Tags
Summary:
Vận mệnh sở dĩ được gọi là vận mệnh, là bởi vì nó khiến các người nhất định phải gặp nhau, không sớm thì muộn, nhất định sẽ xuất hiện trong sinh mệnh của đối phương.
Lần đầu tiên nhìn thấy Châu Thâm kỳ thật khác hẳn so với tưởng tượng của anh.
Sau khi bắt đầu thân thiết với cậu mới phát hiện có sự chênh lệch giữa Châu Thâm thật sự và Châu Thâm lần đầu gặp gỡ.
Nhưng sự chênh lệch này là một sự chênh lệch ngược lại.
0
Không ai biết, thật ra lần đầu tiên Vương Tích biết đến Châu Thâm là từ “Nụ cười”.
Năm ấy bài “Nụ cười” mà Châu Thâm hát share đầy trên mạng, thể loại giang cư mận thâm niên, app nào cũng để lại dấu chân như Vương Tích không thể nào không biết.
Khi anh mở clip ra xem, thấy cậu trai vừa phèn vừa ốm, đứng trên đài hơi thấp thỏm, bỗng tựa như thấy được mình của rất nhiều năm trước, anh không khỏi bắt đầu nghiêm túc nhìn cậu bé trên màn hình điện thoại nho nhỏ. Mà trong nháy mắt khi Châu Thâm mở miệng, âm thanh như loài nhân ngư từ loa ngoài truyền đến tai anh, cảm xúc chất chứa trong giọng hát ấy tràn ra mãnh liệt, như thuỷ triều phủ lấy trái tim Vương Tích, giờ khắc này thế giới của anh như đang yên lặng chìm dưới đáy biển sâu thăm thẳm, trên thế gian chỉ còn lại mình anh và cậu bé đang hát trong điện thoại mà thôi.
Không biết vì sao, lúc đó khi anh nhìn thấy cậu, nước mắt đột nhiên cứ vậy mà rơi xuống, tựa như rất nhiều rất nhiều năm sau bọn họ cuối cùng cũng gặp được nhau, anh nhìn cậu bé ấy đứng trên sân khấu hát “Cá lớn” mà không kềm được lệ vậy.
Đó là rung động và xúc động từ trong linh hồn, đó là tình cảm cộng minh không thể đè nén từ nơi sâu nhất của trái tim.
Trên đời này có rất nhiều giọng đẹp, mà giọng của Châu Thâm, vừa khéo có thể mở ra cánh cửa con tim nhắm chặt của Vương Tích.
Vương Tích xem đi xem lại đoạn clip kia, thẳng đến có thể khảm sâu thanh âm ấy vào tận đáy lòng, khắc trong tâm trí, đó là lần đầu tiên anh chủ động có mong ước được hợp tác với một người khác, anh muốn biết, khi hai âm sắc ở hai thái cực khác nhau như của họ mà hoà cùng một chỗ, sẽ sáng tạo nên những sắc hoa như thế nào.
Đây là một chất giọng hoàn toàn khác hẳn với giọng hát trầm như đáy biển của anh, là gió trời, tuyết bay, là sóng hoa vờn lượn, là ánh trăng có thể sưởi ấm giấc mơ người khác, là suối lạnh có thể thẩm thấu lòng người. Anh muốn biết, khi giọng hát của anh trở thành nguồn đất, âm thanh ấy sẽ nở rộ như thế nào.
Nhất định sẽ tươi đẹp cực kì.
Bởi vì chúng phù hợp nhau như thế.
Sau đó khi Vương Tích xem trên mạng thấy người khác nói giọng hát của cậu bé kia là trò đùa của tạo hoá, rất muốn nói với bọn họ —— đó không phải là một trò đùa, một chất giọng đẹp đến mức có thể làm rung động người khác sao có thể là một trò đùa chứ, đó là một món quà —— đến từ thần linh, trao tặng cho tất cả chúng ta.
Cũng là cho anh.
Anh tin rằng nhất định họ sẽ gặp được nhau, nhưng giây phút định mệnh ấy vẫn luôn không đến, Vương Tích cuối cùng vẫn không đợi được cậu trai bé nhỏ này.
0
Khi Vương Tích đến khách sạn ở hồ Mai Khê thì trời đã tối, trợ lý và nhân viên ekip chương trình đang làm thủ tục check-in, anh vừa chờ vừa xem điện thoại. Sảnh khách sạn cũng không im ắng như trong tưởng tượng, đi ra đi vào còn có vài nghệ sĩ đến Trường Sa tham dự những chương trình khác, trông đều quen mặt, nhưng không phải ai anh cũng nhớ rõ tên.
Từng ấy tuổi rồi, anh vẫn như cũ chẳng khá chuyện xã giao là mấy, chính là tuýp người không phải rất thân thì sẽ không chủ động chào hỏi, thế là dứt khoát đeo kính mát đứng một bên giả người qua đường.
Lo thủ tục check-in xong, lúc đi đến thang máy lại thấy có người vào, tay xách nách mang hình như đem theo không ít đồ đạc, người khuân vác chạy tới chạy lui mấy bận vẫn chưa xong. Vương Tích thấy mình mang bốn chiếc vali đã quá nhiều rồi, hơn nữa đấy còn là thành quả tối giản của Trúc Tử, còn người bên đó chắc đã dọn hết cả nhà tới đây luôn.
Giỏi thế chứ. Vương Tích bình thản liếc qua đống bên kia, nói thầm trong bụng, sau đó vào thang máy cùng nhân viên công tác. Vương Tích của lúc này còn chưa biết, anh của ba tháng sau sẽ cùng một đám người biến căn phòng của người tài giỏi này thành quán net, cả đám mỗi ngày lăn lộn trong đó kêu đồ ăn lên mạng chơi game nhảy múa hát ca mặt mày rạng rỡ nói về những gì bọn họ cùng thật lòng đam mê.
Đài HN đặt cho anh một căn phòng hai giường, dường như sắp xếp dựa theo kinh nghiệm trong nghề. Vương Tích cũng không biết hiện nay trong tiết mục này anh sẽ coi như có kinh nghiệm thế nào, nhưng kiểu gì cũng sẽ là một “người già” thích yên tĩnh cần được chăm sóc. Trợ lý giúp anh lấy đồ đạc ra sắp xếp lại, đặt từng món vào những chỗ anh vừa ý, đến khi xong xuôi thì đã khuya. Vương Tích nhìn quanh căn phòng này một lượt, đây chính là “ngôi nhà” trong ba tháng tới của anh.
Lúc đó luôn cảm thấy ba tháng dường như thật dài, quay đầu lại thấy thời gian trôi quá nhanh, tựa như một cái chớp mắt.
Buổi ghi hình đầu tiên là sáng ngày hôm sau, khung giờ này với một người già thường xuyên làm việc, nghỉ ngơi không đều đặn mà nói thì chẳng khác gì tra tấn. Khi Vương Tích đi trang điểm, mặt sưng cả lên, cả người y như ổ bánh mì trương nước. Thợ trang điểm nhìn thấy anh thì trắng bệch cả mặt, xem như là giở hết tuyệt kĩ toàn thân mới lăn lộn cho anh ra hình người được chút, nhưng gương mặt “trơn như bôi mỡ” thì đành bó tay. Sau này khi bọn họ cùng nhau xem tập 1 chiếu, A Vân Ca thấy bộ dạng của anh trên TV liền cười lăn cười bò —— bởi vì thời gian ghi hình quá dài, ekip chương trình lại càng muốn để anh ở cuối làm vedette, đến khi tới lượt Vương Tích lên sân khấu thì cả người anh đã… theo lời của A Vân Ca chính là y như một ổ bánh mì trương nước chiên giòn —— cả người đầy lạnh lùng và dầu mỡ.
Đương nhiên A Vân Ca phát biểu xong cũng đã bị Vương Tích khịa không chút lưu tình đến hết nói nên lời.
Cũng nhờ lúc trang điểm Vương Tích mới biết những người gọi là “quen biết với mình” có những ai. Vài người trong số họ đã có chút danh tiếng, tất cả đều bị nhét vào cùng phòng trang điểm, khi Vương Tích bước vào bên trong đã ngồi Cúc Hồng Xuyên đã trang điểm xong và Lí Kì còn đang tạo hình….. Đúng là những người quen biết, ai cũng là chiến hữu xã giao.
Hai người thấy Vương Tích bước vào vẫn khá là kinh ngạc, tựa hồ không ngờ Vương Tích cũng đến làm thí sinh; Vương Tích thấy họ cũng rất ngạc nhiên, không biết sao hai người lại xuất hiện ở trong này. Ba người sáu mắt nhìn nhau, nhất thời không biết nên bắt chuyện như thế nào, không khí tự nhiên lạnh hẳn.
Vương Tích nghĩ đến tình bạn xã giao lên tiếng chào hỏi trước, sau đó được Lí Kì nhiệt tình đáp lại. Vương Tích ngồi xuống còn thầm nghĩ, cuối cùng đài HN cũng nói thật một câu, với anh mà nói, hai người này đúng là chỉ đến trình độ “quen biết” còn gì. Đương nhiên, lúc này anh cũng không ngờ qua hai tháng nữa bọn họ sẽ hợp thành một nhóm gia chánh, càng không thể ngờ cuối cùng sẽ trở thành… tỷ muội.
Ba người nói chuyện câu được câu không, Lí Kì nói nhiều, Vương Tích tốc độ nói chậm cũng thong thả tán gẫu, Cúc Hồng Xuyên trong tình thế này cũng không thể offline, ngồi một bên nghe, lâu lâu ừ hai tiếng.
“Lúc cậu tới có gặp những người khác không?” Vương Tích hỏi Lí Kì.
“Gặp hai người, Giản Hoằng Diệc với Liêu Giai Lâm. Trong phòng trang điểm kế bên đấy.” Lí kì nói, “Show này cũng thú vị thật.”
Vương Tích nghĩ đến chương trình cả đám bọn họ sắp tham gia, đúng là: “Khá thú vị.”
Cúc Hồng Xuyên ngồi một bên đột nhiên nói: “Liêu Giai Lâm chính là người remix Lưu Hải Khảm Tiều với Rolling in the deep đúng không, cái đó đúng là high thật.”
Bài hát này từng làm xôn xao toàn mạng, người bình thường có thể sẽ cảm thấy remix kiểu đó nghe khá buồn cười, những người khác lại cảm thấy chẳng ra gì, một bài dở hơi, nhưng cũng có những người sẽ cảm thấy đây chính là “bài hát thần”. Quả là một bài hát thần, “thần” theo đúng nghĩa đen, những người làm âm nhạc và ca sĩ như bọn họ đều biết, muốn phối hợp hai thể loại khác biệt một cách hoàn hảo như thế, không chỉ thể hiện năng lực chuyên nghiệp xuất sắc, mà cả tố chất và bản lĩnh âm nhạc cũng không phải ghê gớm bình thường.
“Hơn nữa muốn hát được bài này cần hơi thở cực tốt, bản lĩnh bel canto của Liêu Giai Lâm cũng không phải dạng vừa đâu.”
“Nghĩ được làm được mà lại còn sáng tạo, không biết sau này có thể cùng nhau làm ra gì không.”
“Lúc nào rảnh thì ráng đi tâm sự, chắc chắn sẽ có cơ hội hợp tác.”
Đến lúc này Vương Tích mới lần đầu tiên bắt đầu cảm thấy tham gia vào chương trình này cũng rất không tệ.
Lí Kì trang điểm xong bắt đầu chơi selfie, mặc quần yếm đổi góc chụp rất đáng yêu, sau đó còn kéo Cúc Hồng Xuyên chụp. Cúc Hồng Xuyên chính là kiểu thật lòng không muốn nói chuyện với người xa lạ, nhưng quen một cái rồi là bắt đầu mở máy hát, vì thế dưới sự trân trọng kính mời của Lí Kì, mối duyên đứt gánh giữa đường vì sự có mặt của Vương Tích lúc nãy lại một lần nữa nhanh chóng nối dài. Vương Tích bên kia vừa gà gật vừa bị người thợ make-up im lặng dị thường chà đạp khuôn mặt bánh mì, bỗng có người gõ cửa bước vào, “Thầy Lý, thầy Cúc, sắp đến phiên hai người vào trong, mời đi theo tôi qua phòng chuẩn bị được không?”
Lí Kì đứng dậy, nói với Vương Tích: “Vậy bọn em đi trước, lát nữa vào trường quay gặp.”
“Úi, không được đâu, vào trong đó xin các thầy cũng vờ như mới gặp nhau lần đầu nha.” Trợ lý chương trình vội nói.
Lí Kì cười hai tiếng còn nói giỡn: “Sao thế, giúp bọn tôi xây dựng cảm giác hồi hộp à?”
Trợ lý chương trình: “Thầy tha tôi đi.”
Trong chương trình có nhiều cậu chưa debut, cũng vì sợ bọn họ vừa thấy mặt đã bắt đầu châu đầu nói chuyện làm người ta cảm thấy gây áp lực cho những cậu trai trẻ người non dạ thôi: “Xin các thầy cố gắng ngồi cách xa nhau ra. Sau đó lúc người khác bước vào thì làm ra vẻ kinh hãi một chút.” Ba người hiểu rõ, gật đầu đồng ý.
Lí Kì và Cúc Hồng Xuyên vừa đi, cảm giác như cả binh đoàn cũng đi theo. Vương Tích mở mắt ra hỏi trợ lý chương trình sau lưng: “Lão già tôi là người cuối?”
Trợ lý nhìn lịch trình: “Không phải, sau thầy còn một người.”
Vương Tích nhướn mày đùa: “Còn có ai già hơn tôi nữa à?”
Trợ lý không khỏi phì cười: “Thầy Vương đừng nói giỡn, thầy cũng bao nhiêu đâu.” Nhưng vẫn biết Vương Tích đang hỏi người cuối cùng kia là ai. Thật ra dựa theo kế hoạch chương trình mà nói, những người có thâm niên và địa vị đều được chia thành từng nhóm vào trường quay khác nhau, ví dụ như hai vị vương tử giới nhạc kịch ra mở đầu để làm nhạc dạo cho chương trình, sau đó nhóm các quán quân bước ra làm nóng sân khấu, mà Vương Tích là người có giải Kim Chung và Thanh ca, cũng đủ làm vedette cuối cùng.
Cho nên người cuối cùng là ai? Chẳng lẽ còn khủng hơn cả Vương Tích?
Vương Tích có chút tò mò, nhưng thấy trợ lý chương trình không nói cũng sẽ không hỏi thêm. Trợ lý chương trình cũng không giải thích được kĩ, thật ra vị kia không phải cố ý muốn vào cuối cùng, mà là mới xuống máy bay nên cần thời gian chạy đến. Đương nhiên ekip chương trình cố ý để cậu ấy vào cuối cũng là có ý muốn mượn sự nổi tiếng của cậu, đồng thời còn tạo ít đạn bom giữa cậu và Vương Tích.
Dù sao một cậu ca sĩ nhỏ bé tiếng tăm bình bình đi sau quán quân Kim Chung mà làm vedette, nghĩ kiểu gì cũng sẽ làm người ta thắc mắc thanh niên này rốt cuộc tài nghệ thế nào, không khí lập tức lên ngay.
Vương Tích ít nhiều có thể đoán được ý tưởng của ekip chương trình, chẳng qua anh cũng không cảm thấy gì, chỉ hơi tò mò người sắp bị đem ra tế trời là ai, nhưng mãi đến khi Vương Tích bước vào phòng chuẩn bị cũng không thấy người cuối đến.
Ekip chương trình giấu kín thế này, rốt cuộc là quả bom gì đây. Vương Tích vào trường quay, vẻ mặt bình thản mà suy nghĩ.
Sau này khi bọn họ nhắc lại chuyện đó, Chu Thâm tỏ vẻ: tui bị oan, tui bị oan thấu trời xanh. Rõ ràng cậu mới là người bị hãm hại thảm nhất, vì trước khi cậu đến, thật sự không ngờ chương trình này sâu thẳm đến vậy, lúc đó rõ ràng chỉ nghĩ là một chương trình kén khán giả, vào làm người đầu tiên ăn hành, tưởng chỉ cần đứng hát như trước đây là được………. Ai ngờ ekip không những mời Cúc Hồng Xuyên, Lí Kì, Vương Khải tới, mà cả Vương Tích cũng được mời làm thí sinh —— mấy người ai cũng không thể tưởng tượng được tâm trạng của Châu Thâm khi nhìn thấy Vương Tích, lại càng không tài nào tưởng tượng nổi tâm trạng khi biết Vương Tích là thí sinh thế nào đâu.
Tóm tắt bằng một câu là ——
“Muốn bỏ thi.”
Sau này Châu Thâm còn từng đùa sau ống kính về chuyện này. Cậu đúng là thiếu chút nữa đã bị doạ bỏ chạy.
Nhưng lúc đó vì cậu đã đến mà khoảng trường quay không lớn không nhỏ ấy đúng là như nổ một quả bom, nháy mắt sục sôi, khi đó chỉ cần Vương Tích tỏ ra hơi lạnh lùng một chút là kịch bản của đạo diễn sẽ vào guồng ngay, ra được mánh tập đầu tiên.
Tiếc là họ không biết, kịch bản mà họ đã viết nhất định sẽ chết từ trong trứng nước, bởi vì bọn họ không biết, Vương Tích đã đợi người này bao nhiêu lâu.
0
Sở dĩ vận mệnh được gọi là vận mệnh, là bởi vì nó khiến các người nhất định phải gặp nhau, không sớm thì muộn, nhất định sẽ xuất hiện trong sinh mệnh của đối phương.
Sau đó cùng nhau viết nên chương nhạc rung động lòng người nhất.
Vương Tích nhìn Châu Thâm bước ngược về ánh sáng, thấy chú cá lớn đang nhảy múa thướt tha trước mặt, từ từ nở nụ cười ——
Cuối cùng anh cũng đợi được cậu bé của mình.
Nghe thật là pedo nhưng mà Shi thích. Và nó hợp lý.
Cơ mà dài thấy mợ.