu ngữ tốc của anh không mau, giọng điệu lại làm người ta an tâm đến kỳ lạ, y như một người anh đang vỗ về em trai vậy. Châu Thâm khựng một chút, không nhịn được ôm lại A Vân Ca một cái: “Cám ơn Ca Tử ca.”
A Vân Ca buông ra, sau đó đến phiên Vương Tích.
Vương Tích đưa tay.
Châu Thâm lại bắt đầu đớ: “……” Help, tiền bối mình rất hướng tới đang ở trước mặt giơ tay chờ ôm thì rốt cuộc là có nên ôm hay không, online chờ, gấp gấp.
Nhưng Vương Tích không cho cậu nhiều thời gian do dự, bước thẳng lên kéo cậu vào lòng, cúi đầu ghé vào tai cậu nhẹ nhàng nói: “Vất vả, chào mừng trở về.”
Giọng Vương Tích rất phạm quy, Châu Thâm bị anh ấn vào lòng hai tai lập tức đỏ lên.
[Ví dụ của sự phạm quy: Livestream Hoả Sơn Xương Kiến]
Lí Kì đứng bên cạnh cười ná thở, Vương Tích nhìn anh một cái, Lí Kì vội ho sù sụ, nín.
Vương Tích vỗ nhẹ lưng Châu Thâm vài cái nói: “Đi thôi, chúng ta trở về.” Nói thì nói vậy, nhưng về hành động lại chẳng buông ra.
Cúi đầu nhìn lỗ tai Châu Thâm đo đỏ lấp ló dưới chiếc nón, Vương Tích cảm thấy A Vân Ca nói câu đó rất đúng —— Châu Thâm cả người nho nhỏ, thật sự rất đáng yêu. Khi Châu Thâm ngẩng đầu lên, Vương Tích mới thả cậu ra, lúc buông ra vẫn ôm vai cậu một cái.
Kỳ thật anh đã nhìn ra Châu Thâm thấy anh liền trở nên căng thẳng, lần đầu gặp lúc anh chủ động đi tìm Châu Thâm bắt tay đã nhìn ra Châu Thâm rất hoảng, nhưng lúc ấy Vương Tích cảm thấy đó chỉ là giật mình vì sự có mặt của anh ở đây như những người khác mà thôi. Thẳng đến vừa rồi rõ ràng khi nhìn thấy anh Châu Thâm cứng đờ trong nháy mắt Vương Tích mới ý thức được, hình như không đúng.
Đáng tiếc bây giờ không phải là thời điểm tốt để nghiên cứu chuyện này, nhưng không sao, anh sẽ biết thôi.
“Đói bụng đi? Mua đồ ăn để ở khách sạn rồi, về là có ăn.” Vương Tích ôm cậu đi về phía trước, vừa đi vừa dỗ.
Lí Kì: “……???” Anh đoán được phản ứng của Châu Thâm, nhưng thật sự không đoán nổi Vương Tích làm sao thế này, bộ hai người thân nhau lắm hả???
A Vân Ca: “……???” Hình như đồ ăn là anh mua mà?
0
Đoàn người trở về khách sạn thẳng tiến đến phòng Lí Kì, không mấy chốc Trịnh Vân Long cũng đến, qua một hồi Cúc Hồng Xuyên cũng đem Hoàng Tử Hoằng Phàm và Thái Trình Dục lại.
Lí Kì: “Các cậu không ngủ à?”
Hoàng Tử Hoằng Phàm: “Kì ca, nghe nói bên anh có đồ ăn ngon.”
A Vân Ca: “Đồ mua cho cậu không phải đưa qua rồi sao?”
Hoàng Tử Hoằng Phàm: “Ca em đang phát triển mà, nhiêu đó sao đủ? Thái Trình Dục cậu nói đúng không.”
Trịnh Vân Long: “Lớn ngần này rồi còn đòi phát triển.”
Thái Trình Dục: “Ca anh mua cho họ không mua cho em…….. Em chưa ăn xí gì.”
A Vân Ca cảm thấy mình như một vị cha già nuôi bầy con mọn: “Mua mua mua, giờ order, lát có ngay.”
Trịnh Vân Long: “To đầu, còn làm nũng!” Sau đó đẩy đồ ăn mình mang qua ra trước, “Ăn cái này.”
A Vân Ca nhìn cậu ta một cái, miệng thì mắng mà lại vẫn chiều.
Vương Tích thấy bọn họ đùa giỡn, quay đầu lại nhìn Châu Thâm đang yên lặng bên cạnh mình.
Châu Thâm vừa ăn vừa nhìn đám A Vân Ca, Trịnh Vân Long cười, ánh mắt lấp lánh, tràn đầy niềm vui. Châu Thâm chưa ở đây lâu, chỉ biết đại khái ai là ai, nhưng vẫn chưa kịp thân thiết với họ, không tiện đáp lời, cậu cảm thấy mình có phần như là học sinh chuyển lớp hồi đi học, trong lòng kỳ thật vẫn có chút hâm mộ mối quan hệ thật tốt của bọn họ.
Vương Tích nhìn cậu như vậy, không biết vì sao đột nhiên bỗng hơi đau lòng.
0
“Làm người ta thương.”
Vương Tích nghĩ thầm, Thâm Thâm của anh, đúng là làm người ta thương.
Làm cho người ta không nhịn được muốn hết lòng đối xử tốt với em.
0
Thật tốt, em bây giờ đang ở ngay bên cạnh tôi, không còn chỉ là tồn tại trong tâm trí tôi nữa.
Em mới biết đến Thâm Hô Tích gần đây thôi và có điều này em hơi tò mò là có chuyện gì đã xảy ra với Thâm Thâm và Vương Tích vậy ạ? Tại em xem một vài video trên youtube thì thấy họ có quan hệ khá tốt nhưng sau lại biết được họ không liên quan đến nhau nữa là sao vậy ạ?
Shi hiểu cảm giác của bạn. Cứ như một trong mười câu hỏi thế kỷ không lời giải đáp ấy nhỉ. Thật ra Shi vẫn đang đi tìm câu trả lời, nhưng những gì Shi tìm được thì đã đăng lên rồi. Bạn cứ xem hết rồi sẽ hiểu nha. Chủ yếu là vì fanwar ba nhà thôi. Bảo trọng.