Tags
Cân nhắc đến việc nàng Khương vừa mới trải qua kinh hãi không lâu, giờ không thích hợp gặp Tiết Giang Nguyên cho lắm nên Lê Sân đã dời ngày gặp mặt của hai người họ đến nửa tháng sau.
Tiết Giang Nguyên không có chỗ để đi, ban ngày lánh trong ngọc hoàn, đêm đến lại bay ra, ngồi trong viện của Lê Sân. Toà viện nhỏ vuông vắn này phong cảnh cũng không tệ, ngẩng đầu là có thể nhìn thấy một vầng trăng sáng.
Tiết Giang Nguyên thường xuyên ngắm trăng thất thần suy nghĩ.
Lê Sân cũng không quản thúc hắn, hũ vàng hắn đưa nặng trình trịch, coi như là tiền nhà.
Nàng bận bịu trừ tà cho người khác, quá nửa buổi tối là vắng mặt, cho dù có ở nhà thì cũng chỉ lo tập trung làm bùa, chuẩn bị công cụ trừ tà mà thôi.
Đôi khi ngẩng đầu trông ngoài cửa sổ, có thể thấy dáng lưng thẳng tắp của Tiết Giang Nguyên, muôn phần quạnh hiu.
Còn gì đau hơn chữ “tình” đâu.
Lê Sân cuối cùng cũng được trở thành người ngoài cuộc, không có mục tiêu tấn công, làm bộ làm tịch âu sầu giùm hắn ba giây.
Gần đến ngày Tiết Giang Nguyên gặp lại Khương Tự, hắn chẳng hề ngồi một mình một cõi nữa, mà đến cạnh bên Lê Sân, trầm mặc nhìn nàng.
Lê Sân bị hắn nhìn chằm chằm đến nổi cả da gà, không khỏi buông việc trong tay xuống: “Có chuyện gì nói thẳng, nhìn ta làm gì?” Nàng nói xong than thở một câu, “Ta cũng không phải người trong lòng ngài.”
Tiết Giang Nguyên dù sao cũng là vương hầu trẻ tuổi, lại nhiều năm chinh chiến sa trường, tuy hiện giờ đã thành một hồn ma, nhưng khí thế vẫn hùng hổ như thế.
“Cô thật sự…… không thể ư?” Tiết Giang Nguyên hỏi ra vấn đề chất chứa mấy hôm nay, “Nếu cô có thể giúp ta chết mà sống lại, không nói vàng bạc tiền tài, dù là quyền uy phú quý, ta cũng có thể giúp cô cầu một phen.”
Hắn dám nói như thế đương nhiên là vì hắn có khả năng này, đương kim thiên tử và hắn vốn là triêm thân đái cố [1], lại thêm hắn dũng mãnh thiện chiến, gan dạ sáng suốt hơn người, nên vô cùng tín nhiệm, yêu quý hắn.
Lê Sân định sờ mũi, chợt nhớ đến mình còn đang che mặt, đành phải thả tay xuống: “Ta vốn không chuyên việc này, đuổi quỷ ta rành, nhưng đem quỷ kéo về thì ta chưa từng thử bao giờ.”
Tiết Giang Nguyên nhíu mày, “Vậy lần đó… cô làm thế nào mà được.”
Lê Sân trợn trắng mắt một cái, tức giận nói, “Chẳng qua là áp hồn anh về xác rồi độ khí mà thôi, kết quả không phải anh cũng thấy rồi đó sao.”
Ở với hắn lâu, giọng điệu của nàng cũng dần tuỳ tiện.
Thấy Tiết Giang Nguyên còn muốn nói tiếp, Lê Sân phất tay đánh gãy hắn, mất kiên nhẫn, nói: “Được rồi, đơn này ta không nhận được, nếu anh thật sự không thể buông xuống thì sau khi gặp Nhị cô nương xong, tự mình đi tìm người khác giúp đi.”
Dứt lời, lập tức tập trung vùi đầu tính toán chi tiêu.
Kho bạc của nàng ngày càng đẫy đà, đương nhiên quan trọng hơn Tiết Giang Nguyên rồi.
Chết mà sống lại, nàng không phải không rục rịch, chuyện đó đồng nghĩa với việc thanh tiến độ của nàng sẽ có thể gia tăng nhanh nhất trong thời gian ngắn nhất.
Nhưng không có cách nào quả thật chính là không có cách nào.
Tiết Giang Nguyên bị nàng làm mất sĩ diện, giận dữ trong lòng, phất tay áo thật mạnh, hoá thành một giận khói nhẹ biến mất.
Lê Sân yên ả thảnh thơi.
Bình an vô sự mấy ngày, rất nhanh đã đến hẹn gặp mặt.
Lê Sân đầu tiên sửa sang ít đồ, nhờ người đến cửa nói với Tương thị muốn tới thăm Khương Tư, qua lại mấy chuyến đã đến buổi chiều.
Khương Tư không bị ác quỷ phiền nhiễu, tinh thần khôi phục rất nhiều.
Lần đầu gặp nàng vẫn còn tiều tụy khô gầy, giờ đã ổn bớt, hai gò má đầy đặn, mơ hồ có thể thấy được nhan sắc xinh đẹp ngày xưa.
Đối với “ân nhân cứu mạng” Lê Sân, nàng vô cùng cảm kích.
Chỉ nói chuyện với nàng chốc lát mà ngọc hoàn trong ngực đã rung rung phát nóng từng trận, Lê Sân biết là Tiết Giang Nguyên đang giục, thầm phỉ nhổ hắn nhưng trên mặt vẫn dịu dàng mỉm cười, thấy màn đêm dần lắng, nàng liền đề nghị được nói chuyện riêng với Khương Tư một lần.
Tương thị không nghi ngờ gì, chấp thuận.
Khương Tư kéo tay nàng, đưa nàng đến tiểu viện của mình: “Tiểu tiên cô đi theo tôi, tôi đang muốn trân trọng tạ ơn cô.”
[1] Triêm thân đái cố: mối quan hệ họ hàng hoặc bè bạn.