Tags
Yên tĩnh thật lâu sau, Tiết Giang Nguyên bỗng nhiên mở miệng, “Mở rồi.”
Lê Sân nuốt nước miếng, thật cẩn thật hé một khe mắt nhìn xuống dưới.
“Ủa?” Không nhìn thì thôi, vừa nhìn, nàng nhịn không được cực kì kinh ngạc.
Nam tử trong quan hai tay đan nhau, đặt nằm trên bụng, ngọc quan buộc tóc, khuôn mặt bình yên.
Không chỉ không hề thối rữa như Lê Sân nghĩ mà thậm chí ngay cả một tia mùi xác hôi cũng không, trái lại còn có một cỗ đàn hương như có như không.
Tiết Giang Nguyên hơi xúc động.
Lê Sân quan sát thật cẩn thận, chỉ thấy mày kiếm như mực, mũi cao như núi, hai mắt dù nhắm chặt, nhưng hàng mi lại dày như cánh bướm.
Hai má hồng nhuận, môi như ngậm ngọc, rõ ràng là một chàng trai tuấn tú ngủ say, dáng vẻ không giống như một thi thể không còn sự sống.
Lê Sân thở dài: “Chẳng trách ngài muốn biến về, tướng mạo xinh đẹp thế này.”
Nàng ghé vào bên quan tài, một tia sợ hãi cuối cùng trong lòng cũng biến mất vô tăm tích.
Tiết Giang Nguyên đưa tay, muốn chạm vào gò má của người trong quan, nhưng khi chạm đến da thịt thì lại xuyên thẳng qua.
Hắn thu tay lại, nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình, thật lâu không nói lời gì.
Lê Sân biết hắn xúc cảnh sinh tình, tiếc nuối, đồng thời cũng nhịn không được, an ủi hắn: “Đừng nhìn, gặp cô nương nhà họ Khương xong thì sớm ngày đầu thai.”
Tiết Giang Nguyên cúi thấp đầu.
Nói nhiều sai nhiều, Lê Sân đơn giản không quan tâm hắn nữa, trực tiếp vói nửa người vào trong quan tài, nắm lấy cằm hắn, định nhét một viên thuốc trong lòng bàn tay vào.
Nhưng đúng lúc nàng định vuốt cổ họng cho hắn nuốt xuống thì bỗng nhiên nhận ra không đúng.
Nàng khẽ ơ một tiếng, nâng má hắn lên, quan sát từ trên xuống dưới.
Tiết Giang Nguyên từ trong suy nghĩ lấy lại tinh thần, thấy nàng đang cầm mặt mình, hai người kề quá gần, như là sắp hôn nhau vậy.
Dù đó chẳng qua chỉ là một cổ thi thể, hắn cũng nhịn không được nóng mặt, nói hơi ngượng ngùng: “Cô đang làm gì đấy?” Nói xong định đi kéo tay nàng.
Lê Sân trở tay đẩy hắn một cái, chau mày nói: “Trong thân thể của ngài, còn có một hồn chưa tan.”
Nghe vậy, Tiết Giang Nguyên lập tức dừng động tác, nhìn nàng đầy kinh ngạc: “Một hồn chưa tan?” Đây là như thế nào? Lê Sân lười giải thích dài dòng, nàng buông “Tiết Giang Nguyên” trong quan tài trước, ngược lại lấy chiếc ngọc hoàn đeo tay ra: “Ngài vào trước đi.”
Tiết Giang Nguyên còn muốn hỏi, lại bị nàng túm một phen, thế mà nhét vào.
Chờ sương khói tan hết, Lê Sân mở miệng hắn ra, cầm chiếc nhẫn nhét vào miệng hắn.
Tiết Giang Nguyên chỉ cảm thấy trời xoay đất chuyển, giữa lúc ý thức mơ hồ, bản thân mình như bị vật gì hút vào, dù chưa hôn mê, nhưng cũng không thể nhúc nhích.
Lúc này, hắn nghe thấy thấy giọng Lê Sân nói, “Sao lại bất động nhỉ?” Một đôi tay nhỏ bé mềm mại sờ tới sờ lui ở trên người mình, Tiết Giang Nguyên muốn lên tiếng ngăn cản, nhưng cố gắng hồi lâu, ngay cả mí mắt cũng không động đậy nổi.
Đang ủ rũ, lại nghe Lê Sân lẩm bẩm: “Thôi, ta ráng chịu thiệt, độ khí cho ngài vậy.”
Độ khí, độ làm sao? Không đợi Tiết Giang Nguyên suy nghĩ rõ ràng, trước mắt hắn đã tối sầm, ánh nến chói lọi như bị ai che khuất.
Ngay sau đó, trên môi liền truyền đến một làn hơi ấm.
Một dòng hơi ấm truyền từ miệng đi, uốn lượn tới chân tay cùng trăm huyệt, làm cho tay chân vốn đang xơ cứng nháy mắt khôi phục sự sống.
Hắn khẽ chạm đầu ngón tay, đúng là có thể động đậy. Trên người còn đang đè một thân hình mềm mại, hương thơm như lan như xạ, quanh quẩn nơi chóp mũi thật lâu chưa mất.
Lâu như vậy tới bây giờ, lần đầu tiên hắn có thể ngửi được mùi, chạm được độ ấm.
Tiết Giang Nguyên vừa mừng vừa sợ, vừa định mở miệng nói chuyện.
Thình lình Lê Sân nâng đầu, ngay phút rời môi, dòng hơi nóng tuôn trào liền nháy mắt biến mất biệt tăm.
Thân thể Tiết Giang Nguyên chấn động mạnh, lực hút mạnh mẽ khi nãy lại xuất hiện lần thứ hai, nhưng không phải đưa hắn vào thân thể, mà lại là giật hắn ra.
Một nóng một lạnh qua đi, hắn lại bay giữa không trung lần nữa, đối diện với ánh mắt bất đắc dĩ của Lê Sân bên quan tài.
Bà Tuyên: Hết chương mới rồi, có cảm tưởng gì?