Tags
Tiết Giang Nguyên vẫn còn chìm đắm trong giây phút hồi sinh, nhất thời quên cả ngượng: “Vì… vì sao……” Lê Sân hai tay nâng má, hơi sầu não, “Thật kỳ lạ, mệnh hồn chưa tan, mà không thể hợp ba hồn…” Nàng thì thào, bỗng nhiên nâng ót “Tiết Giang Nguyên” lên, lại ngậm một hơi thổi qua.
Tiết Giang Nguyên nhìn chằm chằm, gương mặt không chút cảm giác cũng bỗng nhiên phát nóng, nhưng không chờ hắn kịp phân rõ cảm xúc thì thân mình lại cứng đờ, bị kéo vào xác.
Lần này Lê Sân không buông ra vội, giữ nguyên tư thế, luồng khí đó như cuồn cuộn không ngừng, độ vào miệng hắn nhè nhẹ hết đợt này đến đợt khác.
Tiết Giang Nguyên chỉ cảm thấy lồng ngực như nóng lên từng hồi, được dòng nước ấm ấy bọc lấy, chân tay cứng ngắc dần dần giãn ra.
Dùng luồng hơi ấm này, làn mi hắn khẽ run, cố hết sức mở mí mắt lên.
Tầm mắt mơ hồ dần dần thấy rõ, đối diện hắn là một đôi mắt lúng liếng trong veo, như nước suối ngày hè, thấu suốt cõi lòng.
Thấy hắn thật sự sống lại, trong mắt Lê Sân vừa vui mừng lẫn ngạc nhiên.
Thế mà lại mèo mù vớ cá rán? Lần này thanh công đức nhiệm vụ chắc chắn tăng nhiều đúng không? Đúng vậy, nhiệm vụ chết tiệt ở thế giới này chính là làm việc tốt, thu thập công đức, gom đủ công đức xong mới tính là hoàn thành nhiệm vụ.
Đang hưng phấn, Lê Sân dời môi, đang định nói gì.
Hơi ấm trên môi nháy mắt biến mất, Tiết Giang Nguyên vẫn còn đang há miệng, chưa phát ra nửa lời, cỗ rét lạnh quen thuộc kia đã lại tràn đến.
Ngay sau đó, chính là lực hút kéo khỏi thân xác.
Trong một sát na chớp sáng chớp tối, hắn cứ ngây ngốc mà bị quăng ra lần thứ hai.
Niềm vui trên mặt Lê Sân cũng theo đó mà rút như triều xuống.
“Nào có lý ấy!” Nàng bất mãn đánh nắp quan mấy cái, nghiến răng nghiến lợi, “Lẽ ra phải tỉnh chứ, ta đã độ cho ngài bao nhiêu sinh khí rồi.”
Tiết Giang Nguyên trôi bên cạnh nàng, nhìn cơ thể gần như đã đổi tư thế khác trong quan, nhất thời cứng họng không biết nói gì.
Hắn khẽ mím môi, ngập ngừng nói, “Nếu… Bằng không, thử lại lần nữa?” Lê Sân nghe vậy liền liếc xéo hắn một cái, trả lời không chút khách khí: “Ngài cũng thấy rồi, ta vừa rời đi, hồn ngài liền tan, đằng nào thì ta cũng không thể chu mỏ hôn ngài cả đời đúng không?” Nàng dù sao cũng là một chiếc hồn hiện đại, kiến thức nhiều, không có e thẹn của nữ tử bình thường, lời nói đương nhiên cũng huỵch toẹt.
Tiết Giang Nguyên không biết nên đáp thế nào. Hơn nữa, ban nãy nàng mới vừa độ hai khẩu khí, đã là thập phần quá giới hạn.
“Thôi thôi, chắc là mệnh trời khó cãi.” Lê Sân thở dài một hơi, vẫn cầm viên thuốc nắm cằm hắn bắt nuốt.
Công đức ít thì ít vậy, muỗi nhỏ cũng là thịt, cùng lắm thì giúp ở đây xong, nàng lại đến những nơi hang cùng ngõ hẻm xem thử, đem tiền tài cứu tế một phen.
“Ngài gặp Khương cô nương xong, sớm vào luân hồi rồi lại đến hồng trần này một chuyến là được.”
Tiết Giang Nguyên trầm mặc không nói. Lê sân cho là hắn đã chấp nhận số phận, ra khỏi quan tài, kéo xác hắn chọc lấy ít máu ở đầu ngón tay. Nàng bấm tay bắn những giọt máu ấy vào trong linh hồn hắn. Màu máu nhàn nhạt dần lan khắp, sương khói quanh quẩn lượn lờ, Lê Sân kiên nhẫn chờ đợi. Màn sương từ từ tan hết, lộ ra dáng vẻ ban đầu của Tiết Giang Nguyên.
Y như trong quan, áo trắng quần trắng, tuấn tú tiêu điều.
“Nhìn thoáng qua thật tưởng là thần tiên sắp lên thiên đình.” Lê Sân tủm tỉm đánh giá hắn.
Đột nhiên được khôi phục dung mạo, Tiết Giang Nguyên đương nhiên kích động không thôi, chỉ là khi ánh mắt hắn chạm đến thân xác trong quan thì niềm vui ấy lại giảm đi đáng kể.
Nếu chưa từng có hy vọng thì cũng không cảm thấy gì, nhưng hắn đã nếm được vị ngọt của sự hồi sinh, giờ lại nói tới chuyện ra đi, vốn chẳng thể nào dễ dàng buông chấp niệm.
Hắn nhìn xuống hai bàn tay mình, trầm mặc.