Trong phòng không bật đèn, lâu lâu ngoài cửa sổ đột nhiên hiện lên vài tia sáng nổ giữa không trung, ngay sau đó là tiếng sấm rền vang.
Lê Nhược Yên run lên, vội vàng nắm tay anh ôm trước ngực, phản xạ có điều kiện rụt chân lại, nhớ chú nói chuyện tư thế ngủ, không thể không ép mình duỗi thẳng chân ra. Trong phòng thật tối, em chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy hình dạng và đôi mắt có chút ánh lên trong bóng tối của anh. Lê Nhược Yên hỏi:
“Chú Út, chú có sợ thứ gì không?”
Em đã lớn ngần này, vậy mà vẫn sợ quá nhiều thứ, chẳng hạn như quỷ qúai, đêm mưa, hay cả rắn rết vụt ra từ trong bụi cỏ, mấy thứ đó cũng đủ dọa vỡ lá gan nhỏ xíu nhà em.
Người nọ hơi buồn ngủ, nghe giọng em nói chuyện hoàn toàn chẳng chút lơ mơ nào, xem ra một chốc một lát là không ngủ được, vì thế dứt khoát dựa nghiêng trên gối, nhắm mắt dưỡng thần:
“Bụi bặm……” Anh suy nghĩ, cảm thấy hơi buồn cười, lại nói: “Không biết có tính là thứ tôi sợ không.”
Thay vì nói là ghét thì không bằng nên nói là sợ hãi, bởi vì biết thứ này rất dơ bẩn, lại còn chỗ nào cũng có, nên mới luôn bắt mình phải rửa tay hết lần này đến lần khác, xử lý mọi chỗ ngứa mắt trên người. Nhưng anh biết thứ này vĩnh viễn không thể nào diệt hết, thậm chí còn sẽ tạo thành ảnh hưởng không nhỏ đối với cuộc sống của mình.
Lê Nhược Yên ồ một tiếng, quay đầu nhìn anh. Người ấy nghiêng thân mình, nhắm mắt lại, thoạt nhìn hẳn rất mỏi mệt, chỉ vì em nhát gan và sợ hãi nên mới không thể không một mực ở bên cạnh mình.
Lê Nhược Yên nghiêm túc suy nghĩ thật lâu, không biết anh đã ngủ chưa, tự lên tiếng:
“Cháu cảm thấy là tính. Những hạt nhỏ bé gần như vô hình như vậy, kỳ thật lại có thể tạo thành một lực sát thương rất lớn. Chú Út, chú biết bụi vũ trụ không?”
Lê Nhược Yên đợi một lát, đáp lời em chỉ có tiếng hít thở khẽ khàng của người bên cạnh, hình như đã ngủ thật rồi. Em khẽ khàng kéo chăn qua, đắp lên người anh, len lén tựa vào vai anh.
Em biết mình không hề tội nghiệp, vì đã được gặp một người ấm áp như anh. Người này như một bó nắng mai chiếu vào cuộc đời của em, cho dù con đường phía trước có nhấp nhô đến mấy, tấm thân này dù ngập chìm trong bóng tối nhân gian, chỉ cần em nắm lấy tay anh, là có thể dũng cảm bước tiếp.
——
Lê Nhược Yên không biết mình đã thiếp đi từ bao giờ, dù sao hôm sau cũng không gặp chuyện gì không vui, chẳng hạn như bị chú Út cưỡng chế rời giường. Gần như ngủ đến 12 giờ trưa, em mới chậm rì rì bò dậy. Mưa đã ngừng từ lâu, hôm nay không có nắng, Lê Nhược Yên mặc áo khoác, ngáp ngắn ngáp dài mở cửa ra dòm, nhìn qua nhìn lại nửa buổi, giờ mới thấy Chu Bác Vân đang đứng ở ban công thảo luận thí nghiệm với chú, nói nhỏ giọng, chỉ nghe được loáng thoáng.
Chu Bác Vân nghiêng đầu lập tức nhìn thấy Lê Nhược Yên đầu xoắn, thò đầu ra ngoài phòng ngủ như một con mèo, nhìn chằm chằm vào hai người họ, Chu Bác Vân vẫy tay với em:
“Lê Nhược Yên, cháu xem tóc cháu kìa, y như ổ quạ, xấu muốn chết.”
Thấy chú Út cũng quay qua nhìn mình, Lê Nhược Yên hơi đỏ mặt, lập tức hứ một tiếng, đóng sầm cửa.
Chu Bác Vân “A” nhẹ một tiếng, hỏi Lê Ngôn Xuyên: “Đứa nhỏ này có phải tóc quăn tự nhiên không, nhà Lê mấy người có gen tóc quăn tự nhiên à?”
Lê Ngôn Xuyên khựng một chút, đáp: “Có thể là bên nhà ngoại nó.”
Chu Bác Vân thấy anh chuẩn bị thu dọn dụng cụ, lại thấy cổ anh có vẻ không thoải mái, thẳng tay ôm lấy:
“Tôi làm cho tôi làm cho, cô cháu nhà cậu cũng chẳng vừa gì, lần đầu tiên biết cậu mà cũng bị sái cổ, trước mặt tôi không ngóc đầu lên được có phải tức tối lắm không.”
Lê Ngôn Xuyên tối qua chẳng ngủ được mấy, sáng dậy mới phát hiện hơi bị cảm mạo, cổ họng cũng khó chịu, mở nước uống một ngụm mới trả lời bình thản:
“Tức tối gì, lâu lâu cũng phải cho cậu khoe khoang chút chứ, bằng không làm sao thể hiện con người khoan dung độ lượng của tôi.”
Chu Bác Vân phun một búng máu, trong trường hai người vốn đã người hạng nhất người hạng hai, Chu Bác Vân trình độ bình thường, cũng chỉ vừa qua hạng ưu của lớp mà thôi, còn Lê Ngôn Xuyên thì giỏi hơn nhiều, năm hai đã làm sinh viên trao đổi qua Mỹ, đây là trình độ Chu Bác Vân không tài nào qua được.
Lê Nhược Yên lò mò trong nhà tắm thật lâu, làm ướt lược, chải đều tất cả đuôi tóc quăn quăn xong mới mở cửa đi ra. Cơm trưa rất đạm bạc, không có gà, Chu Bác Vân phụ trách xuống bếp, chuẩn bị nấu ba tô mì trứng ăn tạm:
“Chú Chu, chú làm gì đứng trong bếp nhà cháu, đồ chú làm ăn được không?”
Chu Bác Vân nghe cô nương nói đầy ghét bỏ, ai da một tiếng: “Chú Út cháu sái cổ rồi, còn hơi cảm mạo, chú hảo tâm lắm mới nấu cho cháu tô mì mà cháu còn dám chê?”
Vừa dứt lời, Chu Bác Vân còn chưa kịp khịa thêm vài câu, quay đầu đã thấy Lê Nhược Yên đạp dép, vất vả đi đến chỗ nhà bếp, kéo ống quần anh hỏi:
“Chú Út, chú cảm rồi?”
Thật ra cảm không nghiêm trọng gì, chỉ là lấy cớ để tên Chu Bác Vân này nấu ăn cho mình mà thôi, anh dọn bát đũa xong, ừ một tiếng, không thấy em ngồi xuống, chủ động kéo ghế ra cho:
“Ngồi đi, sắp ăn được rồi.”
Nhưng cô bé kia vẫn đứng yên tại chỗ, ngước chiếc đầu xù lông nhìn anh, thấy anh dọn chén đũa xong, em lại giật giật:
“Chú Út, chú khom lưng cháu xem.”
Lê Ngôn Xuyên không biết em muốn làm gì, cũng nghe theo, khom lưng:
“Sao, cháu còn định khám bệnh cho tôi nữa à……”
Anh còn chưa kịp nói xong, cô nàng liền nhón chân phải, đưa bàn tay mềm mại ôm đầu anh lại, kề trán mình vào trán anh, nhắm mắt lại kiên nhẫn cảm nhận.
Anh sững sốt, sống lưng hơi cứng đờ, hành động đơn giản ấm áp này như có ai đánh rơi một bó nắng trời lên tim anh vậy, anh phì cười, nhìn em nhắm mắt, hàng mi dài cong cong đáng yêu, một đứa bé dễ thương thế này, anh làm sao nỡ bỏ mặc, quăng em lại cho người ngoài.
Lê Nhược Yên vừa mở mắt ra liền nhìn thấy bóng mình ánh ngược trong đôi mắt thấu suốt của Lê Ngôn Xuyên, em cười hơi e thẹn, nói:
“Chú ơi, chú uống thuốc chưa ạ?”
Giọng bé con mềm mại cùng những ngón tay ấm áp còn đang áp vào má mình như đã hoà tan cả trái tim Lê Ngôn Xuyên, anh gật đầu, vẫn giữ nguyên tư thế cúi người đối diện với em, cong môi:
“Sáng uống rồi, trưa thì chưa uống.”
Chu Bác Vân tất bật trong bếp, lần đầu tiên nhìn thấy Lê Ngôn Xuyên cong môi ấm như tình đầu, bình thường đối với học tập và công việc, người này lúc nào cũng nghiêm túc quá đáng, thậm chí còn vì quá lãnh đạm với con gái mà bị không ít nam sinh trong trường ghen ghét lại nghi ngờ, bọn họ lại thường xuyên như hình với bóng, bị đồn thành một đôi, giờ đột nhiên nhìn thấy người này dịu dàng như vậy, Chu Bác Vân lại bỗng ngộ ra, người này chọn làm bác sĩ không còn gì thích hợp hơn, đối với cô cháu Nhược Yên cô độc, anh đã dành rất nhiều ấm áp và khoan dung.
Nấu mì xong, Chu Bác Vân cẩn thận dùng khay bưng đến bàn ăn, vội vàng triển lãm tài nghệ sở trường, múa mép với Lê Nhược Yên:
“Ăn mì chú nấu, chú đảm bảo cả đời này cháu cũng sẽ không thể quên hương vị này đâu.”
Lê Nhược Yên ậm ừ một tiếng, nhét một ngụm vào miệng:
“Wow, dở quá, còn dám nói mình nấu mình đệ nhất thiên hạ, chú nhất định chưa từng ăn mì chú Út nấu.”
Cô nhóc kiêu ngạo ngoài miệng lô bô lốp bốp, nhưng vẻ mặt đã bán đứng em từ lâu, chiến đấu ngon lành, phút chốc đã thấy đáy, nước mì cũng húp sạch. Chu Bác Vân gõ cạnh bát, nắm phần mình lớn tuổi hơn em nhiều, hất cằm, coi như chỉ bảo:
“Cháu xem cháu lớn vậy rồi, đừng cứ chuyện gì cũng làm phiền chú cháu, 4 tuổi đã phải biết ngủ một mình, cháu đã mười hai.”
Lê Nhược Yên biết Chu Bác Vân nói chuyện này cũng vì muốn em tốt, ậm ờ gật đầu: “Hôm qua bão, cháu mới sợ, lúc khác cháu đều có thể tự ở nhà một mình, cháu còn biết tự nấu ăn.”
Chu Bác Vân biết sơ sơ về gia cảnh của em trước kia, anh Lê cắt đứt quan hệ với ông cụ, rời xa quê hương, đưa vợ con đến làm việc ở Lâm thành, công việc hình như lúc nào cũng bận, nghe giọng của Lê Nhược Yên, hẳn em cũng đã tự ở nhà một mình lâu rồi.
Nghĩ đến đó, anh lại nhẹ nhàng xoa đầu em một cái, giọng nói cũng không nghiêm túc như ban nãy nữa: “Ồ, giỏi quá ta.”
Ăn trưa xong Chu Bác Vân mới đi, Lê Nhược Yên bị bắt tập đi vòng quanh sô pha, không được mở TV, một mình trầy trật mà đi, nhớ đến lời Chu Bác Vân, trong lòng cũng hơi buồn, không thể cứ chuyện gì cũng làm phiền chú được, thật ra chú ấy nói rất đúng, chú Út còn trẻ như vậy, tương lai sáng lạn, thậm chí sau này còn sẽ lấy vợ sinh con, nếu mình cứ ăn vạ vào chú như vậy, chẳng phải thành của nợ hay sao?
Lê Ngôn Xuyên dọn dẹp nhà bếp sạch sẽ xong đứng bên trong quan sát em hồi lâu, chỉ thấy em thất thần tựa vào sô pha, không tập đi nữa, trên mặt trông đầy mất mát, anh cúi người, búng trán em một cái:
“Ai chọc Yên Nhi chúng ta?”
Lê Nhược Yên lắc đầu, lén nhìn người đang tập trung vào mình, hỏi anh:
“Chú Út, cháu có thể ở chỗ chú được mấy năm?”
Em nói líu ríu, câu “ở được mấy năm” nghe rất giống tử tù đột nhiên hỏi mình còn sống được bao lâu vậy, Lê Ngôn Xuyên nghe mà khẽ nhói trong tim, anh nói đầy khẳng định:
“Cháu muốn ở bao lâu cũng được.”
“Ở cả đời thì sao, chú cho không?”
Anh biết cô nương này giờ còn chưa có kế hoạch tương lai rõ ràng, cả đời cũng chỉ là cách nói trẻ con mà thôi, có lẽ em đã có phần xem anh như cha mình, vì vậy đồng ý:
“Ừ, tôi cho cháu ở với tôi cả đời.”
Lê Nhược Yên giơ ngón út ra: “Chú Út, ngoéo tay đi, cháu muốn nhớ kĩ câu này mãi mãi.”
[Bụi] Chương 9
14 Sunday Mar 2021
Posted in Hạt bụi trong tim