Tags

, ,

Summary:

“Cậu bé của anh.”


Ngày đầu tiên ghi hình chỉ có chọn chỗ ngồi, sau đó quay bù những cảnh tạo hình và vào trường quay thôi, ekip chương trình cũng biết rất nhiều người trong số họ đều mới vừa tới nơi, trạng thái không tốt, cho nên buổi thử giọng được định qua ngày hôm sau. 

Khi bọn họ ra ngoài chờ quay cảnh bước vào hội trường, những người đã quen nhau từ khi quay thử lại bắt đầu túm tụm nối lại tình bạn cắt ngang ban nãy. Sao ekip chương trình lại phải sợ đám người già bọn họ gây áp lực cho mấy thanh niên đó chứ, đứa nào đứa nấy thần kinh to như bắp vế. Vương Tích vẻ mặt bình thản, nhìn bốn phía kiếm Châu Thâu, có lẽ do dáng vẻ của anh quá nghiêm túc lạnh lùng nên nhất thời xung quanh anh chẳng có lấy một bóng người. Vương Tích cũng không để ý, tìm thấy Châu Thâm xong liền bước về phía ấy, lại bị A Vân Ca mang theo Trịnh Vân Long đến chặn lại. 

“Tích ca, lâu rồi không gặp nha.” A Vân Ca cười, nói, “Không ngờ anh cũng đến đây.”

Vương Tích liếc cậu ta: “Cậu lại đây làm trò gì đấy.”

“Thì đang rảnh mà kiếm chuyện làm chứ, tiện thể xem có thể bán vé giúp cậu này không.” A Vân Ca chỉ qua Trịnh Vân Long đang đứng một bên cố gắng duy trì hình tượng lạnh lùng cao quý không vỡ, kết quả vừa thấy bộ dạng Trịnh Vân Long lập tức phì cười, “Muốn ngáp thì ngáp đi, nhịn làm gì.”

Trịnh Vân Long nhìn cậu ta một cái, đánh ngáp thật to xoắn hết cả mặt: “Sớm quá, không ngủ tốt.” A Vân Ca ôm thắt lưng Trịnh Vân Long một chút như muốn trấn an, Trịnh Vân Long gật đầu ý bảo mình không sao rồi nói với Vương Tích, “Chào anh, em là Trịnh Vân Long, diễn viên nhạc kịch.”

Tuy mới hai giờ Trịnh Vân Long đã vỡ hình tượng, nhưng lúc này Vương Tích vẫn còn chưa vỡ, thấy hai người đứng trước mặt mình giao thiệp như chốn không người, trong lòng hơi ngẩn, nhưng trên mặt vẫn giữ vững ranh giới thanh niên văn nghệ của mình, không thèm nhìn đến thái độ thân mật ăn ý của bọn họ, trả lời ngắn gọn mà không tỏ ra lãnh đạm: “Kính đã lâu. Tôi là Vương Tích.”

Ba người tụ một chỗ nói qua lại mấy câu, lúc này Vương Khải cũng băng qua đám đông lại đây chào hỏi Vương Tích: “Không gặp nhau cũng một thời gian rồi nhỉ.”

Đây cũng là một người quen cũ, Vương Tích bắt tay với Vương Khải một cái, cười hỏi: “Dạo này nhà hát quốc gia có vở gì mới không, thầy Vương Khải.”

Vương Khải vội xua tay: “Thôi đừng kêu như vậy, nghe già chết.”

Vương Tích: “Ha ha ha, anh không đi làm thầy mà làm thí sinh làm gì.”

Vương Khải: “Không được hát thì đến đây có gì vui.”

Hai người nhìn nhau một cái, cùng nở nụ cười.

A Vân Ca, Trịnh Vân Long và Vương Khải giống như đã cắt vỡ kết giới lãnh đạm của Vương Tích vậy, sau đó Dư Địch, Hồng Chi Quang cũng tới, các bạn nhỏ lúc đầu còn hơi nhát thấy bọn họ tán gẫu cũng chen chúc qua, thăm hỏi nối liền không ngớt, Vương Tích tranh thủ quay đầu nhìn qua Châu Thâm đứng cách đó không xa, phát hiện cậu bé nhỏ choắt cũng đã bị bao vây giữa một đám trai trẻ như người khổng lồ, bắt đầu một buổi bắt tay mới. 

Cậu bé của anh cũng rất được hoan nghênh. Vương Tích thầm nghĩ. Đó là đương nhiên, một giọng hát như kho báu như vậy, ai lại không thích.

Trong một thời gian rất dài Vương Tích đều thích thầm gọi Châu Thâm là “cậu bé của anh”, Châu Thâm trong lòng anh dường như chưa bao giờ thay đổi, vẫn là chàng trai nhỏ bé đứng bối rối trên sân khấu mà nghiêm túc hát bài “Nụ cười” đầy xúc động —— cho dù bây giờ anh đã gặp được Châu Thâm, cho dù Châu Thâm bản thân đã trở thành một ca sĩ lành nghề, cho dù mấy năm nay Châu Thâm đã gặt hái được những thành tích đáng nể —— nhưng cậu vẫn như cũ là cậu bé ấy trong lòng Vương Tích.

Chỉ là xưng hô này đối với những người mới gặp nhau lần đầu tiên như bọn họ lúc này là thân mật quá mức, vì vậy chỉ có thể bị anh giấu dưới đáy lòng.

Vương Tích tuy rất muốn đi tìm Châu Thâm, nhưng kết quả thẳng đến tất cả những nhiệm vụ ghi hình của ngày đầu tiên đã hoàn thành, anh vẫn không tìm được cơ hội nói chuyện với Châu Thâm, hồi hồn lại thì Châu Thâm đã bị bọn Lí Kì, Cúc Hồng Xuyên, Liêu Giai Lâm bứng đi rồi. 

Đến lúc này Vương Tích mới lần đầu tiên ý thức được, tuy anh đã đợi Châu Thâm rất nhiều năm, nhưng anh cũng không phải là người đến gần Châu Thâm nhất, đối với Châu Thâm mà nói thì anh lúc này chẳng qua chỉ là một người xa lạ trông hơi quen mặt mà thôi. 

Nhận thức việc này ít nhiều làm Vương Tích cảm thấy không vui, nhưng khiếm khuyết trong cuộc sống quá khứ là điều mà anh không thể nào thay đổi, những gì anh có thể làm chính là cố gắng chiếm lấy một phần trong cuộc sống tương lai của cậu bé của anh mà thôi. 

Đáng tiếc quyết định này rất nhanh lại bị sự thật tàn nhẫn vô tình đánh nát —— Châu Thâm đi rồi.

Khi Vương Tích biết Châu Thâm đi mất đã là buổi sáng ngày ghi hình thứ hai, nhân viên chương trình chạy đến nhóm đứng đầu thông báo họ sẽ hợp tác song ca với sáu người ghế chính thức, Vương Tích nhìn danh sách sáu người, quét hai lần cuối cùng cũng xác định trên danh sách cũng không có người hôm qua biểu diễn không tệ, Châu Thâm……

“Không có Châu Thâm sao? Tôi khá muốn hợp tác với cậu ấy.” Vương Tích nghe thấy A Vân Ca ngồi bên hỏi, khựng tay một chút.

Sau đó mấy vị chính thức cũng nhìn về phía trợ lý chương trình, trợ lý chương trình bị bọn họ nhìn cũng hơi chột dạ: “Thầy Châu tối qua đã đi tham gia chương trình khác rồi, cho nên không thể tham dự tiết mục lần này.”

Vương Tích nghe xong không khỏi nhíu mày, giọng nói vốn đã trầm lại càng thêm u ám: “Cậu ta còn tham gia chương trình khác?”

Những người chung quanh đã nhận ra Vương Tích đột nhiên tức giận, nhìn cả về phía anh. Lí Kì biết lí do, chuyện này thật đúng là không thể trách Châu Thâm được, anh thoáng nhìn qua Vương Tích, nhưng hai người họ ngồi hơi xa nhau, Vương Tích không bắt được tín hiệu của anh, vì thế anh liền nhìn sang Liêu Giai Lâm đang ngồi bên cạnh Vương Tích. Liêu Giai Lâm nhìn lại Lí Kì, hai ngày nay anh cũng chơi với Châu Thâm, Lí Kì, Cúc Hồng Xuyên vui vẻ, ít nhiều cũng hiểu được tình cảnh của Châu Thâm, mở miệng định nói, nhưng lập tức ý thức được bọn họ đang quay hình, bây giờ không phải là thời điểm tốt để nói chuyện, đành phải chuyển sang huých nhẹ Vương Tích, mong anh nhịn xuống đừng làm Châu Thâm khó xử. 

Vương Tích cũng nhận thấy ngữ khí mình không đúng, tuy anh vốn không có ý trách cứ Châu Thâm, nhưng đối diện với tình huống bất ngờ này, nhất thời anh không tiếp thu được, điều chỉnh tâm trạng một chút, nói tiếp: “Cậu ấy đã thoả thuận với ekip chương trình rồi?”

Trợ lý chương trình cũng bị câu hỏi đột ngột của Vương Tích làm ngây ra, nhưng cô ấy cũng xem như một fan qua đường của Châu Thâm, không muốn Châu Thâm bị hiểu lầm, vì vậy theo bản năng liền giải thích giùm Châu Thâm vài câu: “Thầy Vương cũng nghe nói chương trình của chúng ta vốn đã định bắt đầu quay vào tháng bảy, nhưng sau này vì xảy ra vài vấn đề mà dời đến bây giờ, lúc ấy bên tôi mời thầy Châu, thầy Châu cũng đã nhận lời rồi. Nhưng bây giờ thì lịch trình của thầy Châu có vài chỗ đụng giờ với lịch quay của chương trình này, cho nên có thể thầy ấy sẽ vắng mặt một, hai kì quay.”

Mấy người nghe xong đều theo bản năng quay sang nhìn Vương Tích, Vương Tích không tỏ vẻ gì, chỉ gật đầu: “Tiếp tục đi.” Giống như người mới vừa đột nhiên đặt ra câu hỏi không phải là anh vậy.

Kim Thánh Quyền và Thái Trình Dục nhìn nhau, cả buổi Thái Trình Dục đều lệch kênh với họ, chỉ nghĩ mọi người đang thảo luận về hành trình của Châu Thâm mà thôi, vì thế nhìn Kim Thánh Quyền một cái đầy vô tội rồi lại tiếp tục nghiên cứu danh sách người hát. 

Kim Thánh Quyền: “……”

A Vân Ca nhìn thấy tên Trịnh Vân Long, hỏi trợ lý chương trình: “Người hợp tác là tự chọn hay bên cô chia ra.”

Trợ lý chương trình: “Chúng tôi nghe ý kiến của các thầy đánh giá rồi tổng hợp danh sách này.”

Cho nên vẫn là ekip chương trình quyết định ấy mà.

Mấy người bàn bạc một chút, sau đó quyết định đối tượng hợp tác. Ngày đầu tiên ekip chương trình đã tự động tự ý làm A Vân Ca pk với Trịnh Vân Long, làm cho A Vân Ca có chút bóng ma tâm lý, sợ “bạo” Long bỏ gánh, vì thế không chút suy nghĩ mà bác bỏ ý tưởng cùng nhau lên đài pk lần nữa. 

“Cậu chắc chắn mình không muốn hợp tác với cậu này?” Vương Tích trỏ tên Trịnh Vân Long.

A Vân Ca: “Cho em nghỉ ngơi chút đi, hát với cậu ấy em phải đánh bạc mạng già mà theo đấy.” Huống hồ ekip chương trình chắc cũng sẽ không để cho hai người bọn họ lại thêm lần nữa, sau đó hỏi Vương Tích, “Tích ca anh tính hợp tác với ai?”

Vương Tích nhìn tên mấy người này nghĩ thầm, người mà tôi muốn hợp tác giờ cũng có nằm trong danh sách này đâu. Trong sáu người, Cao Thiên Hạc hoàn toàn không hợp với anh, Mã Giai là một nam cao hoàn toàn trái ngược, Trịnh Vân Long có thể suy nghĩ, nhưng có lẽ ekip chương trình sẽ không để cho họ chung với nhau, còn lại chỉ có Phương Thư Kiếm, Thạch Khải và Cao Dương. Ekip chương trình định sắp xếp như thế nào anh cũng đã cân nhắc được một hai, khác nhau chẳng qua chỉ là sẽ đi trông cậu trẻ nào mà thôi. 

“Tôi sao cũng được, nghe chương trình sắp xếp đi.” Vương Tích thả danh sách xuống, nói.

A Vân Ca gật đầu, nhìn về phía trợ lý chương trình: “Vậy tôi cũng để chương trình sắp xếp đi.”

Liêu Giai Lâm thật ra rất muốn hợp tác với Cao Thiên Hạc hợp tác đích, hai giọng phản nam cao, chỉ nghĩ thôi đã thấy vừa bùng nổ vừa kích thích vừa thú vị, báo với ekip chương trình xong, cả bọn bàn bạc một hồi, kết quả lại sắp anh cho Trịnh Vân Long. Liêu Giai Lâm ngó A Vân Ca mấy lần, anh cũng chẳng chút hiểu biết gì về nhạc kịch cả, giọng hai người cũng không phải cực kì hoà hợp, hơn nữa một người theo hướng trữ tình, một người theo hướng kỹ thuật, hoà thanh cũng không dễ phối…… Sau đó anh bắt được ánh mắt đầy bất đắc dĩ của Lí Kì, tuyệt, Lí Kì phối với Cao Thiên Hạc. 

Ekip chương trình, trâu. Liêu Giai Lâm thầm nói, trên cơ bản anh và Lí Kì đã là chốt thí rồi, vậy cứ thả lỏng chơi hết mình đi thôi.

Danh sách hợp tác đã định, ca khúc đã định, sau đó chính là luyện tập.

Hôm nay Vương Tích kết thúc tập luyện đưa Cao Dương về xong đúng lúc gặp Lí Kì đang ra ngoài lấy đồ ăn khuya order, ở chung mấy ngày nay có đã thân hơn với bọn Lí Kì, Liêu Giai Lâm, Cúc Hồng Xuyên được chút, vừa gần tuổi vừa có chủ đề, chẳng mấy chốc mà họ đã gom thành một tụ. (Xuyên tử: tôi mới không gần tuổi các người đâu nhé!)

“Các cậu song ca thế nào rồi?” Vương Tích hỏi Lí Kì.

“Hoà âm hơi khó, giọng hai bọn em không hợp, chỉ có thể tìm trung điểm rồi tập từ từ.” Lí kì nói, “Bọn em đang ở phòng Xuyên tử nè, đi chung?”

Vương Tích nghĩ giờ về phòng cũng không làm gì, lúc này bé Xoài đã ngủ từ lâu, không gọi điện về được, nên mới đi theo đến phòng Cúc Hồng Xuyên.

Vừa vào cửa đột nhiên nghe thấy trong phòng truyền ra một trận cười, hai người mở cửa ra liền thấy Hoàng Tử Hoằng Phàm đang bô lô ba la cái gì, cả bọn cười nghiêng cười ngả, xen kẽ còn có giọng phản nam cao của Liêu Giai Lâm đang hát Hoa Cổ hí. Trịnh Vân Long cười gối đầu lên đùi A Vân Ca đang ngồi trên giường, sau đó lăn một cái nằm sải lai xuống giường, xem căn phòng này y như của mình. Cao Thiên Hạc nhìn Hoàng Tử vừa cười vừa đấm giường, Cúc Hồng Xuyên đứng một bên vừa cười vừa quay phim lại. 

Lí Kì: “Mấy người đang nói gì vậy?”

“Hoàng Tử đang bắt chước tôi với Đại Long kìa.” A Cân Ca vừa cười vừa nói.

Trịnh Vân Long đổi tư thế chút, nói: “Vậy mà giống phết.”

Vương Tích nhớ đến hôm đầu tiên Trịnh Vân Long một bộ mệnh phụ phu nhân cao quý lạnh lùng ngồi trên ghế cao, lại nhớ đến chưa tới hai giờ cậu ta đã vỡ mất hình tượng, không khỏi cũng phì cười. 

“Tích ca cũng đến?” A Vân Ca chào, “Cao Dương đâu?”

“Bài của hai chúng tôi không khó, cho cậu ấy về ngủ trước rồi.” Vương Tích nói.

Hoàng Tử: “Xì, chắc chắn cậu ta không ngủ sớm vậy đâu, mấy anh ở đây nghiên cứu tiếp nha, em đi tìm Cao Dương, Đại Vĩ chơi ạ.”

Hoàng Tử đi rồi thì coi như yên tĩnh được chút, bọn họ tiếp tục soạn hoà âm, Vương Tích cũng qua nhìn giúp một phen, A Vân Ca và Trịnh Vân Long không rành chuyện này, chỉ ngồi nghe họ nói, hồi sau Trịnh Vân Long đã ngủ thẳng cẳng bên cạnh A Vân Ca mất. Phối bài của Lí Kì với Cao Thiên Hạc xong, hai người nhỏ giọng khớp bài một chút rồi Cao Thiên Hạc cũng về phòng đi ngủ. Chờ đến khi bọn Vương Tích biên soạn xong bài của Liêu Giai Lâm và Trịnh Vân Long, hồi hồn lại đã là ba giờ rưỡi sáng, như vì làm rất vui nên ai cũng không thấy mệt, chuẩn bị cùng nhau đi ăn bữa khuya rồi mới phòng ai nấy về.

A Vân Ca không muốn đánh thức Trịnh Vân Long nên cùng ở lại trong phòng Cúc Hồng Xuyên, Hoàng Tử chắc là không muốn quấy rầy bọn họ nên đã ở lại phòng Cao Dương, Đại Vĩ rồi, đến giờ còn chưa về. 

Lúc tách ra, Lí Kì đột nhiên gọi Vương Tích lại nói: “Tích ca, anh không thích Châu Thâm cho lắm phải không.”

Vương Tích sửng sốt, hỏi: “Sao cậu lại nghĩ vậy?”

Lí Kì thấy thái độ của anh là biết mình nghĩ sai rồi, vì thế khoát tay: “Không có là được.”

Vương Tích hơi ngỡ ngàng: “Sau tôi lại không thích cậu ấy cho được?”

Lí Kì nghiêng đầu suy nghĩ: “Cũng phải, sao anh lại có thể không thích cậu ấy được chứ, cảm giác hai người hợp nhau thế cơ mà.”

Người làm âm nhạc có một sự nhạy cảm trời sinh đối với âm thanh và âm vực, nhiều khi chỉ cần nghe một âm, feel một cái là có thể biết hai người có hợp nhau không. Hai ngày nay Lí Kì, Cúc Hồng Xuyên, Liêu Giai Lâm khi rảnh rỗi lại đi phân tích giọng hát của những người trong này, Liêu Giai Lâm cảm thấy giọng mình khá hợp với giọng Vương Khải, chủ yếu là những nốt cao của Vương Khải vừa cao vừa dày, có thể nâng vững giọng phản nam cao của Liêu Giai Lâm, hơn nữa còn mở đường cho cậu ta tiếp tục phóng tới. Ba người nghiên cứu tới lui cuối cùng phát hiện, giọng Châu Thâm và Vương Tích thật ra cũng cực kì hợp nhau, cho dù là âm sắc hay âm vực. 

Chỉ là không biết chính bọn họ có biết hay không thôi.

0

Vương Tích chào Lí Kì về phòng mình, nằm trong bóng tối, đột nhiên lại không ngủ được. 

Em xem, không chỉ mình tôi cảm thấy như vậy. Vương Tích nhắm mắt lại, trước mắt hiện lên màn biểu diễn “Nụ cười” của Châu Thâm năm ấy, nhưng người đứng trên sân khấu đã được tự động thay bằng Châu Thâm của hiện tại. 

Đương nhiên là anh biết, cho nên khi biết cậu đi anh mới có thể phản ứng thất thường như vậy, mới có thể…… lo lắng như vậy.

Chương 4


Đọc thì nhanh mà làm dài muốn xỉu…