Tags

,

Gà vừa dứt tiếng, Tương thị trằn trọc một đêm lập tức mang theo nha hoàn ma ma chạy lại.

Thấy Lê Sân đang êm đẹp ăn sáng, bà cảm thấy yên tâm hai phần, mở miệng hỏi: “Tiên cô, Hầu…… tai hoạ kia… đã đi chưa?” Lê Sân nuốt cơm canh xuống, bưng trà lên nhấp cho thanh giọng: “Đi thì đi rồi, nhưng vẫn còn phải trông thêm một đêm, nếu Nhị cô nương không sao thì sau này từ từ chăm sóc là được.”

Tương thị vui mừng quá đỗi, cảm ơn liên tục.

Nói đến cũng lạ, ngày xưa dù cho nàng Khương có dời đến sân ai, tà vật này đều có thể tìm ra nàng, nhưng tối hôm qua lại một đêm mộng đẹp, đến giờ còn chưa tỉnh.

Tương thị nhờ người chẩn mạch, thầy thuốc nói là cực kỳ buồn ngủ, hiện tại rất cần nghỉ ngơi.

Có lời thầy thuốc, Tương thị đương nhiên tin, phục Lê Sân, lúc này liền sai người lấy vàng lá cho nàng, lại phân phó phòng bếp làm một bàn đồ ngon cảm tạ.

Lê Sân thu vàng lá, lại chối từ yến hội. “Dân nữ còn có chuyện quan trọng trong người, buổi tối sẽ đến gác đêm, nhưng giờ phải cáo từ.”

Tương thị lại một phen ngàn ân vạn tạ.

Rời khỏi Khương phủ, Lê Sân trở lại viện nhỏ nhà mình, lấy hộp gỗ tối qua bỏ vào tủ khóa lại, rồi sờ trong hộp gỗ của mình lấy ra một chiếc ngọc hoàn đeo tay, cẩn thận dùng khăn gói lại, bỏ vào lòng.

Sửa sang hết vẫn còn dư thời gian, nàng y theo lời Tiết Giang Nguyên nói tối qua, tìm được cây du nọ, đào mấy tấc ở phía Đông Nam, quả nhiên, tìm được một chiếc vại ngói miệng tròn.

Vại ngói bọc bằng giấy dầu, bên trong còn quấn vài lớp vải.

Lấy vải ra, Lê Sân mượn ánh nắng nhìn vào trong, đúng là thấy những miếng vàng lá nặng trịch, ánh lên gương mặt như mạ một lớp vàng.

Đằng nào cũng là con trai Quận vương, Hầu gia nước Đại Chu, quỹ đen giấu kín thật.

Lê Sân hạnh phúc ôm vại ngói, nghênh ngang trở về nhà.

Nhìn vẻ ngoài, cũng chỉ là một vò rượu mà thôi.

Nàng là một người có tín có nghĩa, nhận tiền đương nhiên phải làm việc, ban đêm chờ Khương Tư ngủ, nàng lại lấy chiếc ngọc hoàn đeo tay ra.

Tiết Giang Nguyên sẽ ở tạm trong đây, hắn đã ở chung lâu với tà vật kia, trên người có quỷ khí, còn phải nuôi dưỡng một phen.

Lê Sân hỏi hắn muốn gặp nàng dâu như thế nào.

“Chưa nói chuyện khác, bộ dạng ta thế này, cũng không thể gặp người ta,” Tiết Giang Nguyên cười khổ, “Làm phiền cô, làm cho ta trở thành như khi còn sống, được chăng?” Yêu cầu này đúng là có hơi làm khó Lê Sân.

Nàng suy nghĩ tới lui, huấn luyện trừ tà cấp tốc của hệ thống cũng không viết rõ việc này.

Nàng trầm ngâm một lát, bỗng nhiên hai mắt sáng ngời, “Thi thể của ngài, chưa từng phát tang đúng không?” Tiết Giang Nguyên gật đầu.

“Vậy mau mau, đưa ta đi nhìn trộm một chút.”

Thấy Tiết Giang Nguyên vẻ mặt quái dị, làm như không muốn, Lê Sân mất kiên nhẫn, nói: “Rốt cuộc là ngài còn muốn gặp Khương Nhị cô nương hay không.”

Lời này trúng ngay chóc điểm yếu của Tiết Giang Nguyên, dù buồn bực nhưng hắn cũng không còn cách nào, đành phải đưa Lê Sân đi. Linh đường đã dời từ Hầu phủ đến Quận vương phủ, đúng theo lời Minh Tuệ đại sư, đặt trong viện của hắn khi còn sống, trong sương phòng có nhà sư tụng kinh, còn chỗ quan tài thì lại không một bóng người.

Vì tránh bị người khác đụng phải, Lê Sân đã mất một phen công sức.

Trong phòng màn trắng nhẹ phấp phới, một mình ở giữa gian phòng to như vậy, Lê Sân rét hết cả người, nhịn không được chà chà da gà da vịt trên cánh tay.

Tuy rằng có một con quỷ lúc nào cũng theo bên người, nhưng đi coi thi thể của hắn thì vẫn hơi kinh dị thật.

Tiết Giang Nguyên ra khỏi nhẫn xong liền ngạc nhiên nhìn chiếc quan tài trước mặt, im lặng thật lâu.

Lê Sân cũng không có thời gian thương xuân thu buồn, nàng vốn mang một tấm vải che mặt, bây giờ lại dùng thêm một lớp khăn nữa, sợ ngửi thấy mùi hôi thi thể.

Quan tài chưa đóng đinh nhưng vẫn rất nặng, nàng đẩy nửa ngày không chút sứt mẻ.

Tiết Giang Nguyên nhìn không được, phất tay một cái, nắp quan tài lập tức bật ra.

Lê Sân đầu tiên là che mắt lại, miễn phải thấy thi thể thối rữa.


Bà Tuyên: Các cô đoán xem, rữa không? (biết rõ còn cố hỏi)